Người đàn ông nghe tiếng ngẩng đầu, gương mặt bệnh tật yên tĩnh khẽ nở một nụ cười nhạt:
“Đến rồi.”
“Ngồi đi.” Anh gấp cuốn sách lại, nghiêng đầu nhìn về phía chiếc sofa nhỏ cạnh giường, ra hiệu cho cô ngồi xuống. Đó là loại sofa có ngăn kéo ở dưới, nhìn kỹ thì giống như một chiếc giường gấp có thể tháo lắp.
Khương Noãn Noãn đi tới ngồi xuống, phát hiện anh hình như lại gầy đi, mũi còn đang thở oxy.
Cô lo lắng hỏi:
“Thời gian gần đây cơ thể anh rất tệ sao?”
“Chỉ là tác dụng phụ của thuốc thôi, đừng để ý dáng vẻ chật vật hiện tại của tôi, vài hôm nữa sẽ ổn.” Trạch Hằng mỉm cười đáp, đôi đồng tử đen thẫm phản chiếu bóng dáng cô, dịu dàng vô cùng.
“Trạch tiên sinh bây giờ cũng đẹp trai lắm, tôi không chê đâu.” Khương Noãn Noãn phất tay, ánh mắt thoáng liếc xuống cuốn sách trên đùi anh.
Đó là một quyển cẩm nang du lịch dày cộp, mép trang còn kẹp vài tờ giấy ghi chú.
“Anh muốn đi du lịch à?” Cô nghiêng người tới gần để nhìn rõ hơn.
Trạch Hằng cũng tự nhiên dịch lại gần, mở quyển sách đặt trên đùi ra cho cô xem:
“Ừ, muốn ra ngoài nhìn ngắm một chút.”
Khương Noãn Noãn thấy anh đang lật trang bằng bàn tay còn cắm kim truyền, những đường gân xanh nổi lên trên làn da trắng bệch.
Cô liền dịch sang ngồi lên mép giường, sát bên vai anh, đưa tay khẽ ấn xuống trang sách:
“Để tôi lật cho, anh đặt tay yên đi, kẻo máu chảy ngược.”
“Thật đó Trạch Hằng, quanh đây có nhiều nơi hay lắm, khi nào anh khỏe hơn, tôi sẽ đưa anh đi chơi.”
Nghĩ đến người đàn ông dịu dàng, đẹp đẽ này mới 30 tuổi đã sắp mất, lòng cô nhói đau không chịu nổi.
Trong mắt Trạch Hằng thoáng hiện ý cười, rồi nhanh chóng che giấu:
“Đến lúc đó có thể làm phiền em chứ?”
“Tất nhiên rồi, anh cứ tìm tôi bất cứ lúc nào.” Khương Noãn Noãn gật đầu thật mạnh, chợt nhớ ra chuyện gì, vội vàng mở túi xách:
“Nhẫn anh đặt đã tới rồi, vừa hay thử luôn cho vừa.”
Cô lấy ra chiếc hộp nhung, mở nắp.
Bên trong là một đôi nhẫn đôi màu vàng kim, khảm kim cương sắc vàng ấm, thấp thoáng mà xa hoa.
Cổ Trạch Hằng hơi rướn về trước, ánh mắt chăm chú nhìn vào nhẫn, dịu dàng khen ngợi:
“Đẹp lắm.”
Khương Noãn Noãn lấy chiếc nhẫn nam ra, mong chờ nói:
“Anh đeo chắc chắn đẹp lắm, thử đi?”
Anh đưa bàn tay trái không cắm kim cho cô:
“Ừ, thử xem.”
Ngón tay Trạch Hằng thon dài đẹp đẽ, Khương Noãn Noãn nhẹ nhàng đeo nhẫn vào ngón giữa cho anh, kích thước vừa vặn ôm khít.
Trên làn da tái nhợt cuối cùng cũng có chút điểm nhấn ấm áp, cô nghĩ vậy.
Cô cười nói:
“Quả nhiên rất hợp với anh, thiết kế của tôi không tệ chứ.”
Trạch Hằng cũng dịu dàng mỉm cười:
“Ừ, thiết kế rất đẹp.”
Anh lấy ra chiếc nhẫn nữ trong hộp:
“Em thử chiếc này đi.”
Khương Noãn Noãn sững lại, theo phản xạ nhìn anh:
“Tôi thử?”
“Ừ, người tôi muốn tặng có kích thước ngón tay tương tự em.” Giọng anh bình thản, ánh mắt dịu dàng, như thật sự chỉ muốn nhờ cô thử hộ.
Nhưng chiếc nhẫn này vốn được đặt làm theo số đo tay cô. Khi ấy ánh mắt anh cầu xin, y như bây giờ.
Khương Noãn Noãn mím môi, cuối cùng vẫn đưa tay ra.
Cô chẳng nỡ từ chối anh.
Cô định tự cầm lấy nhẫn để đeo, nhưng Trạch Hằng nhanh hơn một bước. Bàn tay còn cắm kim của anh nắm lấy tay cô, rồi nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào ngón tay cô.
Cái nhẫn lạnh lẽo áp lên da, bàn tay lại bị lòng bàn tay ấm áp bao trùm, khiến cô vô thức co lại ngón tay:
“Cẩn thận tay anh, vẫn đang cắm kim đấy.”
Hai bàn tay đều đeo nhẫn chạm vào nhau. Trại Hằng nhìn cô thật sâu:
“Rất vừa.”
Khương Noãn Noãn thoáng bối rối, không biết phải đáp thế nào, tay vẫn bị anh nắm, chẳng dám rút lại.