Ánh mắt Sở Lăng Nguyệt lóe lên, nàng vội đặt đũa xuống lau miệng, rồi ngẩng đầu nhìn Mặc Bắc Chấp: "Vương gia, thiếp ra ngoài một lát."
Mặc Bắc Chấp khẽ nhíu mày: "Không ăn xong cơm đã sao?"
Sở Lăng Nguyệt mỉm cười nói: "Thiếp no rồi, phải đi lo chính sự trước đã."
Nói xong, Sở Lăng Nguyệt bước ra khỏi phòng, Mặc Bắc Chấp nhìn theo bóng lưng nàng, thần sắc có chút ngưng trệ, đột nhiên cảm thấy cơm canh trên bàn không còn ngon nữa.
Đúng lúc này, giọng của Giang Phong truyền vào tai: "Vương gia, có cần thuộc hạ cùng ngài dùng bữa không?"
Mặc Bắc Chấp liếc hắn một cái, lạnh lùng đáp: "Không cần."
Giang Phong: "......"
Sở Lăng Nguyệt vừa ra khỏi cửa liền thấy Vũ Kiều Kiều đang luyện võ trong sân, nàng vẫy vẫy tay gọi: "Kiều Kiều, có việc làm rồi."
Vũ Kiều Kiều nghe tiếng lập tức dừng động tác đ.ấ.m quyền, chạy tới bên cạnh Sở Lăng Nguyệt, xắn tay áo hỏi: "Có việc ạ? Vương phi cần thuộc hạ làm gì?"
Sở Lăng Nguyệt khẽ ho một tiếng: "Việc ta nói ở đây là hoạt động miệng thôi, không cần ngươi phải động chân động tay, cứ đi cùng ta là được."
Hôm nay là thọ yến bát tuần của lão phu nhân phủ Thái phó, cả kinh thành đều hay biết, cho nên trên phố người xe như nước, vô cùng náo nhiệt.
Lúc này, bên ngoài cổng phủ Thái phó dừng từng hàng kiệu xa hoa, còn có hàng chục thị vệ đang đứng canh gác.
Bên trong phủ bày biện hàng chục bàn tiệc, trên bàn đầy ắp các món sơn hào hải vị, tất cả đều là để chiêu đãi đám quan lại quyền quý này.
Yến tiệc bắt đầu, Thái phó lên tiếng nói: "Đa tạ các vị đã đến tham dự thọ yến tám mươi của mẫu thân ta. Hôm nay đặc biệt chuẩn bị rượu ngon món quý để khoản đãi mọi người, xin mời các vị cứ tận tình thưởng thức."
Mọi người đồng thanh đáp lại: "Thái phó khách sáo rồi."
"Cung chúc lão phu nhân phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn, nhật nguyệt xương minh."
Đột nhiên, có người kinh ngạc thốt lên: "Ơ kìa, đây chẳng phải là vịt Thủy Tây Môn sao? Nghe nói vịt Thủy Tây Môn đứng đầu toàn kinh thành, con nào con nấy vừa to vừa béo, đáng tiếc là dù có xếp hàng cũng khó mà mua được. Không biết Thái phó làm cách nào mà mua được nhiều thế này?"
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Lúc này, Tô Minh Hiên đắc ý trả lời: "Bành đại học sĩ, nhãn lực của ngài thật tốt. Đống vịt này chính là do ta mua từ Thủy Tây Môn về. Vì ta là khách quen nên đã thương lượng với chủ tiệm từ sớm, đặt trước năm mươi con."
Bành đại học sĩ cười nói: "Thảo nào ta đến đó mấy lần đều không mua được, hóa ra đều bị Tô công t.ử thầu hết rồi. Xem ra hôm nay chúng ta có khẩu phúc rồi, ha ha ha..."
"Tô công t.ử thật có tâm, vậy hôm nay chúng ta cũng được ké chút hỷ khí rồi."
Những tân khách còn lại cũng đua nhau phụ họa, vừa khen ngợi Tô Minh Hiên, vừa cảm thấy may mắn khi được nếm thử vịt Thủy Tây Môn.
Trong bữa tiệc, mọi người chén thù chén tạc, đẩy đưa ly rượu, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Ngay lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng kèn sầu không đúng lúc chút nào. Tiếng kèn cao v.út, ch.ói tai, lại còn là loại nhạc chuyên dùng cho đám tang.
Ngay sau đó, một chuỗi tiếng pháo đám tang vang dội, chấn động cả màng nhĩ.
Theo tiếng động ngày càng gần, đám người đang chè chén linh đình trong phủ Thái phó đồng loạt nhíu mày, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ ngơ ngác.
"Có chuyện gì thế?"
"Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Tô Minh Hiên nhận ra sự bất an của mọi người, hắn cố gắng trấn an: "Mọi người cứ an tâm ngồi xuống, bọn họ sẽ nhanh ch.óng đi qua thôi."
Vừa dứt lời, tiếng kèn đám ma lại vang lên, hơn nữa còn ngày càng gần, dường như đang tiến thẳng về phía phủ Thái phó, thậm chí đã đến rất gần đại môn.
Cứ ngỡ đoàn đưa tang sẽ nhanh ch.óng đi khuất, ai ngờ bọn họ lại dừng hẳn trước cửa phủ Thái phó.
