Sau Khi Mất Trí Nhớ, O Quyến Rũ Ngày Nào Cũng Trêu Chọc Tôi

Chương 55



Giang Cẩn Y cuối cùng cũng rửa sạch những vết son môi trên mặt, nàng không về phòng mình mà đỏ mặt lẻn vào phòng Giang Du Hoản. Nơi này vẫn còn vương vấn hương hoa mạn đà la, Giang Cẩn Y cảm thấy đặc biệt dễ chịu, ban đầu nàng chỉ định ngồi trên ghế sofa lười, nhưng ngồi một lúc lại không nhịn được mà rúc vào trong chăn của Giang Du Hoản. Tiểu Ngư ở đầu giường tò mò nhìn nàng, Giang Cẩn Y càng thêm xấu hổ, vùi mặt vào trong không chịu ra.

Cả một buổi sáng, nàng chỉ xác định được một việc: Nàng phải đi đón sinh nhật cùng Giang Du Hoản.

Trong ký ức của Giang Cẩn Y, nàng mới chỉ đón sinh nhật cùng Giang Du Hoản đúng một lần, đó là sinh nhật lần thứ 24 của cô.

Khi đó Giang Du Hoản mới đến Giang gia chưa lâu, không ai nhớ sinh nhật cô, Giang Cẩn Y cũng không nhớ, chỉ là tình cờ phát hiện ra vào nửa tiếng trước khi sinh nhật cô kết thúc, rồi vội vã gọi video cho cô nói một câu sinh nhật vui vẻ.

Bốn lần sinh nhật sau đó... vì mất trí nhớ, Giang Cẩn Y đều không nhớ mình đã cùng cô trải qua như thế nào.

Không nhớ đã tổ chức ra sao, cũng không nhớ đã tặng quà gì.

Thật muốn nhớ lại quá đi thôi...

Nhưng dù cố gắng hồi tưởng thế nào, trong đầu vẫn không hiện ra một chút gì về bốn năm đó.

Một tiếng chuông thông báo WeChat kéo nàng ra khỏi dòng suy nghĩ, nàng hơi căng thẳng lật điện thoại ra xem, là tin nhắn của Giang Du Hoản: 【Em ngủ dậy chưa? Chị vừa xuống máy bay.】

Giang Cẩn Y lật người nằm sấp, nhanh chóng trả lời: 【Em dậy rồi.】

Nàng có phải sâu lười đâu, làm sao mà đến tận chiều còn chưa ngủ dậy được.

【Ồ, có thích món quà chị tặng em không?】

Quà gì chứ? Một đống vết hôn đó sao? Siêu khó rửa sạch luôn đó biết không!

Giang Cẩn Y phồng má, gõ chữ thật nhanh: 【Ghét quá đi!! Sáng nay ánh mắt Tiểu Ngư nhìn em kỳ lạ lắm! Nếu em không soi gương mà đã xuống lầu thì chắc chắn bị đám người hầu cười chết cho xem!】

Nói là những lời giận dỗi, nhưng độ cong nơi khóe miệng lại chẳng thể nào giấu nổi.

【Tiểu Cẩn không muốn để họ biết là chị đã hôn em sao?】 Giang Du Hoản hỏi ngược lại nàng, còn gửi kèm một meme Tiểu Ngư đang nheo mắt xem xét.

Có chút ý vị chất vấn, cứ như thể đang nói: "Em không muốn cho người khác biết chị là bạn gái em, không muốn công khai à?" kiểu như vậy.

Giang Cẩn Y thầm nghĩ: Không phải thế đâu.

Chỉ là vết hôn quá nhiều thôi, lúc nãy nàng soi gương còn thấy xấu hổ muốn chết, làm sao mà gặp người ta được chứ.

Nếu ra ngoài như thế thì đúng là mức độ lên cả mặt báo được luôn!

Nàng không muốn trả lời câu hỏi này của Giang Du Hoản nên đã né tránh, mang theo chút oán trách hỏi cô: 【Chị đi công tác mà chẳng thèm bảo em một tiếng...】

Thật là, cách một cái màn hình cũng có thể cảm nhận được sự uất ức của nàng.

