Sau Khi Mất Trí Nhớ, O Quyến Rũ Ngày Nào Cũng Trêu Chọc Tôi

Chương 8



Giang Cẩn Y xoay người lại, trên mặt Giang Du Hoản hiếm khi lộ ra vẻ căng thẳng, túng quẫn và sợ hãi. Tuy là đang nhắm mắt, nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác cô sắp khóc đến nơi, đuôi mắt nhuốm lên một vệt ửng đỏ.

Cô như thế này mới khiến Giang Cẩn Y có cảm giác hả giận.

"Làm gì?" Giang Cẩn Y biết rõ còn hỏi.

"Đừng bỏ tôi lại đây, được không?" Giang Du Hoản rất bất lực, cô yếu ớt, giọng điệu là sự khẩn cầu, mềm mỏng.

Cô chẳng nhìn thấy gì cả, chỉ có thể bám lấy cọng rơm cứu mạng duy nhất của mình.

Nhưng cọng rơm cứu mạng của cô lại là một đứa trẻ hư. Thấy cô căng thẳng, nàng ngược lại thích thú nhếch môi, dùng giọng nói ngọt lịm: "Vậy thì cô nhận lỗi với tôi một lần nữa đi."

Giang Du Hoản chỉ có thể nhận lỗi, cánh môi mấp máy: "Tôi sai rồi."

"Ưm..." Giang Cẩn Y vẫn chưa hài lòng, nàng dùng tay quấn quấn sợi xích sắt của vòng cổ, cố ý lắc lên để tiếng chuông vang vọng: "Cô phải gọi tôi là Giang tiểu thư."

Tiếng chuông thanh thúy xen lẫn với giọng nói hơi khàn của cô: "Giang tiểu thư."

"Tôi sai rồi."

Giang Cẩn Y: "Vậy bây giờ cô muốn tôi làm gì?"

Giang Du Hoản: "Dẫn tôi về đi."

Muốn xin lỗi cũng xin lỗi rồi, muốn gọi Giang tiểu thư cũng gọi rồi, nhưng Giang Cẩn Y lại chẳng chịu chiều theo ý cô, nàng nũng nịu lẩm bẩm: "Vứt cô ở đây không tốt sao? Mắc gì phải dẫn cô về? Cô muốn về để làm chướng mắt tôi đến thế à? Có phải thực sự cảm thấy mình mới là đại tiểu thư nhà họ Giang, có tư cách hưởng dùng mọi thứ của tôi và làm hỏng đồ của tôi không?"

"Bình hoa của Giang tiểu thư không phải do tôi làm vỡ." Giang Du Hoản yếu ớt nói.

"Tại sao tôi phải tin lời cô?"

Giọng Giang Cẩn Y kiêu kỳ, mang theo vài phần ý cười, rõ ràng là cố tình hỏi như vậy.

Giang Du Hoản không nói gì nữa, lộ ra vài phần biểu cảm ủy khuất.

Giang Cẩn Y khẽ cười, vừa lắc sợi dây xích trong tay vừa thong thả nói: "Mẹ cũng chẳng thèm quản cô, vứt cô cho tôi rồi chạy đi công tác mất rồi. Cô nói xem bây giờ cô có giống một con chó nhỏ mà bà ấy tặng cho tôi không? Loại chó nhỏ cứ cầu xin chủ nhân muốn được theo chủ nhân về nhà, chủ nhân rời đi một lát cũng không xong ấy."

Trong lúc nói chuyện, Giang Cẩn Y giơ tay nâng cằm cô lên, thỉnh thoảng lại v**t v* hàm dưới của cô, giống như đang trêu đùa thú cưng của mình, ánh mắt tràn đầy vẻ đùa cợt.

Ngón tay thiếu nữ vừa mềm vừa lạnh, cảm giác tê dại dày đặc nơi cằm khiến Giang Du Hoản cực kỳ không thích ứng, nhưng lại không chán ghét, chỉ là cơ thể không tự chủ được mà run rẩy.

Vòng cổ ma sát vào vết thương sau gáy rất đau, nhưng sự chú ý của cô không nằm ở cơn đau, mà tập trung vào từng nơi bàn tay thiếu nữ lướt qua trên gò má mình.

