Sở Lăng Nguyệt sau khi bận rộn xong ở Thái y viện, định bụng quay về phủ, không ngờ Trang Nhàn phi đột nhiên sai người tới, mời nàng vào cung trò chuyện.
Sở Lăng Nguyệt thắc mắc, Trang Nhàn phi?
Nàng lục tìm trong trí nhớ một hồi, cuối cùng cũng có ấn tượng. Lần trước tham dự thọ yến của Lý Hoàng hậu, Trang Nhàn phi bị người ta hãm hại, trộn bột hoa bách hợp vào trong phấn hương.
Lúc đó nàng đã tốt bụng nhắc nhở Trang Nhàn phi một câu, nhờ vậy mới giữ được long t.h.a.i trong bụng nàng ấy.
Chắc hẳn Trang Nhàn phi nghe nói nàng đang ở trong cung nên mới gọi nàng đến hàn huyên.
Sở Lăng Nguyệt đi tới cung của Nhàn phi, Trang Nhàn phi tiếp đón nàng vô cùng nhiệt tình. Dù đang m.a.n.g t.h.a.i nhưng nàng ấy vẫn nhất quyết giữ Lăng Nguyệt lại dùng bữa, còn tặng nàng một chiếc trâm vàng để cảm tạ ơn cứu giúp lần trước.
So với một phòng đầy vàng của mình thì chiếc trâm này chẳng thấm tháp vào đâu, nhưng Sở Lăng Nguyệt cũng không từ chối lòng tốt của Trang Nhàn phi. Nàng cảm kích nhận lấy, rồi sực nhớ ra lần trước mình có làm ít kem dưỡng da, liền lấy một hộp ra tặng cho Trang Nhàn phi, xem như lễ nghĩa có qua có lại.
Trang Nhàn phi nhận được hộp kem thì vui mừng lắm, nàng ấy chưa từng thấy thứ đồ gì lạ lẫm như vậy, thoa lên da thì thấy mịn màng, hương thơm thoang thoảng dịu nhẹ chứ không hề nồng nặc.
Sở Lăng Nguyệt nói: "A tỷ xinh đẹp, kem dưỡng này là do ta tự tay làm, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i cũng có thể yên tâm sử dụng. Dùng nó rồi không chỉ giúp phòng ngừa nứt nẻ, xóa mờ các vết nám mà còn giúp da tỷ mịn màng tươi trẻ hơn, tới lúc đó Hoàng thượng nhất định sẽ yêu không rời tay cho mà xem."
Sở Lăng Nguyệt nói trúng tim đen của Trang Nhàn phi, khiến nàng ấy sướng rơn, vui ra mặt.
"Sau này muội phải thường xuyên tới cung của ta chơi nhé, Bổn cung thật sự quá quý mến muội rồi."
Sở Lăng Nguyệt gật đầu đồng ý ngay: "Được chứ ạ, A tỷ xinh đẹp."
Có điều cung của Trang Nhàn phi thực sự chẳng có gì để chơi, bài trí vô cùng giản dị, mộc mạc. Thứ thú vị duy nhất chính là mấy con vẹt mà nàng ấy nuôi, chúng cứ kêu chiêm chiếp không ngừng, lại còn biết học tiếng người nói chuyện nữa.
Lông của mấy con vẹt đó cũng rất đẹp, đủ loại màu sắc sặc sỡ.
Bởi vì nàng cứ gọi Trang Nhàn phi là "A tỷ xinh đẹp" nên mấy con vẹt cũng bắt chước theo, cứ luôn mồm gọi "A tỷ xinh đẹp, A tỷ xinh đẹp" không ngớt.
Sở Lăng Nguyệt trêu đùa chúng: "Nào, gọi một tiếng A tỷ xinh đẹp nghe thử xem nào."
Con vẹt mấp máy mỏ: "Nào, nào nào nào."
"Gọi ta là A tỷ xinh đẹp!"
Sở Lăng Nguyệt hứ một tiếng, giơ nắm đ.ấ.m nhỏ lên cảnh cáo: "Ta bảo ngươi gọi ta là A tỷ xinh đẹp cơ mà."
Mỏ con vẹt cứ đóng lại mở ra: "Ngươi gọi ta, ngươi gọi ta..." cứ như một cái máy nhắc lại.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
"Đúng là con vẹt ngốc." Sở Lăng Nguyệt quay đầu đi, không thèm chấp nó nữa.
Ai ngờ nàng vừa mới xoay người, con vẹt phía sau đã lập tức gào lên: "A tỷ xinh đẹp, A tỷ xinh đẹp..."
Sở Lăng Nguyệt ngoảnh lại, toe toét cười: "Thế này còn nghe được."
Trang Nhàn phi bị Sở Lăng Nguyệt và con vẹt chọc cho cười không ngớt. Thấy nàng thích vẹt như vậy, nàng ấy liền nói: "Bổn cung thường thấy trong cung lạnh lẽo quá nên mới nuôi vài con vẹt để không khí thêm náo nhiệt. Nếu muội đã thích thì cứ mang một con về đi."