Giang Du Hoản nghiêng đầu nhìn phong cảnh nước ngoài ngoài cửa sổ xe, có chút hối hận vì đã không trực tiếp "bắt cóc" Tiểu Cẩn của cô đi cùng. Nghĩ đi nghĩ lại, trong đầu cô bất giác hiện ra một cảnh tượng thế này:

Tiểu Cẩn vẫn còn đang ngủ, bị cô trói lại, bịt mắt đặt ở ghế sau xe, sau khi tỉnh lại thấy môi Tr**ng X* lạ thì sợ hãi đến phát khóc, sẵn lòng trả bất cứ giá nào để cô không làm hại mình, ví dụ như □□.

A, nghĩ thôi đã thấy k*ch th*ch rồi.

Thật là có chút đáng tiếc nha.

Giang Du Hoản nhấn giữ nút ghi âm thoại, cố ý dùng tông giọng mũi cực kỳ quyến rũ: 【Uất ức rồi sao? Nhớ chị rồi à? Giáo viên sinh học của Tiểu Cẩn chưa từng nói sao, nếu một Alpha nhớ Omega của mình mà lại không được gặp, không được ôm cô ấy, thì có thể tìm đến những nơi có mùi hương của cô ấy để ở, ví dụ như phòng của cô ấy này, chăn của cô ấy này, hoặc là tủ quần áo của cô ấy, vùi mình vào quần áo của cô ấy là có thể giảm bớt nỗi nhớ đấy. Chị đoán xem, hiện tại có phải Tiểu Cẩn đang ở trong—— của chị không?】

Giang Cẩn Y đột ngột tắt đoạn ghi âm, ném điện thoại ra tận phía xa bên kia giường, bịt mặt không dám nghe tiếp nữa!

Nàng nghi ngờ nghiêm trọng là Giang Du Hoản đã lắp camera trong phòng mình, hiện tại đang giám sát nàng!

Nghĩ đến khả năng này, Giang Cẩn Y không thể ngồi yên được nữa, chạy biến đi mất.

--

Thời tiết hôm nay không được tốt lắm, một đám mây đen lớn chiếm lĩnh bầu trời, không khí hơi oi bức, trông như thể có thể mưa bất cứ lúc nào. Giang Cẩn Y từ trong một tòa cao ốc đi ra, tay xách một chiếc hộp cùng một số dụng cụ. Hứa An ra sau nàng, đồ đạc xách theo còn nhiều hơn nàng nhiều.

Quần áo, giày dép, váy vóc, còn có cả đồ ngọt.

Cũng không biết là mua cho ai.

Giang Cẩn Y ngẩng đầu nhìn trời, nghiêng đầu nói với Hứa An: "Cảm giác sắp mưa rồi."

"Không biết Quý Tiểu Cầm đã làm xong việc chưa, lát nữa mưa mà không có xe về nhà thì biết làm sao, đi đón cô ấy một chút." Hứa An nói rồi cất đồ vào cốp xe. Giang Cẩn Y rất chủ động ngồi vào ghế sau, để lại ghế phó lái cho người lát nữa sẽ ngồi, không thèm bóc mẽ Hứa An.

Nàng đặt chiếc hộp nhỏ vừa xách lên đùi, không nhịn được mà mở ra một khe nhỏ cúi đầu nhìn vào trong, đưa ngón tay vào chọc chọc, như thể bị cắn phải, nàng lại nhanh chóng rụt tay về.

Sau đó nàng v**t v* chiếc hộp nhỏ, ý cười trên mặt hoàn toàn không giấu được.

Suốt quãng đường nàng đều cười, không nói một câu nào, hai Alpha bọn họ chẳng ai trêu chọc ai.

Khi xe đi được nửa đường, trời quả nhiên đổ mưa lớn. Giang Cẩn Y nhìn ra cửa sổ, những hạt mưa lớn đập vào kính xe, cửa sổ dần trở nên mờ ảo. Chiếc điện thoại cầm trong tay bỗng rung lên một cái, Giang Cẩn Y cầm lên xem, là tin nhắn Giang Du Hoản gửi cho nàng.

【Hình như Lạc Thành đang mưa, Tiểu Cẩn có ở nhà không? Không được để bị ướt mưa đâu nhé, chị không ở bên cạnh em phải tự chăm sóc mình thật tốt, không được để bị cảm, cảm rồi là chị không hôn em nữa đâu.】

Không hôn em nữa, không hôn em nữa...

Giang Du Hoản cứ thích nói những lời mập mờ như vậy, rốt cuộc là kiểu hôn nào đây...