"Chị nói xem có đúng không? Chị Du Hoản?" Giang Cẩn Y bắt thóp được phản ứng khác lạ của cô, đôi mắt đào hoa đa tình lóe lên vẻ tinh nghịch ác liệt, tiến hành trêu chọc cô.

"Đừng nói chứ, loại chó nhỏ đó trông cũng đáng yêu phết."

Giang Du Hoản ngoan ngoãn để mặc nàng làm gì thì làm, thuận tòng đến mức không có lấy một chút nguy hiểm.

Thiếu nữ rất mạnh mẽ, từng bước ép sát. Nàng hiểu rõ, mình đang bắt nạt chị gái.

"Muốn cùng tôi về nhà à..." Giang Cẩn Y giống như một yêu nghiệt nơi thâm hải, học theo giọng điệu đùa giỡn phong nguyệt của nữ chính trên tivi: "Vậy thì cô cầu xin tôi đi."

Nàng thốt ra một câu nhẹ bẫng, âm cuối cao vút, gảy đúng tâm huyền người nghe.

Đầu ngón tay trắng bệch, lông mi run rẩy, đôi môi đỏ của Giang Du Hoản khẽ động: "Cầu xin em."

Tư thế quy phục của Giang Du Hoản khiến người ta tưởng rằng trong một khoảnh khắc nào đó, cô đã bị mê hoặc, tình nguyện chìm sâu xuống đáy biển, trở thành một con chó của nàng.

"Cầu xin em, đừng bỏ lại một mình tôi ở đây, có được không?" Cô khẩn cầu nói, dịu dàng lại vô cùng cẩn trọng.

Giang Cẩn Y nói: "Thứ nhất, sau này cô không được tự xưng là chị của tôi. Thứ hai, không được chạm vào bất cứ thứ gì thuộc về tôi. Thứ ba, cô chỉ được phép gọi tôi là Giang tiểu thư, cô chỉ là một kẻ đáng thương đến nhà tôi ở nhờ thôi, biết chưa?"

"Nếu cô còn làm hỏng bất cứ thứ gì của tôi nữa, tôi sẽ thật sự vứt cô ra đường lớn đấy."

"Biết rồi..."

Giang Cẩn Y lúc này mới hài lòng bỏ tay ra khỏi vai cô, tâm trạng quả thực vui vẻ hơn không ít, còn không quên dùng giọng mũi trêu chọc: "Sao mặt cô đỏ thế?"

Giang Du Hoản: "..."

Giang Cẩn Y cười lộ lúm đồng tiền, kéo kéo sợi dây xích trong tay: "Đi thôi."

Đúng lúc này, một chiếc xe từ bên ngoài lái vào. Giang Cẩn Y nghe tiếng nhìn sang, nàng nhận ra đó là xe của thư ký Tống. Tống Liên từ trên xe bước xuống, mắt nhìn về phía này rồi đi tới. Giang Cẩn Y giống như đứa trẻ làm chuyện xấu bị người lớn bắt gặp, có chút chột dạ.

"Tiểu thư, chuyện này là thế nào?"

Giang Cẩn Y bĩu môi, lắc lắc sợi xích trong tay, nhỏ giọng nói: "Cô ta làm vỡ bình hoa của con, cho cô ta chút hình phạt."

Tống Liên nhíu mày. Vừa nãy quản gia gọi điện bảo bà đến quản tiểu thư là bà đã biết có chuyện rồi.

Bà nhìn Giang Du Hoản một cái, đăm chiêu suy nghĩ, rồi quay đầu bảo quản gia gọi tất cả người làm tới. Người làm đứng thành một hàng, Tống Liên nghiêm giọng hỏi: "Bình hoa của tiểu thư là ai làm vỡ?"

Khí trường của một nữ Alpha rất mạnh mẽ, người làm không ai dám thở mạnh, cúi đầu người nhìn tôi, tôi nhìn anh.