Sắc mặt của lão thái thái hôm nay mừng thọ tám mươi tuổi lập tức xanh mét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Rốt cuộc là kẻ nào gan to bằng trời, dám đến trước phủ Thái phó gây chuyện?" Lão phu nhân nghiến răng nghiến lợi quát khẽ, trong giọng nói tràn đầy nộ khí.
"Ai mà biết được chứ? Hôm nay là đại thọ tám mươi của lão phu nhân, kẻ nào lại đi tổ chức đám tang vào lúc này?"
Mọi người bàn tán xôn xao, trong lòng thầm đoán xem kẻ đó là ai.
Tô Minh Hiên nhìn về phía Thái phó, sắc mặt của hai cha con bọn họ đều trở nên khó coi.
Tô Minh Hiên quay đầu nhỏ giọng nói với tiểu tư bên cạnh: "Ra ngoài xem thử, là ai đang làm đám tang."
Một lát sau, tiểu tư thở không ra hơi chạy về báo: "Người làm đám tang bên ngoài là Tứ Vương phi, Sở Lăng Nguyệt."
Thái phó nghe xong, sắc mặt lập tức trở nên tái mét: "Sở Lăng Nguyệt?"
Tô Minh Hiên không khỏi nhíu mày, ngay sau đó, đáy mắt lóe lên một tia hưng phấn: "Tứ Vương phủ có người c.h.ế.t sao? Chẳng lẽ là tên Vương gia tàn phế kia..."
Giọng hắn rất lớn, khiến những người xung quanh đều nghe thấy rõ mồn một.
Mọi người nghe xong đều không khỏi hít sâu một hơi khí lạnh.
"Tứ Vương gia vậy mà đã hồng thệ rồi sao? Đây quả là một chuyện đại sự kinh thiên động địa."
"Đừng có nói bừa, Tứ Vương gia là hoàng thân quốc thích, Hoàng thượng còn chưa hạ chiếu, chúng ta cũng chưa hề nghe thấy tin tức này mà..."
"Vậy thì là ai c.h.ế.t?"
Mọi người ai nấy đều lộ vẻ nghi hoặc.
Tô Minh Hiên trấn an mọi người: "Các vị chớ vội, để ta đi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì."
Nếu thật sự là Sở Lăng Nguyệt đến trước cửa phủ Thái phó gây hấn, hắn nhất định sẽ không tha cho nàng.
Thái phó gật đầu: "Đi, chúng ta cùng ra xem."
Đám đông tân khách cũng ùn ùn kéo ra ngoài xem náo nhiệt.
Tô Minh Hiên dẫn đầu mọi người đi ra đại môn phủ Thái phó, vừa bước ra khỏi cửa đã thấy Sở Lăng Nguyệt dẫn theo nha hoàn đứng ngay bên ngoài, trên người đang mặc tang phục trắng muốt.
Phía sau nàng là một đội làm đám tang, kẻ thổi kèn người rải tiền vàng mã, không khí vô cùng thê lương.
Thấy cảnh này, sắc mặt Tô Minh Hiên tái mét, hắn trầm giọng chất vấn: "Sở Lăng Nguyệt, ngươi đang làm cái trò gì vậy!"
Vừa dứt lời, một tràng tiếng kèn sầu vang lên át cả giọng nói của hắn.
Tô Minh Hiên đang định hỏi lại lần nữa thì thấy hai bà v.ú khóc thuê bên cạnh Sở Lăng Nguyệt làm bộ dạng bi thống khôn cùng, trực tiếp quỳ thụp xuống đất gào khóc.
"Vịt ơi là vịt, các ngươi c.h.ế.t thật t.h.ả.m quá, hãy đi cho thanh thản nhé."
"Kiếp này làm vịt của Tứ Vương phủ, các ngươi đều là những nô bộc trung thành nhất. Những ngày tháng qua thật vui vẻ biết bao, mong các ngươi dưới suối vàng được an nghỉ."
Giọng của mấy bà v.ú khóc thuê mang theo tiếng run rẩy bi lương, nghe vô cùng thê t.h.ả.m, khiến người ta không cầm được nước mắt.
Một bà v.ú khác không kìm nén được nỗi đau, giọng nghẹn ngào: "Vương phi, xin người hãy nén đau thương..."
Nói xong, bà ta lại òa lên khóc nức nở.
"Huhu... Vịt ơi là vịt, đường hoàng tuyền toàn là ma quỷ, canh Mạnh Bà toàn là nước lã, kiếp sau nhớ đầu t.h.a.i làm người nhé..."
Khóc lóc hăng hái thế này, nhìn là biết đã nhận không ít tiền rồi.
Hắn nhìn Sở Lăng Nguyệt bằng ánh mắt phẫn nộ, gầm lên với nàng: "Sở Lăng Nguyệt, ngươi điên rồi sao? Hôm nay là đại thọ của nãi nãi ta, ngươi dẫn nha hoàn đến phủ Thái phó làm loạn cái gì?"
Sở Lăng Nguyệt ngẩng đầu, ánh mắt kiên định đối diện với Tô Minh Hiên, giọng điệu mang theo vẻ lạnh lùng: "Tô Minh Hiên, ta ở đây làm đám tang cho vịt nhà ta, ngươi chạy tới đây làm gì? Đúng là ch.ó ngoạm chuột, lo chuyện bao đồng."