Một mặt nàng thấy hơi khổ sở, mặt khác lại thấy ấm lòng. Giang Du Hoản hiện tại đang ở nước A bận rộn công việc, vậy mà ở đây vừa mưa cô đã biết ngay, chứng tỏ cô quan tâm và để ý đến nàng nhường nào...

Việc Giang Du Hoản quan tâm mình, không phải đến giờ Giang Cẩn Y mới hiểu. Năm năm trước cô đã như vậy, rất quan tâm đến mọi chuyện lớn nhỏ của nàng, nhớ thời tiết, nhớ lịch học của nàng, nhớ mọi sở thích, những thói quen nhỏ của nàng. Những món nàng tùy tiện nói muốn ăn, những nơi muốn đi chơi, cô đều ghi nhớ tất cả.

Tính tình tiểu thư của nàng cô cũng đều chịu đựng, rất hiếm khi tức giận.

Đúng là người chị tốt nhất thế gian, lúc đó Giang Cẩn Y vốn chẳng bao giờ mặn mà với việc khoe khoang cũng không nhịn được mà khoe với các bạn trong lớp rằng nàng có một người chị như vậy.

Các bạn trong lớp khỏi phải nói là ngưỡng mộ đến mức nào.

Khi đó hành động thân mật nhất của bọn họ chính là ôm nhau, lúc đó Giang Du Hoản rất thích ôm nàng.

Hồi tưởng lại chuyện xưa, trong lòng Giang Cẩn Y lại bất giác nảy ra một ý nghĩ chưa từng có: Liệu có phải từ lúc đó Giang Du Hoản đã...

Nhòm ngó thân thể nàng, muốn nàng làm chuyện đó với cô...

Đang lúc nghĩ đến đỏ mặt tía tai thì một cú phanh gấp khiến Giang Cẩn Y giật nảy mình, liền nghe thấy Hứa An chửi thề một tiếng "Mẹ kiếp", mở cửa xe chẳng thèm cầm ô đã lao ra ngoài. Giang Cẩn Y nhìn ra cửa sổ, thấy Quý Tiểu Cầm đang đứng dưới mái hiên trú mưa, vẻ mặt rất khó xử, mà người đang đứng trước mặt cô ấy chính là Ôn Dã.

"Mẹ kiếp, Ôn Dã mày đang làm cái quái gì thế?" Hứa An giận dữ bước tới, Ôn Dã nghe tiếng quay đầu lại, liền bị Hứa An đẩy mạnh một cái, kéo giãn khoảng cách với Quý Tiểu Cầm.

Ôn Dã bị đẩy, khẽ nhíu mày. Hứa An xù lông lên, chẳng tiếc lời mắng mỏ: "Sao cô còn có mặt mũi mà đến gần cô ấy? Đồ tra nữ chết tiệt, thật sự là quá mặt dày rồi!"

Quý Tiểu Cầm thấy nàng tức giận, vội vàng tiến lên ôm lấy cánh tay nàng, cuống quýt nói: "Tôi không sao, cô ta chưa làm gì tôi cả."

Thấy Quý Tiểu Cầm vội vàng trấn an Hứa An như vậy, trong lòng Ôn Dã bốc lên một ngọn lửa giận không tên, dùng sự cười nhạo để che đậy: "Hứa tiểu thư vội vàng cái gì chứ? Thật chẳng có chút lễ phép nào cả. Tôi chỉ thấy trời mưa, Tiểu Cầm lại không có ô, nên muốn đưa em ấy về nhà thôi."

Hứa An "phi" một tiếng: "Cô ấy không cần cô đưa về nhà, thật là xui xẻo!"

"À." Ôn Dã ra vẻ suy tư: "Chẳng lẽ lần trước Hứa tiểu thư nói là giả sao? Nói cái gì mà bạn bè giúp đỡ cho mượn tiền, kết quả giờ lại bá đạo như vậy, thực chất vẫn là dùng tiền cho mượn để trói buộc Tiểu Cầm, bá đạo chiếm em ấy làm của riêng. Người khác đưa em ấy về nhà mà cũng bị cô mắng chửi thế này, cô làm thế này thì khác gì bao nuôi đâu?"

Hứa An trợn tròn mắt, lập tức nhìn phản ứng của Quý Tiểu Cầm, chỉ thấy cô ấy đang nhìn mình với ánh mắt có chút khẩn cầu, như đang cầu xin nàng đừng tức giận nữa. Ánh mắt đó làm Hứa An mủi lòng, nhưng nàng chẳng thích chút nào.