"Dù các người không thừa nhận, tôi cũng có nhiều thủ đoạn để tra ra rốt cuộc là ai. Bây giờ thừa nhận thì tôi có thể không đưa ra đồn cảnh sát. Nếu còn không nhận, các người biết bình hoa của tiểu thư đắt thế nào rồi đấy, tôi không ngại khiến các người tán gia bại sản đâu."

Tống Liên làm việc ở nhà họ Giang nhiều năm, hình tượng luôn là tâm thủ lạt thủ, công tư phân minh, nói được làm được. Bà vừa dứt lời, kẻ thủ ác dĩ nhiên hoảng loạn không thôi. Dì Thái sợ rồi, run giọng thừa nhận: "Xin lỗi tiểu thư, bình hoa là do tôi làm vỡ. Tôi sợ... tôi sợ tiểu thư sẽ đuổi việc tôi, nên mới nảy sinh ý đồ xấu, xin lỗi, thực sự xin lỗi..."

Dì Thái vừa thừa nhận, Tống Liên liền quay đầu nhìn Giang Cẩn Y. Chỉ thấy Giang Cẩn Y vẫn còn cầm sợi xích kia, hai má phồng lên, vẻ mặt có chút ngượng nghịu.

Tống Liên khẽ thở dài, đi về phía Giang Cẩn Y, nói với nàng: "Tiểu thư, sau này nhớ phải tìm dì điều tra rõ ràng mọi chuyện rồi mới được trừng phạt kẻ xấu."

Tống Liên nhìn qua là biết ngay, Giang Cẩn Y căn bản chẳng điều tra gì đã khăng khăng cho rằng Giang Du Hoản là người làm vỡ bình hoa, mượn công trả thù riêng quá rõ ràng, cũng quá trẻ con.

Giang Cẩn Y lầm lì: "Dạ..."

"Mau tháo cái thứ này ra, đưa cô ấy đi rửa mặt đi. Sau này không được bắt nạt cô ấy như vậy nữa, biết chưa?"

Giang Cẩn Y rủ mắt, hàng mi dài và cong che khuất thần sắc, đôi môi hồng nhuận chu lên, ai không biết còn tưởng người chịu ủy khuất là nàng cơ.

"Biết rồi, thư ký Tống dì mau đi làm việc đi."

Tống Liên nhìn Giang Du Hoản đang đứng sau lưng nàng, gật đầu rồi đi xử lý chuyện của dì Thái.

Giang Cẩn Y quay lại, lúc này mới phát hiện sắc mặt Giang Du Hoản có chút tái nhợt. Nàng im lặng không lên tiếng, Giang Du Hoản cũng không nói gì. Cho đến khi vòng ra sau lưng cô để tháo khóa vòng cổ, Giang Cẩn Y mới phát hiện, vị trí gần tuyến thể sau gáy Giang Du Hoản có một vết thương dài khoảng mười phân, máu thịt be bét, kéo dài từ sau gáy xuống tận lưng.

Giang Cẩn Y sững sờ, mắt mở tròn xoe. Vết thương này vừa nãy liên tục bị vòng cổ ma sát, đau đớn thế nào có thể tưởng tượng được.

Giang Cẩn Y cẩn thận tháo vòng cổ ra, không thể tin nổi nhìn gương mặt bị mình vẽ hoa hòe của Giang Du Hoản: "Có vết thương sao cô... sao cô không nói?"

Buổi sáng mùa hè oi ả hiếm khi có gió thổi qua, vài lọn tóc của Giang Du Hoản bị thổi động. Cô nghiêng đầu, tuy mắt nhắm nghiền nhưng Giang Cẩn Y luôn cảm thấy cô có thể nhìn thấy biểu cảm túng quẫn của mình lúc này.

Thực sự mà nói, khi cô nghiêng mặt, những bông hoa dạ lan hương được Giang Cẩn Y vẽ trên mặt trông đặc biệt xinh đẹp.

So với sự túng quẫn của Giang Cẩn Y, cô lại tỏ ra khá thản nhiên: "Nói ra thì có ích gì sao?"

Câu hỏi này khiến Giang Cẩn Y ngẩn người, không biết trả lời thế nào. Nàng thầm nghĩ, chắc chắn là có ích chứ, nếu biết sau gáy chị có vết thương thì em đã chẳng đeo vòng cổ cho chị rồi.

