“Không gãy xương đâu, chỉ bị trẹo chân thôi. Tối nay đừng chạy nhảy, nghỉ ngơi một đêm là mai sẽ ổn.”
Bác sĩ vừa lấy chai dầu xoa bóp cho Dương Ngọc Dạng vừa bất lực nói.
Lúc mới bước vào, nhìn sắc mặt của Du Ôn Thần, ông còn tưởng chân Dương Ngọc Dạng đã gãy thật.
Ai ngờ chỉ là trẹo chân nhẹ.
Nếu không phải Du Ôn Thần nhất quyết gọi bác sĩ, thậm chí còn chẳng cần bôi dầu, chỉ cần ngồi nghỉ vài tiếng là tự khỏi.
Dương Ngọc Dạng thở phào nhẹ nhõm.
Không gãy xương là tốt rồi.
Nếu đến cậu cũng gãy chân thì đúng là cả hội cùng gặp vận xui thật.
“Cảm ơn bác sĩ.”
“Không có gì. Chai dầu này thì... Tổng giám đốc Thần bôi giúp cậu ấy nhé.”
Bác sĩ rất biết điều, đưa chai dầu cho Du Ôn Thần rồi lập tức rời đi.
Ông dám không biết điều sao?
Ban nãy ông chỉ vừa cầm cổ chân Dương Ngọc Dạng để kiểm tra một chút, ánh mắt của Du Ôn Thần nhìn ông như thể ông đang lợi dụng Dương Ngọc Dạng vậy.
“Để em tự bôi được rồi. Anh đi làm việc đi, em làm mất cả buổi chiều của anh rồi.”
Dương Ngọc Dạng ngại tiếp tục làm lỡ thời gian của anh.
Du Ôn Thần ngồi xuống, vén chiếc chăn đang phủ trên chân cậu lên.
“Không sao, để anh bôi cho em.”
Dương Ngọc Dạng ôm chặt chiếc gối.
“Vậy... anh nhẹ tay chút nhé.”
Cậu rất sợ đau.
Du Ôn Thần nhẹ nhàng nắm lấy cổ chân cậu.
Dương Ngọc Dạng thử cử động một chút.
“Ủa? Hình như... không còn đau lắm nữa.”
Cậu còn tưởng sẽ đau như lúc nãy.
Không ngờ giờ chỉ còn hơi ê một chút.
Du Ôn Thần đặt bàn chân cậu lên đùi mình, rót một ít dầu vào lòng bàn tay rồi xoa nóng.
“Không đau nhiều là tốt rồi. Xem bôi thuốc xong có đỡ hơn không.”
“Khoan khoan... Chỗ này vẫn hơi đau. Anh nhẹ một chút.”
“Hu hu... Đừng chạm vào đó! Chỗ đó đau!”
Dương Ngọc Dạng cũng chẳng nhớ mình đã kêu than bao lâu.
Đến cuối cùng, cậu chẳng còn chút sức lực nào, mềm nhũn nằm gục lên chiếc gối hình cừu.
Du Ôn Thần vào phòng tắm rửa sạch tay rồi quay lại kéo cậu ngồi dậy.
“Bôi thuốc xong rồi. Sẽ không đau nữa đâu.”
Dương Ngọc Dạng nhắm mắt, lè lưỡi, trông như linh hồn vừa bay mất.
“Em đã mất ý thức rồi... Bây giờ cần bước vào trạng thái ngủ để hồi phục.”
Du Ôn Thần nhìn đồng hồ.
“Không được đâu. Xuống ăn tối rồi mới ngủ.”
Anh phát hiện chú cừu nhỏ nhà mình thật sự rất thích ngủ.
Không phải vì buồn ngủ.
Mà là rất... biết ngủ.
Nếu không có việc gì, cậu có thể ngủ cả ngày.
Nhưng nếu phải livestream hay chụp ảnh thì cũng có thể thức trắng mà chẳng sao.
Đúng là một thể chất kỳ lạ.
“Dì Lý nói tối nay làm rất nhiều món ngon. Em không muốn làm dì ấy thất vọng chứ?”
Chỉ một câu nói nhẹ bẫng của Du Ôn Thần đã đủ khiến một người đang giả vờ ngủ lập tức tỉnh lại.
Dương Ngọc Dạng lập tức mở mắt.
“Được rồi, không thể để dì Lý thất vọng được. Để em thay quần áo trước.”
Trên người cậu vẫn còn mặc bộ cosplay, cậu sợ lát nữa ăn cơm sẽ làm bẩn nó.
Du Ôn Thần giữ cậu lại.
“Anh lấy giúp em, em thay luôn trên giường đi.”
“Được. Em mặc bộ đồ ngủ màu be ấy.”
Du Ôn Thần mang quần áo tới, rồi rất tự giác quay lưng lại, không nhìn cậu.
Nghe tiếng người mình thích thay quần áo phía sau, Du Ôn Thần nhắm mắt, trong lòng đọc đi đọc lại tất cả những câu chữ có thể giúp mình thanh tâm quả dục.
“Em thay xong rồi.”
Dương Ngọc Dạng gọi anh.
Du Ôn Thần cất gọn bộ cosplay, rồi đỡ cậu đứng dậy.
“Không sao đâu, giờ em đỡ đau nhiều rồi.”
Bác sĩ chỉ dặn cậu đừng chạy, đừng nhảy, chứ đâu có cấm đi lại.
Thế nhưng Du Ôn Thần vẫn không chịu buông tay, cánh tay ôm chặt lấy eo cậu.
“Xong đời rồi. Ban nãy em quên nói với anh một chuyện cực kỳ đáng sợ.”
“Chuyện gì?”
“Mẹ em có cái mũi cực kỳ thính. Chỉ cần ngửi mùi là biết căn phòng có người ở hay không. Em đoán lúc nãy bà đã ngửi ra rồi, chỉ là không nói thẳng thôi.”
Hồi bé, mỗi lần cậu lén ăn vụng thứ gì, dù về nhà đã đánh răng sạch sẽ thì mẹ cậu vẫn ngửi ra ngay.
Du Ôn Thần không hề hoảng hốt.
“Không sao. Nếu mẹ em hỏi, mình có thể nói vì cãi nhau nên anh sang phòng này ngủ một lần.”
“Không dễ lừa vậy đâu. Vốn dĩ mẹ em đã thấy chuyện bọn mình kết hôn rất kỳ lạ rồi, giờ càng kỳ lạ hơn.”
Dương Ngọc Dạng nhìn xa xăm, ánh mắt hoàn toàn mất đi ánh sáng.
Trong đầu cậu đã hiện ra cảnh mình bị ba mẹ vạch trần, rồi ném ra đầu đường đi nhặt rác kiếm sống.
Nhìn vẻ mặt ấy, Du Ôn Thần bật cười.
Anh ngồi xuống cạnh cậu rồi đưa ra một ý tưởng:
“Chẳng phải em biết vẽ dấu hôn sao? Hay là vẽ vài dấu lên người, lát nữa cố tình để họ nhìn thấy?”
Dương Ngọc Dạng méo mặt.
“Nhưng... kỹ thuật trang điểm của em là do chính mẹ em dạy đấy.”
Trước khi khởi nghiệp, Âu Huyễn Hoa từng là một chuyên gia trang điểm hàng đầu.
Giờ mang mấy trò ấy ra diễn trước mặt bà...
Khác nào tự chui đầu vào rọ.
Du Ôn Thần đưa tay khẽ chọc vào má cậu, nửa như trêu chọc, nửa như nghiêm túc hỏi: