Ánh mắt Khương Noãn Noãn khẽ run lên, cô nhận ra rằng Phi Cẩm Triệu vẫn luôn giấu bà ngoại chuyện bệnh tình không thể chữa khỏi.
Cô quay sang nhìn cậu. Đôi môi nhạt màu của chàng trai gắng gượng nhếch lên một nụ cười mỏng manh, giọng nói khẽ vang:
“Vâng, ở lại thêm một thời gian để củng cố bệnh tình, bác sĩ nói rồi có thể về nhà dưỡng bệnh.”
“Vậy thì tốt quá, mấy năm nay con thật sự khổ quá rồi.” Bà lão gật đầu, cười hiền lành nhìn Khương Noãn Noãn:
“Con tên gì thế? Sau này đến nhà chơi thường xuyên nhé, Cẩm Triệu nấu ăn ngon lắm.”
“Con tên Khương Noãn Noãn.” Cô đỡ bà mặc chiếc áo khoác đỏ mới, kéo khóa lên, rồi nhẹ giọng nói:
“Bà với Cẩm Triệu cùng về nhà ăn cơm nhé.”
Cô quay sang hỏi:
“Đẹp không?”
Bà cười hiền. Còn ở cuối giường, Phi Cẩm Triệu cũng mỉm cười, nói:
“Đẹp.”
Gần như tất cả sự dịu dàng, cậu đều dành cho bà ngoại. Cậu chăm lo từng chút: cho bà ăn cơm, uống thuốc, rửa tay, rửa chân. Đến khi hộ lý ăn cơm xong quay lại, phần lớn việc cậu đã làm xong cả.
Phi Cẩm Triệu thở dài, cúi người bế cô đặt lên sofa mới đổi, Khương Noãn Noãn không buông, trực tiếp dịch người chui vào lòng cậu ngồi, hai tay vòng lên cổ.
“Tôi say rồi, mai tỉnh lại sẽ quên hết. Anh nếu buồn quá có thể ôm tôi khóc.”
Cô còn chỉ vào vai mình, hơi ngẩng người:
“Cho anh dựa nè.”
Không thể nhét tiền, vừa muốn giữ thể diện cho cậu, vừa muốn an ủi, Khương Noãn Noãn nghĩ không ra cách nào khác.
Phi Cẩm Triệu ngẩn ra, thấy cô ngồi không vững sắp ngã, vội ôm chặt lấy, cổ họng cũng nghẹn lại.
Thấy cậu mãi không phản ứng, Khương Noãn Noãn bèn cúi đầu, chui đầu vào hõm cổ cậu cọ cọ, tóc quấn lấy cổ cậu, như một cái v**t v*.
“Đêm nay tôi ở bên anh nha.”
Hệ thống 66: [Alipay nhận 10 triệu, độ hảo cảm của Phi Cẩm Triệu +36%.]
Cánh tay Phi Cẩm Triệu siết chặt, đầu ngón tay bấu vào phần eo mềm qua lớp áo, như khóa lại khiến cô không thể động đậy.
“Đừng đối xử với tôi tốt như vậy, câu này em mãi cũng không hiểu sao.”
Giọng cậu khàn đặc, đuôi giọng mang chút gằn.
Khương Noãn Noãn chớp mắt, bàn tay nhỏ đặt lên ngực cậu, nhẹ giọng dỗ:
“Chỉ là rất xót anh thôi, không có ý gì khác.”
Câu nói ấy, trong tai cậu, lại như ẩn chứa tâm tư nhỏ bé.
Phi Cẩm Triệu im lặng hồi lâu.
Đèn phòng khách đang sáng, bất chợt vụt tắt.
Trong bóng tối bất ngờ, Khương Noãn Noãn giật mình, co rụt trong lòng cậu:
“Mất điện rồi, Phi Cẩm Triệu.”
“Ừ, chắc dây điện lại bị đào đứt.” Cậu trầm giọng đáp, cũng không có ý buông cô ra.
May mà gió đêm mát, trong phòng không nóng. Khương Noãn Noãn cứ thế rúc trong lòng cậu, tay còn đặt trên ngực cậu để an ủi.
Có lẽ vì men rượu, cô thấy buồn ngủ, bàn tay càng lúc càng yếu, cuối cùng rơi xuống, mắt cũng díp lại, sắp tựa lên cậu ngủ thì bất ngờ đỉnh đầu ướt lạnh.
Cơn buồn ngủ bay biến.
Cô nhận ra - Phi Cẩm Triệu khóc rồi.
Cô không dám lên tiếng, chỉ cảm thấy tóc ngày càng ướt, từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống.
Một chàng trai vẫn còn đang học đại học, lại phải gánh chịu hết thảy ác ý của thế gian này.
Nửa giờ sau, đầu cô được bàn tay nhẹ nhàng xoa. Khương Noãn Noãn gần như không nhịn nổi nữa.
Cô uống nhiều quá, buồn tiểu.
“Phi Cẩm Triệu.” Cô nắm khẽ vạt áo cậu, lầm bầm:
“Tôi muốn đi vệ sinh.”
Giọng khàn nghẹn rất nhanh khôi phục, cậu ôm cô đứng lên:
“Tôi đưa em đi.”
Trong bóng tối, cậu không bật đèn, cũng không dùng đèn pin, mà quen đường đưa cô vào toilet.
Giải quyết xong, Khương Noãn Noãn lảo đảo bước ra, vấp phải bậc nhỏ, ngã nhào vào lòng cậu.
“Tôi muốn đánh răng rửa mặt.” Cô nói líu ríu.
“Vậy em đứng yên, tôi đi thắp nến.”
“Ừm.”
Nến sáng lên, bóng dáng nhỏ nhắn quả nhiên đứng im, khuôn mặt mơ hồ trong ánh sáng mờ, ngoan ngoãn đến đáng yêu.
“Giờ anh còn buồn không?” Cô khẽ hỏi, cắn môi:
“Tôi rửa mặt xong còn cho anh ôm thêm một chút.”
Trái tim Phi Cẩm Triệu hẫng đi một nhịp, cậu đặt nến xuống bàn nhỏ bên cạnh, như bị ma xui quỷ khiến mà đi tới, nâng khuôn mặt cô lên, cúi đầu đặt một nụ hôn xuống bờ môi hồng mềm mại…
⸻
(Lời tác giả: Tôi chưa từng nói ai mới là nam chính. Các bạn có thể đoán lung tung về tình tiết sau, nhưng đừng cố ý dẫn dắt người khác. Không thích có thể chê, nhưng đừng nói bậy. Tôi chỉ muốn các bạn thích cp nào thì cứ ghép cp đó thôi – đừng gây war, được không?)