Về việc Giang Cẩn Y không qua điều tra đã không phân biệt trắng đen mà đổ hết tội lỗi lên đầu Giang Du Hoản, nàng cũng coi như đã có một lời giải thích.
Thái di lập tức bị đuổi việc, không chỉ bị đuổi việc, Giang Cẩn Y còn bắt bà ta phải bồi thường tiền chiếc bình hoa.
Thông thường những chiếc bình hoa giá hàng chục vạn Giang Cẩn Y thực ra chẳng hề mảy may để tâm, quan trọng nhất là nó do Ôn Dã thiết kế, trên đời hiếm có cái thứ hai.
Giang Cẩn Y vừa tức giận, vừa có chút áy náy.
Khi Giang Du Hoản nói với nàng câu "Chị thấy hơi tủi thân", Giang Cẩn Y cảm thấy lồng ngực như bị ai đó bóp mạnh, khó chịu vô cùng.
Dĩ nhiên, bảo nàng xin lỗi là chuyện tuyệt đối không thể nào xảy ra, trong từ điển của vị đại tiểu thư kiêu kỳ này không bao giờ có ba chữ "Em xin lỗi".
Cùng lắm thì nàng gọi bác sĩ riêng của mình đến, giúp ai đó bị oan uổng xem xét các vết thương trên người.
Không lâu sau, có tiếng xe dừng lại trong sân, vị bác sĩ riêng mặc áo blouse trắng xách hộp thuốc từ trên xe bước xuống đi vào biệt thự, vừa đến phòng khách thì chạm mặt Tống Lân đang ngồi trên sofa.
Tống Lân mái tóc xoăn nhẹ, khí chất trưởng thành mà vững chãi, đôi mắt sắc sảo nhạy bén, cộng thêm chiều cao 1m73, khí trường vô cùng mạnh mẽ.
Điển hình là kiểu nữ Alpha khiến các Omega nhìn thấy sẽ phải bủn rủn chân tay.
Tống Lân nở một nụ cười nhạt mang tính nghề nghiệp với bác sĩ, chào hỏi: "Bác sĩ Lý."
Bác sĩ Lý cười tươi hơn một chút: "Thư ký Tống lại đến dỗ dành tiểu thư sao?"
"Xử lý một số việc thôi." Tống Lân nói, rồi lộ ra ánh mắt nghi vấn: "Bác sĩ Lý, cô...?"
Người giúp việc bên cạnh giúp trả lời: "Tiểu thư dặn dò, bác sĩ Lý đến để thay thuốc cho vị tiểu thư kia."
Tống Lân hiểu ra, hơi chút bất ngờ, đôi mắt cong lên cười nhạt nói: "Vừa hay, tôi cùng bác sĩ Lý vào xem thử."
Bác sĩ Lý gật đầu: "Vậy thì tốt."
Giang Du Hoản ngồi yên lặng bên cửa sổ, mặt nghiêng về phía ngoài cửa, không phải là nhìn, mà là đang cảm nhận điều gì đó. Ánh trăng dịu dàng rọi xuống người cô, phủ lên một lớp hào quang bạc nhạt nhòa.
Những hình vẽ trên mặt đã được rửa sạch, vòng cổ cũng đã tháo ra.
Cô rất gầy, ngũ quan tinh tế, da trắng như tuyết, vì bị mù nên đôi mắt chưa bao giờ mở ra, điều này không hề làm giảm đi vẻ đẹp mà còn mang lại một cảm giác thoát tục.
Cửa phòng còn chưa mở, Giang Du Hoản đã nhận ra động tĩnh, cơ thể vô thức rơi vào trạng thái phòng bị, đây là thói quen cô hình thành sau khi mất đi thị giác.
Tống Lân đứng ở cửa, đôi mắt thâm trầm không để lại dấu vết mà đánh giá cô, cất lời: "Chào cô."
Tin tức tố xa lạ còn lẫn lộn một mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt, Giang Du Hoản nhận ra không chỉ có một người, sự phòng bị lại tăng thêm một tầng.
Tống Lân giọng điệu ôn hòa nói: "Tôi là thư ký của Giang đổng, bên cạnh là bác sĩ riêng của tiểu thư."
Bác sĩ riêng.
Chân mày Giang Du Hoản ngưng lại, không khó để nhận ra sự kháng cự.
Bác sĩ Lý cười dịu dàng, giọng điệu cũng hết sức nhẹ nhàng, cố gắng tạo thiện cảm với bệnh nhân: "Chào cô, tôi là bác sĩ riêng của tiểu thư. Tiểu thư nói trên người cô có thương tích, bảo tôi đến điều trị cho cô. Từ hôm nay, mỗi tối tôi sẽ đến thay thuốc giúp vết thương của cô nhanh lành, giờ chúng ta bắt đầu được chưa?"
Vị bác sĩ này là một Beta, không có tin tức tố, tự nhiên cũng không có tính xâm lược, nhưng trên người bà ấy ám mùi thuốc sát trùng rất nồng.
Bác sĩ Lý nhạy bén nhận ra sự không tình nguyện của Giang Du Hoản.
Bác sĩ Lý đã gặp qua nhiều bệnh nhân, hạng người thương tích đầy mình như Giang Du Hoản đa phần là từng bị ngược đãi, tâm lý ít nhiều cũng có vấn đề, sẽ sợ hãi, sẽ nhút nhát, cần phải tốn chút công sức mới lấy được lòng tin.
Bà định mở lời khuyên nhủ thêm vài câu để chiếm lòng tin, không ngờ người phụ nữ trước mặt bỗng đứng dậy khỏi ghế, như thể thỏa hiệp mà ngồi xuống cạnh giường, bắt đầu cởi cúc áo của mình.
