Phía bên kia, Mặc Tĩnh An dẫn theo hai vị đại phu dân gian đã chọn từ đêm qua đi tới cung Tú Hoa, nơi ở của Vận Quý nhân. Sau khi Giang thái y kiểm tra, nhận thấy hai người này không chỉ phân biệt được thảo d.ư.ợ.c mà còn tinh thông vọng văn vấn thiết, hơn nữa cả hai đều cam đoan có thể trị khỏi thời dịch, lúc này mới đưa bọn họ vào cung.
Trong đó một người tên là Hồ Tài, người còn lại tên là Biển Đảm.
Mặc Tĩnh An không khỏi nhìn Biển Đảm bằng con mắt khác: "Biển Đảm, ngươi thật sự là hậu duệ của Biển Thước sao?"
Biển Đảm khẳng định chắc nịch: "Đương nhiên, tiểu nhân nếu có nửa lời dối trá, Vương gia cứ việc g.i.ế.c ta."
Mặc Tĩnh An hài lòng gật đầu, bước chân dừng lại ở ngoài cung Tú Hoa, nói với hai người bọn họ: "Đã như vậy, hai ngươi vào đi, bản vương ở bên ngoài chờ đợi."
Nói đoạn, Mặc Tĩnh An kéo lại khăn che mặt trên đầu, che kín khuôn mặt, toàn thân chỉ để lộ ra một đôi mắt.
Hồ Tài đột nhiên dừng bước, nói: "Vương gia, hay là cứ để Biển Đảm vào thử trước đi. Nếu hai người chúng ta cùng vào chữa trị, đợi đến lúc Vận Quý nhân khỏi bệnh, cũng không biết công lao tính cho ai. Nếu Biển Đảm không trị được, tiểu nhân vào sau cũng không muộn."
Biển Đảm lập tức sốt sắng: "Đương nhiên ai trị khỏi thì công lao thuộc về người đó."
Hồ Tài lại lắc đầu, âm thầm tính toán cho bản thân: "Vương gia không có mặt ở đó, ai biết được là công lao của ai, chuyện công lao này nói không rõ ràng được đâu..."
"Ngươi..."
Mặc Tĩnh An suy nghĩ một chút, cảm thấy lời này cũng có lý, bèn đồng ý với đề nghị của Hồ Tài: "Được rồi Biển Đảm, ngươi vào trước thay Vận Quý nhân trị bệnh đi."
Biển Đảm nghiến răng, nhìn Hồ Tài hừ lạnh một tiếng: "Ngươi cứ yên tâm đi, lát nữa ngươi muốn có cơ hội cũng không được đâu, bởi vì... ta sẽ không cho ngươi cơ hội đó!"
Nói xong, Biển Đảm ngẩng cao đầu, quay người sải bước đi vào.
Thấy Biển Đảm đã vào cung Tú Hoa, Mặc Tĩnh An mới yên tâm đứng chờ bên ngoài. Trong cung Tú Hoa đầy t.ử khí ám muội, hắn mới không muốn vào trong để bị lây nhiễm thời dịch.
Khoảng một khắc sau.
Một tiểu nha hoàn hầu hạ Vận Quý nhân hớt hải chạy từ trong cung Tú Hoa ra, kết quả chạy được nửa đường đã bị thị vệ canh cửa chặn lại.
Tiểu nha hoàn gấp gáp gào khóc: "Không xong rồi, không xong rồi... Vận Quý nhân tắt thở rồi, thái y, mau mời thái y tới đây..."
Thần sắc Mặc Tĩnh An căng thẳng, vội vàng tiến lên phía trước hỏi: "Có chuyện gì? Vận Quý nhân làm sao vậy? Biển Đảm đại phu không phải đang ở bên trong sao?"
Tiểu nha hoàn khóc lóc nói: "Vận Quý nhân vừa rồi vẫn còn hơi thở, kết quả vị Biển đại phu kia vừa châm kim, Vận Quý nhân liền tắt thở luôn rồi..."
Nghe vậy, Mặc Tĩnh An chấn kinh trợn trừng mắt: "Chuyện này sao có thể được?! Không thể nào, không thể nào..."
Biển Đảm này không phải là hậu duệ của Biển Thước sao?
Dứt lời, chỉ thấy Biển Đảm từ trong phòng Vận Quý nhân lảo đảo chạy ra, hắn vừa chạy vừa run rẩy nói: "Nhị Vương gia, không phải ta, không phải ta, Vận Quý nhân tự mình không chịu nổi nữa rồi, ta vừa tới thì nàng... nàng đã c.h.ế.t rồi..."
Mặc Tĩnh An sợ hãi đến ngây người, không khỏi loạng choạng suýt ngã, bị tin dữ bất ngờ này đ.á.n.h cho trở tay không kịp.
"Mau, ngăn hắn lại!" Thị vệ ở cửa thấy thế, lập tức giữ c.h.ặ.t Biển Đảm, một người trong đó thì quay người đi bẩm báo với Hoàng thượng.
Biển Đảm hét lớn: "Các ngươi thả ta ra, Nhị Vương gia, ngài hãy tin ta, không phải ta hại c.h.ế.t Vận Quý nhân..."
Tiểu nha hoàn quay đầu lại vừa khóc vừa mắng: "Chính là ngươi, chính ngươi đã hại c.h.ế.t Vận Quý nhân, hu hu hu..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe vậy, Mặc Tĩnh An hung ác trừng mắt nhìn Biển Đảm, ánh mắt kia hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t người. Lúc này, dù hắn biết cái c.h.ế.t của Vận Quý nhân có liên quan đến Biển Đảm, cũng tuyệt đối không thể thừa nhận, bởi vì Biển Đảm là do hắn đưa tới, nếu thừa nhận, chẳng phải là nói cho Hoàng thượng biết hắn nhìn lầm người sao?