Cực kỳ không thích.

"Cô..."

Ôn Dã cười: "A, thẹn quá hóa giận, bị tôi nói trúng rồi sao? Tiểu Cầm à, bị một kẻ nóng tính, vô lễ như cô ta khống chế, chi bằng để tôi bao nuôi, tôi sẽ dịu dàng với em hơn cô ta nhiều."

Giang Cẩn Y nghe không nổi nữa, cầm hai chiếc ô từ trong xe đi ra, che chắn cho mình thật kỹ, nghe lời Giang Du Hoản không để mình bị dính một giọt mưa nào, rồi đưa chiếc ô còn lại cho Quý Tiểu Cầm, nói với Ôn Dã: "Cô không được chia rẽ bọn họ. Hứa An biết cô quá hèn hạ nên mới vội vàng bảo vệ Quý Tiểu Cầm đó, sao cô lại xấu xa thế chứ, thật khiến người ta ghét bỏ."

Ôn Dã nghe thấy giọng của Giang Cẩn Y, nghiêng đầu nhìn qua, biểu cảm hơi đông cứng lại, nhìn nàng một hồi, ý cười càng sâu: "Tiểu Cẩn trước đây thích tôi như vậy mà giờ cũng có thể trở mặt không nhận người quen. Nếu như em nhớ lại chị gái mình là hạng người thế nào, liệu em có nỡ trở mặt không?"

Giang Cẩn Y hơi ngơ ngác, nhíu mày: "Cô nói cái gì?"

"Đừng nghe cô ta nói nhảm." Hứa An giật mình, lập tức ngắt lời đối thoại giữa Giang Cẩn Y và cô ta, mở chiếc ô trong tay ra rồi kéo tay Quý Tiểu Cầm đi vào trong màn mưa. Trong lòng Giang Cẩn Y vẫn còn đầy thắc mắc, nhìn cái mỉm cười đầy ẩn ý của Ôn Dã lần cuối rồi quay đầu cùng bọn Hứa An trở lại trong xe.

Giang Cẩn Y chui vào ghế sau. Hứa An lái xe, tâm trạng rõ ràng rất thấp thỏm, Quý Tiểu Cầm ngồi ở ghế phó lái, có chút lúng túng, cứ nhìn chằm chằm vào góc nghiêng khuôn mặt Hứa An, hé môi định dỗ dành nhưng lại không biết phải dỗ làm sao.

Hoặc có lẽ là ngại có Giang Cẩn Y ở đó, cô ấy không dám nói ra cách dỗ dành quá ám muội.

Mãi cho đến khi xe dừng lại trước biệt thự Giang gia, Giang Cẩn Y xuống xe, Quý Tiểu Cầm mới lấy hết can đảm, chồm người ôm lấy cổ nàng ấy, vùi mặt vào lòng nàng ấy.

Hứa An sững sờ, đây là lần đầu tiên Quý Tiểu Cầm chủ động thân mật với mình như vậy, nhất thời tim đập như trống điểm, luống cuống không biết đặt tay vào đâu.

Quý Tiểu Cầm nói: "Cô đừng nghe Ôn Dã nói bậy, cô chính là có quyền quản tôi." Giọng Quý Tiểu Cầm nhỏ dần, "Bởi vì cô là... cái... cái đó của tôi."

---

Trong khoảng thời gian trên xe, câu nói đó của Ôn Dã cứ hiện lên trong đầu Giang Cẩn Y, gây ra bao nhiêu bối rối và nghi hoặc.

Tuy nhiên chuyện đó cũng chẳng kéo dài được bao lâu, Giang Cẩn Y bước vào nhà, tầm mắt và sự chú ý đều dồn cả vào Tiểu Ngư.

Lúc này Tiểu Ngư đang nằm trên thảm, như một tảng thịt bẹp dí, nghe thấy tiếng động thì ngẩng đầu lên, thấy Giang Cẩn Y liền lập tức lật người, lạch bạch chạy tới cọ vào chân nàng.

Giang Cẩn Y vốn chẳng thể chịu nổi sự nũng nịu của mèo con, liền lập tức bế nó lên v**t v*.

Đây là con mèo mà Giang Du Hoản tặng nàng, là thiên thần nhỏ mà Giang Du Hoản cử đến để buộc chặt trái tim nàng.

