Quang Lộc Tự thiếu khanh đáp: "Bẩm Hoàng thượng, vi thần nghe nói Tứ Vương gia hiện đã có thể ngồi xe lăn. Nhìn lại lịch sử, người ngồi xe lăn xuất chinh cũng không phải là không có. Hơn nữa, Tứ Vương gia trước đây vốn có danh hiệu Chiến thần, mưu lược vô song, vì vậy vi thần nghĩ có thể phái ngài ấy đi."
Lời vừa dứt, vị đại thần quân cơ đã phản bác lại ngay.
"Nay đã khác xưa, anh hùng không nhắc dũng mãnh năm nào. Tạm thời không nói tới việc Tứ Vương gia vẫn đang mang thân tội, hắn đã bại liệt suốt ba năm, tin tức bế tắc, sớm đã không còn hiểu rõ cục diện bên ngoài, sao ngài biết được Tứ Vương gia của hiện tại có thể đảm đương trọng trách này?"
Đại học sĩ mập mạp phụ họa theo: "Đúng thế, đ.á.n.h trận là chuyện đại sự, sao có thể coi như trò đùa. Mọi việc cần phải đảm bảo vạn vô nhất thất, nếu không để Phiên Bang Vương nhìn thấy rồi chê cười, sau này chúng sẽ càng thêm ngang ngược. Thái phó, ngài thấy sao?"
Đại học sĩ đẩy quả bóng trách nhiệm sang cho Thái phó.
Thái phó có uy vọng cực cao trong triều, lại thêm thân phận là người nhà của Thái t.ử phi, nhạc phụ của Thái t.ử, sau này rất có thể sẽ trở thành quốc trượng tương lai, vì vậy có rất nhiều người muốn nịnh bợ ông.
Thế nhưng Thái phó lại là người ít nói, làm việc vô cùng kín kẽ, khiến người khác không tài nào đoán được tâm tư của ông.
Thái phó im lặng hai giây rồi ngẩng đầu nhìn lên long nhan: "Hoàng thượng, người thấy thế nào?"
Ánh mắt Hoàng thượng khẽ nheo lại nhìn đám người phía dưới, trông họ chẳng khác nào một đám vẹt đang chí cha chí chát, rốt cuộc chẳng đưa ra được ý kiến gì ra hồn, cuối cùng lại phải hỏi ông.
Hoàng thượng bày ra dáng vẻ uy nghiêm, sau đó nhìn về phía Sở Lăng Nguyệt, trầm giọng hỏi: "Tứ Vương phi, ngươi thấy thế nào?"
Sở Lăng Nguyệt giật mình kinh ngạc.
Chà, sao quả bóng lại lăn đến chỗ nàng rồi?
"Trẫm nếu giao việc này cho Lão Tứ, ngươi thấy hắn có thể đảm đương trọng trách này không?"
Nghe vậy, có người không nhịn được mà bật cười.
Nhìn vẻ mặt không hài lòng của Hoàng thượng, chắc chắn là ông không coi trọng Tứ Vương gia rồi.
Nếu Sở Lăng Nguyệt mà cố tình đẩy Tứ Vương gia đi, đó chính là không biết điều. Tuy nhiên, cũng khó bảo đảm Sở Lăng Nguyệt sẽ không vì muốn lập công mà đẩy Tứ Vương gia ra ngoài.
Dù sao, đây cũng là cơ hội tốt để Tứ Vương gia quay trở lại triều đình, ai mà nỡ bỏ qua chứ...
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Sở Lăng Nguyệt đảo mắt nhìn một lượt, thấy ánh mắt giễu cợt và khinh bỉ của mọi người, lập tức hiểu ngay ý đồ của Hoàng thượng, cũng như lý do vì sao hôm nay ông lại cho nàng đến bàng thính.
Đại thần trong triều toàn bộ đều ủng hộ Thái t.ử, chỉ có duy nhất một Quang Lộc Tự thiếu khanh nói giúp cho Tứ Vương gia một câu nhưng lại thấp cổ bé họng.
Hoàng thượng gọi nàng đến hôm nay không phải để giải oan cho Tứ Vương gia, mà là muốn nàng nhìn rõ cục diện đương triều.