Trang Nhàn phi cười đáp: "Bổn cung có tới mấy con liền, tặng muội một con chẳng lẽ lại tiếc sao?"
Sở Lăng Nguyệt cười híp mắt: "Vậy thì đa tạ A tỷ xinh đẹp nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đúng lúc Vương gia đang nằm trên giường, một mình ở trong phủ chắc cũng buồn chán. Nếu có con vẹt này, chắc chàng ấy cũng sẽ thấy vui vẻ hơn đôi chút.
Trang Nhàn phi sai nha hoàn lấy một con vẹt đẹp nhất tặng cho Sở Lăng Nguyệt.
Sở Lăng Nguyệt xách chiếc l.ồ.ng vẹt, vui vẻ lên đường trở về.
Đi được nửa đường nàng mới sực nhớ ra trong nhà không có thức ăn cho vẹt, thế là nàng rẽ qua phố, định bụng mua ít ngũ cốc và hạt khô cho nó.
Mua xong đồ bước ra khỏi tiệm, nàng thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc trên phố.
"Người kia trông có vẻ giống Sở Nghiên thế nhỉ?" Sở Lăng Nguyệt thầm nghĩ.
Vì Sở Nghiên ăn mặc lòe loẹt, bước chân lại vội vàng nên nàng suýt chút nữa không nhận ra. Mãi tới khi thấy ả ngoảnh đầu lại, Sở Lăng Nguyệt mới dám chắc chắn đó chính là Sở Nghiên.
Sở Nghiên đứng trước cửa tiệm Thấm Nhã Hiên ngó nghiêng xung quanh, như kẻ trộm nhìn một lượt rồi mới cẩn thận nhấc váy bước vào trong.
Sở Lăng Nguyệt vốn định mặc kệ Sở Nghiên, nào ngờ lúc nàng đang cho vẹt ăn hạt khô, con vẹt đã thừa cơ bay ra khỏi l.ồ.ng.
"Ối, con vẹt của ta!"
Sở Lăng Nguyệt thốt lên một tiếng kinh hãi, vội vàng đuổi theo con vẹt.
Con vẹt kia bay mãi bay mãi, rồi bay đến chỗ Thấm Nhã Hiên mà Sở Nghiên vừa vào, nó vỗ cánh hai cái, trực tiếp bay thẳng lên tầng hai.
Phía bên kia, Sở Nghiên vừa lên tầng hai, vừa đẩy cửa phòng khách điếm ra đã bị một nam nhân ôm chầm lấy: "Bảo bối, nhớ nàng c.h.ế.t đi được~"
"Á." Sở Nghiên khẽ thốt lên một tiếng rồi nũng nịu cười: "Minh Hiên, chàng làm thiếp sợ muốn c.h.ế.t."
"Nào, cho ta hôn một cái để định thần lại."
Tô Minh Hiên ôm lấy nàng, khẽ c.ắ.n một cái lên chiếc cổ trắng ngần.
Hơi thở thanh sạch của nam nhân bao vây lấy nàng, giọng nói trầm ấm rót vào tai khiến Sở Nghiên nháy mắt mềm nhũn cả người, nàng tựa vào vai hắn nũng nịu: "Đừng vội, lên giường đã~"
"Được thôi bảo bối." Tô Minh Hiên bế bổng nàng lên đi về phía giường, vừa đi vừa nóng nảy cởi bỏ lớp váy sa trên người nàng. Khi thấy bên trong nàng mặc một chiếc yếm đỏ thêu đôi uyên ương, đôi mắt Tô Minh Hiên liền lóe lên tia sáng rực.
Vừa đặt người xuống giường, hắn đã không thể chờ đợi thêm mà hôn xuống.
Sở Nghiên vòng tay qua cổ hắn, ngẩng đầu nhiệt tình đáp lại.
Hai người đang hôn nhau nồng cháy thì bỗng nhiên trên cửa sổ truyền tới một âm thanh: "Bảo bối, bảo bối..."
Sở Nghiên giật b.ắ.n mình: "Ai, là ai đó?"
Cả hai quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một con vẹt đang đứng trên bệ cửa sổ, đôi mắt đen láy đang nhìn chằm chằm vào bọn họ mà xem trộm.
Tô Minh Hiên bật cười, ôm lấy người trong lòng một lần nữa: "Yên tâm đi, chỉ là một con vẹt thối thôi, không cần quản nó, chúng ta tiếp tục."
Sở Nghiên thở phào nhẹ nhõm, may mà chỉ là một con vẹt, thật làm nàng sợ muốn c.h.ế.t.
Thấy con vẹt kia vẫn đứng im không nhúc nhích, nàng lườm nó mắng: "Cái con vẹt c.h.ế.t tiệt này, cút ra chỗ khác."
Con vẹt cũng mắng lại: "Bảo bối c.h.ế.t tiệt, bảo bối c.h.ế.t tiệt!!!"