Giang Cẩn Y nhận ra, mình lại nhớ Giang Du Hoản rồi. Sao nàng lại có thể nhớ Giang Du Hoản đến thế chứ, mới không gặp có một ngày thôi mà đã nhớ siêu cấp siêu cấp luôn.

Còn nhớ hơn cả lần trước nàng đi Bắc Thành, khi đó mười mấy ngày không gặp Giang Du Hoản cũng chẳng thấy nhớ nhung như hai ba ngày không gặp lúc này.

Đây chính là biểu hiện của việc thích một người sao? Lúc này liệu Giang Du Hoản có đang nhớ nàng không? Cũng có khả năng cô vẫn đang bận rộn công việc. Giang Cẩn Y tưởng tượng ra dáng vẻ cô mặc vest, vừa đẹp vừa ngầu lại vừa gợi cảm, chắc chắn có thể mê hoặc được rất nhiều người.

Người nước ngoài cởi mở như vậy, biết đâu bây giờ đang có ai đó bày tỏ tình cảm với cô thì sao.

... Hừ.

Lại muộn hơn một chút, Giang Cẩn Y định đi tắm rửa, mở tủ ra tìm váy ngủ, tìm tới tìm lui vô tình phát hiện mấy bộ quần áo nàng mặc gần đây thiếu mất vài chiếc. Nàng thắc mắc, gọi người hầu tới hỏi, người hầu nhớ lại một chút rồi nói: "Có lẽ là Giang tổng đã lấy đi rồi, hai hôm trước trước khi đi Giang tổng có vào phòng của tiểu thư."

Giang Du Hoản lấy đi sao?

Tại sao Giang Du Hoản lại lấy quần áo của nàng đi công tác?

Giang Cẩn Y bảo người hầu đi ra, nàng dường như đã có lý do để gửi tin nhắn cho Giang Du Hoản. Nàng cầm điện thoại, xóa rồi sửa mất mấy phút mới gửi tin nhắn cho cô: 【Có phải chị lấy quần áo của em rồi không? Chiếc váy em muốn mặc ngày mai biến mất rồi!】

Từ khoảnh khắc gửi tin nhắn đi, Giang Cẩn Y bắt đầu mong chờ, có chút căng thẳng, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Khoảnh khắc WeChat hiện lên thông báo tin nhắn, cả người nàng run bắn lên một cái, thật là mất mặt quá đi.

Nếu Giang Du Hoản biết nàng chờ tin nhắn của cô mà căng thẳng thế này, chắc chắn cô sẽ cười nhạo nàng cho xem.

Giang Du Hoản chỉ gửi một chữ: 【Ừm hửm.】

Ngay sau đó, một cuộc gọi video ập tới. Tim Giang Cẩn Y run lên một nhịp, nàng hoảng hốt chạy tới trước gương vuốt lại tóc mái, ngồi xuống sofa, cầm điện thoại, trong lòng định bụng để vài giây nữa mới nghe máy, nhưng chưa đầy hai giây nàng đã kết nối cuộc gọi.

Trong video hiện ra rõ mồn một khuôn mặt mê hồn đoạt phách của Giang Du Hoản.

Giang Du Hoản đang tựa lưng trên giường, tóc trông vẫn còn hơi ướt, rõ ràng là vừa tắm xong, trên người mặc áo choàng tắm của khách sạn, trong lòng dường như đang ôm thứ gì đó, đang nghỉ ngơi.

Giang Cẩn Y nhìn kỹ rồi nhận ra thứ trong lòng cô chính là một bộ quần áo đã biến mất của nàng.

Giang Cẩn Y nhìn chằm chằm vào bộ quần áo trong lòng cô, đôi má hơi ửng hồng.

"Sao vậy? Chị lấy của em mấy bộ quần áo mà đã giận rồi sao?" Giang Du Hoản dùng tông giọng mũi cực kỳ quyến rũ, cách một màn hình cũng có thể khiến người ta ngứa ngáy trong lòng.

"Lấy làm gì chứ, chị có mặc đâu." Giang Cẩn Y bĩu môi, lén lút dò hỏi.

"Không mặc thì không được lấy sao?" Khóe miệng Giang Du Hoản nở nụ cười, ánh mắt vô cùng ám muội, mang theo chút ý vị nũng nịu, "Chị muốn mà, cho chị nhé?"