Thái t.ử đối với Hoàng thượng, đối với cả Thương Lam quốc này vẫn còn giá trị lợi dụng.
Thế nên, cho dù Hoàng thượng có biết Thái t.ử đã làm sai chuyện gì, cũng sẽ không trừng phạt hắn, ngược lại còn giao phó trọng trách.
Hừ, xem ra vị lão hoàng đế này mới là kẻ có tâm cơ thâm hiểm nhất!
Sở Lăng Nguyệt cười lạnh trong lòng, lập tức đáp lời: "Bẩm phụ hoàng, nhi thần thấy phái Thái t.ử đi vẫn là thích hợp nhất."
"Ồ?" Vẻ mặt Hoàng thượng lộ ra vẻ kinh ngạc: "Lý do là gì? Nói trẫm nghe xem."
Sở Lăng Nguyệt nghĩ thầm, ngay từ đầu người đã không định để Tứ Vương gia đi rồi, vậy tại sao nàng không lấy lùi làm tiến chứ?
Nàng mỉm cười nhẹ nhàng: "Thái t.ử thân thể khỏe mạnh, kinh nghiệm tác chiến phong phú, việc bình định chiến loạn đương nhiên không thành vấn đề. Tứ Vương gia thương thế vẫn chưa lành hẳn, thân thể còn suy nhược, không thích hợp xuất chinh. Nghĩ lại nếu Tứ Vương gia có mặt ở đây, chắc chắn cũng sẽ không tranh giành công lao này với Thái t.ử đâu. Vì vậy, vẫn nên để Thái t.ử đi đi ạ."
Hoàng thượng khẽ nhướn mày, vừa bất ngờ trước câu trả lời của Sở Lăng Nguyệt, lại vừa tán thưởng sự thức thời và đại độ của nàng.
Sở Lăng Nguyệt nói Lão Tứ thương thế chưa lành, thực tế trong lòng ông cũng lo lắng cho vết thương của Nhi t.ử mình chứ.
Hoàng thượng gật đầu đồng tình: "Được, vậy thì phái Thái t.ử đi."
Nghe vậy, Thái t.ử nhìn Sở Lăng Nguyệt với ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc.
Nên biết rằng, đây chính là một cơ hội tốt để Lão Tứ quay lại, vậy mà nàng lại không c.ầ.n s.ao?
Ngoài Thái t.ử ra, mấy vị đại thần vừa mới tranh cãi kịch liệt khi nãy cũng nhìn Sở Lăng Nguyệt bằng con mắt khác xưa.
Hoàng thượng vẫn đang chờ câu trả lời, Thái t.ử vội vàng bước lên nhận lệnh: "Nhi thần tuân chỉ."
Các đại thần phía dưới đồng thanh phụ họa.
"Hoàng thượng thánh minh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiếp đó, Hoàng thượng lại nói: "Tứ Vương phi lần này có công giải quyết thời dịch, Trẫm quyết định ban thưởng một vạn lượng vàng, hưởng bổng lộc của Y quan Chính nhất phẩm, ngoài ra ban phong hiệu Mặc Ưng Vương phi, là Đích Vương phi của Mặc Ưng Vương, nếu không có thánh chỉ của Trẫm, đời này không được tùy tiện hưu ly."
Nghe vậy, mọi người đều kinh hãi.
Mặc Ưng Vương phi?
Hoàng thượng đây là khôi phục lại phong hiệu cho Tứ Vương gia sao?
Trời ạ, đây quả thực là phu vinh nhờ thê mà...
Tuy nhiên, điểm mà Sở Lăng Nguyệt chú ý lại là "đời này không được hưu ly", khóe miệng nàng không khỏi giật giật.
"......." Lão hoàng đế tâm cơ, ta cảm ơn ngài nhiều nha.
Mãi cho đến khi tan triều, những người kia vẫn còn tụm năm tụm ba bàn tán xôn xao.
Có người chua chát nói, giận mà không dám nói ra: "Nếu không có Tứ Vương phi, chỉ dựa vào một kẻ tàn phế như hắn, lấy đâu ra cơ hội trở mình chứ?"
