Sau Khi Gả Nhầm Cho Đại Lão Văn Thập Niên [Xuyên Sách]

Chương 52



 

“Ngay sau đó, Khương Lê Lê phản ứng lại, nếu là nguyên thân thì thật sự sẽ vì đố kỵ mà làm ra chuyện gì đó.”

 

Cô đột nhiên ngẩng đầu nhìn Từ Hồng Trân một cái, hiểu con không ai bằng mẹ, nguyên thân có giả vờ ngoan ngoãn đến đâu thì làm mẹ không thể không nhận ra chút gì, cho nên Từ Hồng Trân mới nói ra những lời như vậy, chính là lo lắng cô đi vào con đường lầm lạc sao?

 

“Mẹ, xem mẹ nói kìa, Lê Lê tính tình tốt như vậy, ở với ai mà chẳng hòa hợp được?”

 

Vương Tuệ Bình cười nói.

 

Khương Thuận An ngẩng đầu nhìn Vương Tuệ Bình một cái, lại nhìn sang Khương Lê Lê, trước đây thì chưa chắc đâu, dạo gần đây chẳng hiểu sao lại thay đổi nhiều thế này.

 

“Mẹ, cái đó... con về ký túc xá trước đây.”

 

Khương Mỹ Mỹ lên tiếng nói.

 

“Muộn thế này rồi còn về ký túc xá làm gì?

 

Ở nhà ngủ đi.”

 

Từ Hồng Trân nhìn trời đã tối, nói.

 

“Con đã hẹn với Chí An rồi, tối nay phải về ký túc xá, chắc giờ anh ấy đang đợi con ở ngoài kia rồi.”

 

Khương Mỹ Mỹ nghĩ đến Dương Chí An đang đợi mình, liền nở nụ cười hạnh phúc.

 

“Con bé này, lần trước chẳng phải đã bảo con rồi sao, đã đến rồi thì bảo cậu ta vào trong, đứng đợi ở ngoài kia ra thể thống gì?”

 

Từ Hồng Trân đứng dậy cầm lấy tạp dề, vừa nói vừa làm:

 

“Con đi gọi Chí An vào đây, mẹ nấu cho cậu ấy ít sủi cảo.”

 

Từ Hồng Trân nhấc ấm nước đun trên lò xuống, bỏ thêm vài cục than, sau đó đặt nồi lên:

 

“Mau đi đi, lát nữa là xong ngay thôi.”

 

Khương Mỹ Mỹ chạy ra đầu ngõ, thấy Dương Chí An đang đứng đó đợi mình, không nhịn được mà nở nụ cười ngọt ngào:

 

“Đợi lâu rồi phải không, đi, theo em về nhà ngồi một lát.”

 

“Theo em về à?

 

Thôi đừng, anh có mang theo thứ gì đâu, ngại lắm.”

 

Dương Chí An ngượng ngùng nói.

 

“Mẹ em bảo anh vào đấy, mẹ biết anh đang đứng đợi em ở ngoài này, nói thế nào cũng không nghe, mẹ còn đang nấu sủi cảo cho anh nữa, nhân hẹ trứng, ngon lắm luôn.”

 

Khương Mỹ Mỹ hớn hở nói.

 

“Mẹ em thật sự bảo anh vào nhà ăn sủi cảo sao?”

 

Dương Chí An không dám tin hỏi lại.

 

Khương Mỹ Mỹ liếc xéo anh một cái:

 

“Tất nhiên là thật rồi, mẹ em ấy mà, miệng xà tâm phật, mẹ đã đồng ý chuyện cưới xin của chúng mình rồi thì sẽ không làm khó anh nữa đâu.

 

Nhưng lát nữa miệng anh phải ngọt một chút vào, đối tượng của em gái em miệng dẻo lắm, mở miệng ra là một tiếng thím, hai tiếng thím, lại còn khen mẹ em nấu ăn ngon suốt thôi.”

 

“Anh vụng chèo khéo chống, em chẳng lẽ không biết sao.”

 

Dương Chí An ngại ngùng nói.

 

Khương Mỹ Mỹ nhìn anh:

 

“Cũng đâu cần anh phải nói lời hoa mỹ gì đâu, cứ khen một câu ngon là được rồi.”

 

Đến nhà họ Khương, Từ Hồng Trân cười nói:

 

“Chí An đến rồi đấy à, cậu cũng thật là, đã đến rồi sao không vào nhà ngồi?