Lời vừa dứt, Giang Cẩn Y cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp, ngay sau đó một luồng khí nóng xông thẳng lên mặt. Hỏng rồi, nàng nhận ra một vấn đề.

Thứ nàng không chịu nổi nhất không phải là mèo con nũng nịu, mà là chị gái nũng nịu.

Hơn nữa còn là những lời nói đầy ẩn ý như thế này.

"Tiểu Cẩn dễ đỏ mặt thế sao?" Giang Du Hoản trêu chọc: "Nếu sau này yêu đương rồi mà vẫn dễ xấu hổ thế này thì làm sao được, bạn gái trêu một chút là nổ tung rồi, hôn một chút là tan chảy mất thôi, lúc * bạn gái còn xấu hổ đến mức vừa khóc vừa làm sao?"

Mắt Giang Cẩn Y trợn tròn, "Làm gì có!"

Màu đỏ nhanh chóng lan từ mặt xuống cổ và tai, đặc biệt là thùy tai, trông vô cùng kh*** g**. Giang Du Hoản ghé sát màn hình hơn một chút, không biết có phải cố ý không mà l**m môi mình một cái, làm ra vẻ rất muốn cắn một miếng.

"Một Alpha thuần khiết như Tiểu Cẩn sẽ bị Omega vắt // kiệt mất thôi——"

"Tút——" Cuộc gọi bị ngắt.

Môi trường trưởng thành từ nhỏ khiến Giang Cẩn Y hầu như chưa bao giờ nghe qua những lời th* t*c như vậy, huống chi là chính miệng Giang Du Hoản nói với nàng, giọng điệu còn quyến rũ đến thế. Nàng không chịu nổi, xấu hổ đến mức đầu bốc khói, trong lúc luống cuống đã cúp máy.

"......."

Giang Cẩn Y đổ gục xuống giường, vùi mặt vào trong chăn, hơi nóng trên mặt vẫn chưa tan đi, lòng bàn tay đổ một lớp mồ hôi dính dấp, đều là do Giang Du Hoản hại cả.

Nhưng mà... nàng lại có chút hối hận vì đã cúp máy. Tuy xấu hổ, nhưng nàng thực sự vẫn chưa nhìn Giang Du Hoản đủ mà.

Giang Cẩn Y điều chỉnh nhiệt độ điều hòa xuống thấp hơn nhiều, đợi mấy chục giây cho đến khi mặt bớt nóng mới gọi lại một cuộc gọi video cho Giang Du Hoản.

Chỉ một giây sau đã được kết nối.

Giang Cẩn Y vùi nửa khuôn mặt dưới vào trong chăn. Giang Du Hoản trong màn hình đang cười, Giang Cẩn Y nghĩ, cô ấy chắc chắn đang cười nhạo nàng.

Giang Du Hoản khẽ nói: "Không trêu em nữa, trêu nữa là nổ tung thật đó, lúc đó chị không còn Tiểu Cẩn nữa rồi."

Giang Cẩn Y không muốn thèm để ý đến cô.

"Xin lỗi em mà, tha lỗi cho chị nhé?" Thái độ xin lỗi của Giang Du Hoản vô cùng thành khẩn, đưa ra một điều kiện vô cùng hấp dẫn, "Chị lấy bản thân mình ra thế chấp, đợi khi về rồi sẽ hứa với Tiểu Cẩn một điều kiện, loại điều kiện có quá đáng đến mức nào cũng được."

Nói là hứa với nàng một điều kiện quá đáng, nhưng chính Giang Du Hoản lại trông có vẻ đầy mong chờ và tận hưởng.

Giang Cẩn Y chớp chớp mắt, vùi mặt sâu hơn một chút. Giang Du Hoản cười hỏi nàng không thấy ngộp sao. Hai người trò chuyện một lát, Giang Cẩn Y nói muốn đi tắm.

"Ừm, nhưng có thể không cúp máy được không? Đợi em tắm xong chuẩn bị đi ngủ, chị muốn chính miệng nói lời chúc ngủ ngon với em."

Giang Cẩn Y nghe lời cô không cúp máy, đặt điện thoại nằm ngang trên bàn rồi đi tìm váy ngủ, vào phòng tắm tắm rửa.