Đại học sĩ cau mày: "Hoàng thượng không định truy cứu chuyện Tứ Vương gia mưu phản đoạt vị năm xưa nữa sao?"
"Ai mà biết được, Hoàng thượng của chúng ta mắt nhắm mắt mở cũng đâu phải ngày một ngày hai."
Thái phó bước tới khẽ ho một tiếng: "Đừng có lén lút suy đoán thánh ý, cẩn thận cái đầu của các ngươi đấy."
Mấy người kia sững lại.
Có người nhìn theo bóng lưng ông ta, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đúng là cái đức hạnh thối."
Cả triều đình này chỉ có Thái phó ngươi là giỏi giả vờ nhất.
"......"
Ở phía bên kia, Mặc Văn Hoàn bước chân thoăn thoắt, âm thầm lau mồ hôi lạnh trên mặt.
Ai đi cũng không liên quan đến hắn, chỉ cần Phụ hoàng không bắt hắn đi là được...
Sở Lăng Nguyệt thấy hắn vội vàng như vậy, liền gọi lại: "Tam Vương gia?"
Mặc Văn Hoàn khựng lại, như chim sợ cành cong: "Gì... có chuyện gì vậy?"
Sở Lăng Nguyệt tiến lên phía trước, hi hi cười nói: "Ta thấy ngài lúc thượng triều đã ngủ gật đấy nhé."
Mặc Văn Hoàn giật nảy mình, vội vàng căng thẳng nói: "Ngươi đừng có mách với Phụ hoàng."
Nếu Phụ hoàng mà biết, chắc chắn sẽ mắng hắn một trận tơi bời.
Sở Lăng Nguyệt xòe lòng bàn tay ra, cười xấu xa: "Muốn ta không nói cũng được, nhưng phải cho chút lợi lộc để bịt miệng chứ?"
Mặc Văn Hoàn tức nghẹn: "Phụ hoàng đã thưởng cho ngươi một vạn lượng vàng rồi, còn cho ngươi cả bổng lộc của Y quan nữa, vậy mà ngươi còn dám đòi lợi lộc từ ta?"
Hắn tức tối lộn ngược ống tay áo ra: "Ngươi nhìn đi, túi áo của ta còn sạch hơn cả mặt của ngươi nữa đấy."
Sở Lăng Nguyệt "xì" một tiếng: "Đồ quỷ nghèo."
Nhị Vương gia và Tam Vương gia đều di truyền từ Lão hoàng đế cái tính keo kiệt. Nàng giải quyết xong chuyện thời dịch mà Hoàng thượng chỉ ban thưởng có một vạn lượng, chẳng bõ dính răng.
Vẫn là Thái t.ử hào phóng nhất, hở ra là một ngàn vạn lượng.
Mặc Văn Hoàn lau mồ hôi lạnh, nghiến răng nói: "Được rồi, ta về phủ tìm xem, tặng ngươi một cái mặt dây chuyền vàng. Chuyện ta ngủ gật không được nói cho ai biết, rõ chưa?"
Sở Lăng Nguyệt toét miệng cười: "Biết rồi."
Mặc Văn Hoàn thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại đau như cắt, cảm giác như cái phủ Tam Vương gia sắp bị Sở Lăng Nguyệt lột sạch đến nơi rồi...
Sở Lăng Nguyệt chợt cau mày, quan sát hắn một lượt thật kỹ: "Tam Vương gia, ta thấy sắc mặt ngài trắng bệch, quầng thâm dưới mắt hiện rõ, thái dương còn lấm tấm mồ hôi, tối qua mơ phải ác mộng sao?"
Mặc Văn Hoàn kinh ngạc trợn tròn mắt: "Sao ngươi biết?"
Tối qua hắn quả thực đã gặp ác mộng, mơ thấy Mặc Tĩnh An hóa thành lệ quỷ đến tìm mình tính sổ, khiến hắn sợ hãi đến mức nửa đêm sau không dám ngủ, vậy nên sáng nay thượng triều mới buồn ngủ như vậy.
Sở Lăng Nguyệt cười nói: "Thông thường những kẻ làm chuyện khuất tất đều sẽ như vậy."