Sắc mặt Mặc Văn Hoàn trở nên lúng túng, phản bác: "Huynh bớt nói nhảm đi, đừng có mà ăn nói bậy bạ, t.ử tôn căn của Bản vương đã sớm chữa khỏi rồi."
Mặc Tĩnh An cười nham hiểm: "Vậy nên, chỗ đó của ngươi quả nhiên đã từng hỏng qua......"
"Huynh!" Mặc Văn Hoàn đang định mắng lại thì bỗng nhiên, tú bà của Lệ Xuân Viện bước ra.
"Ái chà, đây chẳng phải là Tam Vương gia sao? Sao ngài lại đứng bên ngoài mà không vào trong ngồi, mau vào đi, mau vào đi......."
Tú bà nhiệt tình chào đón Mặc Văn Hoàn.
Mặc Tĩnh An quay đầu nhìn Mặc Văn Hoàn: "Ngươi cũng từng đến đây sao?"
Tú bà thế mà lại biết hắn là Tam Vương gia, xem ra Mặc Văn Hoàn là khách quen ở đây rồi.
Trên mặt Mặc Văn Hoàn xẹt qua một tia thiếu tự nhiên, theo bản năng phản bác: "Bản vương chưa từng tới nơi phong hoa tuyết nguyệt này. Mụ ta nhận ra Bản vương có gì lạ đâu, cả cái kinh thành này chẳng lẽ còn có người không biết Bản vương sao?"
Mặc Tĩnh An cười nói: "Cũng đúng, chuyện ngươi bất lực cả kinh thành đều biết rồi, tự nhiên ai nấy đều nhận ra ngươi thôi."
Mặc Văn Hoàn trợn to mắt, bị y chặn họng đến nghẹn lời.
Tú bà tiếp đó nhìn sang Mặc Tĩnh An: "Đây là Nhị Vương gia phải không ạ? Ôi chao tôi suýt chút nữa không nhận ra, đều tại tôi mắt kém, mau mau mau, Nhị Vương gia ngài cũng mau vào trong đi thôi."
Mặc Tĩnh An khó chịu lườm tú bà một cái, vung tay áo, sải bước tiến vào Lệ Xuân Viện. Còn về Mặc Văn Hoàn, hắn thích mách lẻo thì cứ việc, y cũng chẳng quan tâm nữa, dù sao ngày mai y cũng lên đường tiễu phỉ rồi, sống c.h.ế.t khó lường, chi bằng cứ vui vẻ một hồi?
Mặc Văn Hoàn nhìn bóng lưng tiêu sái của y, hừ một tiếng nói: "Huynh tưởng huynh tốt đẹp đến mức nào, cả kinh thành ai mà không biết Nhị Vương gia huynh thích ăn phân cơ chứ."
Mặc Văn Hoàn vốn dĩ không muốn vào Lệ Xuân Viện, nhưng thấy Mặc Tĩnh An đã vào rồi, hắn cũng đi theo vào trong.
Trong Lệ Xuân Viện náo nhiệt vô cùng, tiếng cười nói nũng nịu của đám oanh oanh yến yến vang lên không ngớt. Những nữ t.ử kia eo thon giọng ngọt, mỗi người đều biết cách mê hoặc lòng người, cho nên dù chỉ là hạng son phấn tầm thường thì đàn ông cũng thích tới đây vui chơi. Cái loại khoái lạc và đê mê đó bên ngoài không hề có, nơi này và bên ngoài quả thực là hai thế giới khác biệt.
Ánh mắt của Mặc Văn Hoàn bắt đầu không tự chủ được mà lướt qua thân hình những nữ t.ử đó.
Thế nhưng mới vào được một lát, hắn đã thấy hối hận.
Lúc này, trên vũ đài có một vũ cơ đang nhảy múa, nàng ta mặc bộ đồ múa màu hồng phấn, dáng múa thanh thoát, ánh mắt linh động đầy mê hoặc, lớp xiêm y mỏng manh như sương mờ ảo có thể nhìn thấy làn da bên trong.
Trong lúc nhảy múa, dải lụa trong tay nàng bay múa, tung bay trong không trung thành một đóa hoa đỏ rực đang nở rộ. Theo dải lụa của vũ cơ rút xuống, những cánh hoa rơi lả tả đầy đất......
Mọi người đều vỗ tay khen hay.
Vì nàng ta có điệu múa xuất sắc nên không khỏi khiến người ta phải nhìn thêm vài lần.
Nụ cười trên mặt Mặc Văn Hoàn ngay khoảnh khắc nhìn rõ mặt nàng ta liền lập tức cứng đờ.
Hắn vừa quay đầu lại, quả nhiên, Mặc Tĩnh An cũng đang nhìn về phía đó.
