Sau Khi Nữ Chính Truyện Ngược Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Mẹ Kế

Chương 11



Sau khi phụ thân đi, quan hệ giữa ta và Nghiêm Cẩm Phù càng thân thiết hơn.

Ta suy nghĩ thật lâu, vẫn không nói chuyện ta có thể nghe tiếng lòng của bà ấy cho bà ấy biết.

Bà ấy và ta khác nhau, bà ấy không thích trói buộc, sống tự do tự tại, chỉ cần bà ấy không muốn thì ngay cả cha ta cũng không giữ được.

Ta sợ sau khi bà ấy biết chuyện này sẽ không thể sống tự do tự tại như thế.

Ta thầm thề trong lòng, ta sẽ không nói bí mật trong lòng ta cho bất kỳ kẻ nào biết.

Buổi tối, bà ấy thường ở trong phòng ngủ của ta, kể ta những chuyện bà ấy biết, đều là bà ấy đọc trong quyển sách kia.

Bà ấy nói, bà ấy hiểu Tư Diệc Ngạn nhất. Tư Diệc Ngạn là kẻ đa nghi, vì muốn đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn.

Y có thể vì giữ hoàng vị mà đùa giỡn với đại thần, ẩn nhẫn mấy năm.

Bây giờ y ở vị trí cao nhất, y đã đạt được quyền lực mình muốn, sẽ không đặt kẻ nào ở trong mắt. Nếu không phải bây giờ y tự lo bản thân còn không xong thì chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ta.

Nghiêm Cẩm Phù nói, kiếp trước y đã rung động với ta, nhưng sau khi ta và y xa cách, y lại biết không chiếm được ta nên hắn đã bảo thái giám bỏ dải lụa trắng để ta treo cổ tự tử trong lãnh cung.

Ta nghe mà sống lưng lạnh lẽo, đêm đó gặp ác mộng.

Ta mơ thấy kiếp trước mình nằm trên miếng gạch lạnh lẽo ở lãnh cung, trên cổ có vết đỏ thật dài. Tư Diệc Ngạn đẩy cửa đi vào, ngồi xổm trước người ta, nhìn chằm chằm vào ta, bỗng nhiên nở nụ cười.

"Vãn Ngưng, trẫm vẫn thích dáng vẻ lúc trước của nàng. Chỉ tiếc, nàng của ngày xưa đã chết rồi."

Tay y xoa lên gương mặt lạnh lẽo của ta, khẽ nói: "Trẫm không thích dáng vẻ oán hận bây giờ của nàng, cho nên trẫm tự tay hủy nàng, như vậy trẫm chỉ nhớ kỹ dáng vẻ khi xưa của nàng..."

Y nói xong nở nụ cười như kẻ điên.

Trước mắt ta lóe lên ánh lửa, sau đó chính là bọn cung nữ và thái giám vội vàng kêu cứu hỏa.

Cảnh tượng trước mắt càng ngày càng mơ hồ, ta thấy mình ở kiếp trước không đáng.

Đột nhiên ta nhớ Tư Dật Cảnh từng nói một câu, hắn nói hắn sẽ không chấp nhận số phận, vì đáng giá.

Ta nghe một loạt tiếng bước chân chậm rãi đến gần, nương theo tiếng trò chuyện nhỏ xíu.

"Đã sắp đến kinh thành , vị cô nương này không chết đấy chứ?"

"Đừng nói lung tung, vị này chính là quý nhân. Nàng chết ngươi đừng mơ sống, nàng chỉ bị hạ thuốc mà thôi."

Ta chậm rãi mở mắt ra, cảm giác giường dưới thân khẽ rung, sau khi hoàn hồn lại mới ý thức có lẽ mình đang ở trên thuyền.

"Mẫu thân..." Ta yếu ớt mở miệng, còn chưa nói hết đã bị nha hoàn trước mặt ép uống một chén thuốc, ta lại hôn mê bất tỉnh.

Lúc tỉnh lại lần nữa, ta đã về đến kinh thành.

Ta mở to mắt, trong phòng quanh quẩn mùi son phấn nồng nặc, còn có mùi Long Tiên Hương...

Ta hơi nghiêng đầu nhìn thấy Tư Diệc Ngạn đang chống đầu uống rượu cạnh bàn.

Y nhìn ta, bỗng nhiên nở nụ cười: "Thái y nói hôm nay nàng sẽ tỉnh, đúng là tỉnh rồi."

Ta ngồi dậy nhìn trang trí diễm lệ xung quanh, khàn giọng nói: "Đây... Không phải ở trong cung."

"Thông minh." Y cầm theo bầu rượu đi đến bên giường, cúi đầu nhìn ta, chậm rãi nói: "Nói này là nơi nam nhân nào cũng thích, Hồng Trần Các."

Ta nghe thấy ba chữ "Hồng Trần Các", thân thể run lên.

Tư Diệc Ngạn đưa tay nâng cằm ta lên: "Đúng là mỹ nhân, khi lần đầu tiên trẫm gặp nàng đã thích nàng, Tư Dật Cảnh cũng thế... Nàng nói xem, hắn bị chúng ta sỉ nhục từ nhỏ cũng không đi cầu xin Bắc Phiên Vương. Kẻ cứng rắn như hắn sao lại quỳ ba ngày ba đêm chứ?"

Ta kìm nén suy nghĩ phức tạp trong lòng, vờ bình tĩnh mà hỏi: "Sao thần nữ lại ở Hồng Trần Các? Tại sao không phải ở trong cung?"

"Nàng nói xem là vì sao?" Tư Diệc Ngạn cười khinh miệt: "Chẳng phải Tư Dật Cảnh muốn giết ta sao? Đáng tiếc, người ngồi trên hoàng vị trong hoàng cung không phải ta."

"Đây là cạm bẫy ngài giăng cho hắn sao?" Ta run giọng hỏi.

Vẻ mặt Tư Diệc Ngạn âm trầm, nghiến răng nói: "Loạn thần tặc tử, lăng trì đã nhẹ nhàng cho hắn rồi, trẫm muốn để hắn sống không bằng chết."

Ta nhắm mắt lại, trong lòng bị cảm giác sợ hãi lấp đầy, cả người run rẩy.

"Vãn Ngưng, nàng đi Giang Nam là vì không muốn vào cung à? Nàng không muốn ở cạnh trẫm sao?"

Giọng nói của Tư Diệc Ngạn vang lên bên cạnh.

Ta mở mắt ra, chậm rãi nói: "Đúng, thần nữ không muốn."

"Được, đây là con đường nàng chọn." Tư Diệc Ngạn cười lạnh, đứng dậy khỏi giường. Ý cười trong đáy mắt hắn dường như biến mất không còn gì, giọng nói lạnh như băng: "Đã không muốn nhập cung, vậy thì làm nữ tử ở Hồng Trần Các đi."

Y liếc nhìn thị vệ bên cạnh, phân phó nói: "Tìm người dạy dỗ nàng ta cho tốt, trẫm muốn xem xem khi thiên kim tiểu thư biến thành kỹ nữ sẽ có dáng vẻ thế nào."

Ta chìm trong sự chết chóc nặng nề, cả người rét run, chỉ có thể kinh ngạc nhìn hắn chằm chằm.

Y xoay người, đáy mắt hiện lên vẻ tàn nhẫn, giọng điệu lại nhẹ nhàng chậm chạp: "Đến lúc đó, lúc Cảnh Vương sống không bằng c.h.ế.t thấy dáng vẻ này của nàng, hắn còn thích nàng không?"



























 

 

 


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com