Hồ Tài ở bên cạnh may mắn vỗ vỗ n.g.ự.c, may mà vừa rồi hắn không vào, nếu không thì hắn có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội. Hắn nhìn Mặc Tĩnh An nói: "Vương gia, hay là để tiểu nhân đổi người khác chữa trị đi, tiểu nhân bảo đảm có thể trị khỏi."
Mặc Tĩnh An liếc nhìn hắn một cái, trong đáy mắt tràn đầy sự nghi hoặc.
......
Phía điện Thái Hòa, Hoàng thượng vừa mới thở phào được một hơi, nghe nói đại phu do Mặc Tĩnh An mang tới đã trị c.h.ế.t Vận Quý nhân, lập tức lôi đình đại nộ: "Đi, đưa An Vương tới đây cho trẫm!"
Chẳng mấy chốc, đại thái giám đã mang theo tin tức chạy đến cung Tú Hoa: "Nhị Vương gia, Hoàng thượng triệu ngài tới điện Thái Hòa."
Mặc Tĩnh An giật mình kinh hãi, Hoàng thượng bắt hắn tới điện Thái Hòa, xem ra đã biết chuyện Vận Quý nhân băng hà rồi, chuyện này phải làm sao đây? Nhưng Hoàng thượng đã gọi, hắn không đi không được, nghiến răng một cái, Mặc Tĩnh An nhấc chân vội vã chạy tới điện Thái Hòa.
Hắn vừa đi khỏi, đại thái giám phía sau liền ra lệnh: "Người đâu, lôi Biển đại phu này xuống, trượng bính!"
Nghe vậy, Biển Đảm sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u, lớn tiếng cầu xin: "Đừng mà... Nhị Vương gia, cứu mạng, cứu ta với..."
"Nhị Vương gia còn đang tự lo cho mình không xong, cái đồ giang hồ l.ừ.a đ.ả.o ngươi, trị c.h.ế.t Vận Quý nhân, Hoàng thượng tuyệt đối không để ngươi sống! Lôi xuống..."
Biển Đảm bị người ta lôi xuống, theo sau là những tiếng kêu t.h.ả.m thiết truyền lại, Biển Đảm cổ họng nấc lên một cái, trực tiếp đứt hơi.
......
Điện Thái Hòa.
Sau khi Mặc Tĩnh An đi vào, toàn thân bao bọc kín mít như một đòn bánh tét, Hoàng thượng nhất thời không nhận ra, lạnh giọng hỏi: "Ngươi là ai? An Vương đâu?"
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Mặc Tĩnh An lập tức bước lên hành lễ: "Phụ hoàng, chính là nhi thần."
"An Vương?" Hoàng thượng kinh ngạc nhìn hắn, ngay sau đó nộ tạt: "Ngươi bao bọc nghiêm ngặt như vậy làm gì? Là vì trị c.h.ế.t Vận Quý nhân, cảm thấy không còn mặt mũi nào gặp trẫm sao?"
Mặc Tĩnh An lắc đầu: "Không phải đâu phụ hoàng, nhi thần đêm qua chạm phải thứ không sạch sẽ, thân thể bị dị ứng, toàn thân mọc đầy nốt ban, sợ để lộ ra sẽ làm phụ hoàng kinh động."
Hoàng thượng đầy vẻ đề phòng: "Ngươi không phải là đã nhiễm thời dịch rồi chứ?"
Nghe vậy, các đại thần xung quanh đều âm thầm lùi lại vài bước, cách xa Mặc Tĩnh An.
Thấy vậy, Mặc Tĩnh An đáp: "Không phải đâu phụ hoàng, Giang thái y đã xem qua cho nhi thần rồi, chỉ là dị ứng nổi ban, không phải nhiễm thời dịch."
Hoàng thượng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vừa nghĩ tới chuyện của Vận Quý nhân, trong lòng lại bùng lên ngọn lửa giận: "An Vương, cái đồ hỗn chướng nhà ngươi! Trẫm giao chuyện thời dịch cho ngươi, kết quả ngươi hay lắm, dẫn theo kẻ giang hồ l.ừ.a đ.ả.o vào cung trị c.h.ế.t Vận Quý nhân."
Mặc Tĩnh An sợ hãi quỳ trên mặt đất, cố chấp biện bạch: "Phụ hoàng, cái c.h.ế.t của Vận Quý nhân không liên quan đến Biển Đảm, Biển Đảm là hậu duệ của Biển Thước mà, Biển Đảm nói lúc hắn tới chữa trị thì Vận Quý nhân đã không qua khỏi rồi..."
"Câm miệng!" Hoàng thượng quát tháo ngắt lời hắn: "Vận Quý nhân đã c.h.ế.t dưới tay hắn, ngươi còn muốn biện hộ. Hậu duệ của Biển Thước cái gì, nếu hậu duệ của Biển Thước còn tại thế, có đến lượt hắn sao? Hắn nói năng bậy bạ, rêu rao l.ừ.a đ.ả.o, chẳng lẽ ngươi không có não sao? Ngay cả loại lời ma quỷ này cũng tin, trẫm thấy đầu óc của ngươi còn không bằng tên Biển Đảm kia!"
Mặc Tĩnh An nghẹn họng, gắt gao c.ắ.n môi: "Phụ hoàng, xin ngài cho nhi thần thêm một cơ hội nữa, Biển Đảm y thuật không tinh, nhưng còn Hồ Tài, đúng rồi, nhi thần còn mang tới một người tên Hồ Tài, hắn nói hắn có cách trị khỏi thời dịch..."
Hoàng thượng hít sâu một hơi, lạnh lùng nhìn hắn: "Được, vậy trẫm liền cho ngươi thêm một cơ hội nữa."