Mặc Tĩnh An nhìn nữ t.ử đang múa trên đài, luôn cảm thấy người kia có chút quen mắt, nhưng lại không nhớ ra nàng ta tên là gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc này, tú bà ở bên cạnh lên tiếng: "Hai vị Vương gia, vị này là vũ cơ mới đến Lệ Xuân Viện của chúng tôi, tên là Mạnh Uyển. Nàng ấy vừa xinh đẹp lại vừa thông minh, mới đến được vài ngày đã trở thành đầu bài ở đây rồi. Hai vị Vương gia nếu như yêu thích, lát nữa tôi đi gọi nàng ấy qua đây nhé?"
"Mạnh Uyển?"
Được tú bà nhắc nhở như vậy, Mặc Tĩnh An lập tức có ấn tượng.
Lần trước Hoàng thúc tặng cho y hai vị Vương phi, một trong số đó chính là Mạnh Uyển. Sau khi y bảo Mạnh Uyển cút đi lần trước thì không bao giờ gặp lại người này nữa, nhưng dù sao hai người cũng đã từng có quan hệ xác thịt, nên tướng mạo của nàng ta y vẫn ghi nhớ.
Thế nhưng, Mạnh Uyển chẳng phải là thiên kim tiểu thư nhà Hàn lâm học sĩ sao?
Sao nàng ta lại ở đây nhảy múa?
Y không nhịn được quay sang nhìn Mặc Văn Hoàn, ngờ đâu Mặc Văn Hoàn vừa mới đứng cạnh y đã biến đâu mất tiêu rồi. Y vừa xoay người lại đã thấy Mặc Văn Hoàn giống như kẻ trộm, lén lút chạy khỏi Lệ Xuân Viện.
Mặc Tĩnh An tức thì phản ứng lại.
Y đột nhiên trợn to mắt, nhìn tú bà nói: "Đi, gọi Mạnh Uyển qua đây cho ta."
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Tú bà không biết có chuyện gì xảy ra, thấy sắc mặt y lo lắng, liền theo lời dặn của Mặc Tĩnh An gọi Mạnh Uyển đang múa xuống.
Mạnh Uyển vừa nghe nói có nhân vật lớn muốn gặp mình, còn tưởng rằng mình được vị công t.ử nhà giàu nào đó nhắm trúng, tràn đầy vui sướng chạy xuống. Nào ngờ, người muốn gặp nàng lại là Mặc Tĩnh An, Mạnh Uyển sợ hãi sững sờ, nhấc chân định chạy trốn.
Thế nhưng Mặc Tĩnh An đã có sự chuẩn bị từ trước, trước khi Mạnh Uyển kịp chạy, y đã nhanh ch.óng tóm lấy nàng, kéo về trước mặt.
"Mạnh Uyển!" Y nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm nàng ta, ánh mắt kia dường như muốn phun ra lửa.
Mạnh Uyển lập tức sợ hãi, quỳ rạp xuống đất cầu xin: "Nhị Vương gia tha mạng, Nhị Vương gia tha mạng cho thiếp với......."
Mặc Tĩnh An mặc kệ ánh mắt của những người khác, xách Mạnh Uyển kéo ra bên ngoài Lệ Xuân Viện.
Dưới sự ép hỏi của y, Mạnh Uyển đã khai hết mọi chuyện từ đầu đến cuối.
Nàng ta vốn dĩ không phải là thiên kim tiểu thư nhà Hàn lâm học sĩ gì cả, chỉ là một nữ t.ử lầu xanh mà thôi. Lần trước nàng bị Mặc Văn Hoàn mua chuộc nên mới giả mạo làm thiên kim nhà Hàn lâm học sĩ đến An Vương phủ, mục đích chính là để rắc lọ t.h.u.ố.c độc khiến da dẻ mọc mụn mủ vào trong nước tắm của Mặc Tĩnh An.
Lần này là vì tiêu sạch tiền rồi nên bất đắc dĩ mới quay lại thanh lâu bán thân kiếm bạc.
Mạnh Uyển quỳ trên mặt đất cầu xin: "Nhị Vương gia, thiếp đã khai hết rồi, xin ngài tha cho thiếp một mạng đi, thật sự không trách thiếp được, đều là Tam Vương gia bảo thiếp làm, nếu thiếp không làm thì Tam Vương gia sẽ g.i.ế.c thiếp mất......."
"Tha cho ngươi?"
Mặc Tĩnh An vừa nghĩ đến đống mụn mủ khắp toàn thân, ngứa ngáy đến mức khiến y ngày đêm không được yên ổn, xấu xí đến mức khiến y bứt rứt khó chịu, trong lòng bốc hỏa chỉ hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t Mạnh Uyển để xả giận.
G.i.ế.c c.h.ế.t Mạnh Uyển cũng không hả giận được, là Mặc Văn Hoàn, đều là do Mặc Văn Hoàn giở trò quỷ......
Mặc Tĩnh An điên cuồng gầm lên một tiếng: "Mặc Văn Hoàn, ngươi hãy đợi đấy cho ta."