"Cảm ơn."
Dù âm thanh rất nhỏ nhưng vẫn đủ để hai người nghe thấy.
Bác sĩ Lý và Tống Lân đều có chút ngạc nhiên, nhưng như vậy cũng tốt, đỡ tốn công tốn sức khuyên bảo.
Bác sĩ Lý xách hộp thuốc tới ngồi xuống mép giường, Giang Du Hoản nới lỏng cổ áo, bờ vai thon thả lộ ra, tuyến thể sau gáy cũng theo đó mà hiện diện.
Vùng da đó đáng lẽ phải nhẵn nhụi sạch sẽ, nhưng lúc này lại có một vết thương không hề nhỏ, ửng đỏ, thịt da bong tróc.
Kết hợp với gương mặt kia, tạo nên một cảm giác như mỹ nhân bị chà đạp.
Bác sĩ Lý trầm trồ trước nhan sắc của cô, dĩ nhiên cũng xót xa cho vết thương ấy, động tác trên tay cẩn thận hơn nhiều, nhẹ nhàng hơn, chậm rãi hơn vì sợ làm cô đau.
Bà càng dịu dàng, Giang Du Hoản lại càng muốn trốn chạy.
Tuyến thể là thứ cực kỳ mong manh và nhạy cảm, cô kháng cự việc để lộ tuyến thể trước mặt người khác, càng ghét bị chạm vào, huống chi người trước mặt lại là bác sĩ.
Cô ghét bệnh viện, càng ghét mùi thuốc sát trùng trên người bác sĩ, mỗi khi ngửi thấy ở khoảng cách gần đều khiến cô cảm thấy mình lại đang kẹt trong cơn ác mộng đó.
Cô chỉ muốn nhanh chóng kết thúc.
Bác sĩ Lý cảm nhận được cơ thể cô đang căng cứng, an ủi: "Thả lỏng đi, không sao đâu." Nói đoạn, động tác xử lý vết thương càng nhẹ hơn.
Đốt ngón tay Giang Du Hoản trắng bệch, thấp giọng nói: "Làm ơn nhanh một chút." Giọng nói cực khẽ nhưng lại mang theo vẻ kiên quyết và cứng rắn.
Bác sĩ Lý ngẩn ra, không nhịn được hỏi: "Cô rất bài xích bác sĩ sao?"
Giang Du Hoản không trả lời bà, chỉ lặp lại: "Làm ơn nhanh một chút." Không có cảm xúc, không thể khước từ.
Bác sĩ Lý định nói lại thôi, đành phải tăng tốc động tác.
"Có thể hơi đau một chút, cô ráng nhịn nhé."
Giang Du Hoản không sợ đau.
Trong lúc bác sĩ Lý bôi thuốc, Tống Lân cũng chưa rời đi mà đứng bên cạnh quan sát, cô ta rất yên lặng, yên lặng như thể không tồn tại. Bác sĩ Lý là Beta không ngửi thấy tin tức tố nên thậm chí đã quên mất sự hiện diện của cô ta, còn Giang Du Hoản thì luôn cảnh giác cao độ.
Tống Lân vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, đôi mắt như camera giám sát dán chặt trên người Giang Du Hoản, cho đến khi—
Bác sĩ Lý vén lớp áo sau lưng Giang Du Hoản lên, chậm rãi giúp cô quấn băng gạc, vết thương lộ ra trong không khí, bao gồm cả một vết bớt đỏ trên xương bả vai.
Ánh mắt Tống Lân đột ngột đanh lại, lộ vẻ kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã đè nén xuống, thầm suy tính điều gì đó.
Thay thuốc xong xuôi, bác sĩ Lý và thư ký Tống cùng rời khỏi phòng.
Giang Du Hoản vốn định từ chối điều trị, nhưng vừa nghĩ đến việc vị đại tiểu thư kia đã gọi bác sĩ cho mình...
Nghĩ đến đó là cách xin lỗi đặc biệt của nàng, cô cảm thấy rất thú vị, không nên từ chối.
Cũng không thể từ chối.
--
Thời gian trở lại hiện tại.
Sau một trận khóc lớn, mãi đến gần trưa ngày hôm sau Giang Cẩn Y mới mở đôi mắt sưng đỏ ra.
Mở mắt ra, trước mắt là một mảnh tối đen, nhìn không rõ vật gì, nàng chỉ có thể cảm nhận được mình đang nằm trong một vòng tay mềm mại.
Hơi thở tràn ngập mùi hương hoa mạn đà la nồng nàn.
Tin tức tố dành riêng cho Giang Du Hoản.
Nàng r*n r* một tiếng rồi dịch người ra sau, lúc này mới nhìn thấy một mảng trắng ngần to lớn, hóa ra nàng vẫn luôn vùi mặt vào kh* ng*c mềm mại ấy.
Tối qua khóc mãi rồi ngủ thiếp đi trong lòng Giang Du Hoản, may mà Giang Du Hoản là chị gái nàng, nếu không thì chuyện này thật là hổ thẹn quá đi mất.
Mặc dù đã từng vùi như thế này không chỉ một lần, Giang Cẩn Y vẫn thấy có chút không tự nhiên.
"Sao mới đó đã tỉnh rồi, tối qua khóc lâu như vậy mới ngủ mà." Trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói lười biếng, dịu dàng mà hơi khàn của Giang Du Hoản, "Ngoan, ngủ thêm chút nữa đi."
Vừa nói, cô vừa ấn cái đầu của Giang Cẩn Y vùi trở lại.