Nhưng mà... nhưng mà chắc chắn chị sẽ không tin đâu. Chẳng qua lúc nãy mình hung dữ và ác liệt như thế, cô chắc chắn nghĩ mình là một người xấu máu lạnh, sẽ chẳng màng đến việc cô có bị thương hay không mà vẫn bắt nạt thôi.

Giang Cẩn Y mím môi, không đáp lời.

Giang Du Hoản dường như có thể thấy nàng đang cúi đầu, cô giơ tay nắm lấy vạt áo nàng, khẽ nói: "Giang tiểu thư, tôi thấy hơi ủy khuất."

--

Thời gian quay lại năm năm sau.

Sau khi nghe xong lời than khóc của nam Omega kia ở quán ăn, Giang Cẩn Y liền rời khỏi đó trở về khách sạn. Suy nghĩ của nàng vẫn dừng lại ở việc liệu Giang Du Hoản có thích nàng hay không.

Nàng vẫn chưa chắc chắn lắm việc Giang Du Hoản có thích mình không, nếu thực sự thích thì...

Ánh mắt Giang Cẩn Y lóe lên một tia lạnh lẽo, sự chán ghét không hề che giấu.

Thật kinh tởm, quá kinh tởm.

Tiếng chuông điện thoại reo, hiện lên một tin nhắn.

Hứa An: 【Giang đại tiểu thư, điều tra đến đâu rồi? Hung thủ rốt cuộc có phải là Giang Du Hoản không?】

Giang Cẩn Y trả lời: 【Chưa tra ra gì, nhưng mình thấy, chính là cô ta.】

Giang Cẩn Y suy nghĩ một lát, lại gửi qua: 【Mình cảm thấy cô ta thích mình.】

Ngoài dự kiến, Hứa An không hề ngạc nhiên: 【Cậu bây giờ mới thấy à?】

Giang Cẩn Y: 【Cậu cũng thấy cô ta thích mình sao?】

Hứa An: 【Nói ra có thể cậu không tin, hồi xưa mình còn từng đẩy thuyền hai người đấy, oa, "loạn luân" cũng thơm phết.】

Giang Cẩn Y: 【......】

【Cậu có thể đừng làm mình buồn nôn được không?】

Hứa An: 【Haha, đùa tí thôi đại tiểu thư. Vậy cậu có muốn biết cô ta có thực sự thích cậu không?】

Giang Cẩn Y gửi lại một dấu chấm hỏi.

Hứa An giải thích: 【Cậu nên biết rằng, nếu một Omega có người mình thích, bất kể người đó là Omega hay Alpha, tin tức tố của cô ta đều có thể dụ dỗ Omega đó ph*t t*nh.】

【Nếu tin tức tố của cậu có thể khiến cô ta ph*t t*nh, thì cũng có thể chứng minh cô ta thực sự thích cậu. Nếu cô ta thực sự thích cậu, chẳng phải việc cậu nắm thóp cô ta là chuyện quá đơn giản sao?】

Giang Cẩn Y nhìn tin nhắn trầm mặc hồi lâu. Đột nhiên, nàng đứng dậy đi thay một bộ quần áo, một chiếc sơ mi trắng cỡ lớn rộng thùng thình. Nàng vào phòng tắm, tạo vài dáng gợi cảm trước gương, chụp vài tấm hình đặc biệt "nóng bỏng".

Sau đó, nàng kéo Giang Du Hoản ra khỏi danh sách đen suốt bốn năm qua.

Gửi cho cô vài dòng tin nhắn.

【1m68, 48kg, Omega cấp SS, hương hoa dạ lan hương, kỳ ph*t t*nh sắp đến rồi, có hẹn không?】

【Hình ảnh】

【Hình ảnh】

【Định vị khách sạn lớn XX.】

Rất nhanh, trên khung đối thoại với Giang Du Hoản xuất hiện dòng chữ "đối phương đang nhập", Giang Cẩn Y lập tức thu hồi tin nhắn, gửi cho cô một câu "gửi nhầm người rồi", sau đó dứt khoát kéo cô vào danh sách đen lần nữa.