Mở vòi hoa sen, Giang Cẩn Y thoa sữa tắm. Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng nước chảy, nhưng không biết từ lúc nào, lẫn trong tiếng nước có thêm vài âm thanh nữ nhân khi cao khi thấp, nghe như tông điệu vừa đau đớn vừa sung sướng. Âm thanh rất nhỏ, hơi khó để bắt được, Giang Cẩn Y nghi ngờ mình nghe nhầm nhưng lại muốn làm cho rõ ràng, ma xui quỷ khiến thế nào lại tắt vòi hoa sen, im lặng nghe âm thanh đó.

Sau khi tiếng nước tắt đi, âm thanh đó càng rõ ràng hơn...

Sững sờ một lúc lâu, mặt Giang Cẩn Y đỏ bừng lên ngay lập tức. Nàng dù có thuần khiết đến đâu cũng nhận thức được đó là cái gì, huống hồ đây còn là thứ nàng đã từng nghe qua mấy ngày trước.

Phát hiện mình nghe đến mức hơi nhập tâm, nàng vội vàng mở lại vòi hoa sen, vặn mức lớn nhất để hoàn toàn át đi âm thanh đó.

.......

Tắm mất nửa tiếng đồng hồ, khi đi ra lần nữa thì âm thanh đó đã biến mất. Giang Cẩn Y quay lại giường cầm điện thoại lên, trong màn hình là góc nghiêng khuôn mặt Giang Du Hoản đang nằm trên giường. Giang Cẩn Y thấy xung quanh Giang Du Hoản đều là quần áo của mình, bên cạnh gối cũng đầy rẫy, vừa nãy rất có khả năng cô đã vùi mặt vào trong đó.

Quai hàm Giang Cẩn Y căng cứng, khẽ nói: "Em tắm xong rồi..."

Giang Du Hoản nghe tiếng liền quay đầu lại, trên gò má ửng lên một màu đỏ hồng khác thường, cánh môi khẽ mở, lồng ngực cũng phập phồng hơi mạnh.

"Tiểu Cẩn tắm xong rồi sao?" Giọng cô hơi khàn, trầm thấp và gợi cảm.

"...... Ừm."

Giang Du Hoản ghé sát màn hình, cười đầy quyến rũ: "Tiểu Cẩn ngủ ngon, chị đi tắm một cái rồi ngủ đây."

"Ngủ ngon......" Vừa nãy chẳng phải đã tắm rồi sao? Tại sao bây giờ lại tắm nữa? Giang Cẩn Y hoàn toàn không dám hỏi vừa nãy cô đã làm gì.

"Tút——" một tiếng cuộc gọi kết thúc, Giang Cẩn Y đặt điện thoại lên ngực, mãi vẫn không thể bình tâm lại được.

Nhắm mắt mở mắt đều là giọng nói lúc nãy của cô.

Khoảng chừng năm sáu phút trôi qua, nàng lại cầm điện thoại lên, lần này không phải mở khung chat với Giang Du Hoản mà là lên Baidu.

"Nếu một Omega lấy quần áo của một Alpha đi công tác thì điều này nói lên điều gì?"

Kết quả tìm kiếm ra một đống câu trả lời, rõ ràng là đã có rất nhiều Alpha ngốc nghếch đặt câu hỏi này rồi.

Giang Cẩn Y chọn một câu trả lời có nhiều lượt thích nhất:

【Tất nhiên là vì Omega đó thích Alpha đó rồi, thích rất nhiều ấy, thậm chí có thể nói là yêu. Vì yêu nên sẽ sinh ra sự ỷ lại đối với người đó, cũng sinh ra sự ỷ lại đối với pheromone của người đó. Nếu đi công tác sẽ có mấy ngày không được gặp người mình yêu, nên sẽ muốn mang quần áo của người yêu đi theo để buổi tối có thể ngửi pheromone mà đi vào giấc ngủ, tưởng tượng người mình yêu đang ở ngay bên cạnh.】

【Còn nữa, nếu là Omega cấp cao thì nhu cầu phương diện đó của họ khá mạnh mẽ, mà đi công tác mấy ngày không gặp được Alpha của mình, họ chỉ có thể tự cung tự cấp. Nghe nói dùng quần áo có dính pheromone của Alpha sẽ càng sung sướng hơn, vậy nên là...】

...

Câu trả lời này khiến Giang Cẩn Y cả đêm ngủ không ngon giấc.

Trong đầu toàn là câu nói đó của Giang Du Hoản: "Chị muốn mà, cho chị nhé?"