 

Sủi cảo xong rồi đây, mau ăn đi.”

 

“Cảm ơn thím ạ, thực ra cũng không cần phiền phức thế đâu, cháu ăn cơm tối rồi.”

 

Dương Chí An cảm thấy thụ sủng nhược kinh nói.

 

“Cậu vì đến đón Mỹ Mỹ nên chắc chắn là ăn sớm, giờ cũng đói rồi, mau ăn đi, ăn xong còn về sớm, mai còn phải đi làm.”

 

Từ Hồng Trân vừa dọn dẹp vừa nói.

 

“Vâng, cảm ơn thím ạ.”

 

Dương Chí An thực sự thấy đói rồi, nhất là khi nhìn thấy những chiếc sủi cảo trắng trẻo b-éo tròn thế này.

 

Sau khi Dương Chí An ăn xong và rời đi cùng Khương Mỹ Mỹ, Khương Vũ Lai nhìn Từ Hồng Trân một cái:

 

“Nghĩ thông suốt rồi à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Ngày lành tháng tốt cũng định xong rồi, tôi còn có thể làm gì nữa đây?

 

Đúng là kiếp trước tôi nợ cái đứa trời đ-ánh đó mà.”

 

Từ Hồng Trân bực bội nói.

 

Dù có bao nhiêu bất mãn thì hai nhà cũng đã qua dạm ngõ, định xong ngày cưới, đợi đến rằm tháng năm, hai đứa tổ chức tiệc r-ượu, Khương Mỹ Mỹ sẽ chính thức là con dâu nhà họ Dương.

 

Gần như chỉ trong nháy mắt, thời gian đã trôi đến ngày mười bốn tháng năm, ngày mai chính là ngày Khương Mỹ Mỹ kết hôn, cho nên nhà họ Khương bận rộn đến mức tối tăm mặt mũi.

 

“Lê Lê, dây đỏ đâu rồi?

 

Con tìm xem để đâu rồi?”

 

Từ Hồng Trân lớn tiếng hỏi.

 

“Đây ạ, con mang cho mẹ ngay đây.”

 

Khương Lê Lê lon ton chạy lại đưa:

 

“Mẹ ơi, chỗ lạc với táo đỏ này xử lý thế nào ạ?”

 

“Cái đó cứ để đấy, lát nữa mẹ bảo con dâu cả của bác Ngô sang nhét vào trong chăn.”

 

Từ Hồng Trân nhìn qua một lượt rồi nói.

 

“Cái này có kiêng kị gì không mẹ?”

 

Khương Lê Lê tò mò hỏi.

 

“Con dâu bác Ngô ấy mà, bố mẹ hai bên đều khỏe mạnh, vợ chồng hòa thuận, con cái đủ cả, cho nên mới nhờ cô ấy giúp nhét lạc táo đỏ, mai còn phải nhờ cô ấy chải đầu cho chị cả con nữa.

 

Thôi được rồi, mau đi giúp chị dâu con đi, ôi trời, mẹ sắp bận ch-ết đi được rồi.”

 

Từ Hồng Trân lại lải nhải đi làm việc khác.

 

Chương 25 Chị cả kết hôn

 

Đám cưới chính thức của Khương Mỹ Mỹ là vào ngày rằm tháng năm, nhà gái thường tổ chức tiệc xuất giá trước một ngày.

 

Tám giờ sáng hơn, bác Ngô, thím Lý cùng thím Lâm lần lượt qua giúp một tay, người đứng bếp là đầu bếp Trương sống ở hậu viện, chín giờ hơn cũng đã có mặt.

 

Mười giờ, họ hàng dưới quê đồng loạt kéo tới, gồm Khương Hữu Điền, ba người bác, hai người chú rể và hai người cậu.

 

Phía nữ thì có Khương bác gái cả và con gái chị ấy là Khương Mỹ Lệ, tổng cộng là mười người.

 

Họ rõ ràng là đã bàn bạc kỹ lưỡng, nếu ở thành phố mời ít khách thì họ vừa vặn ngồi đủ một mâm, không bị khó coi; nếu khách ở thành phố đông thì Khương bác gái cả và Khương Mỹ Lệ có thể đợi một chút mới vào mâm, nhường cho khách ở thành phố trước.

 

“Mỹ Mỹ, em trang điểm à?

 

Đẹp quá đi mất.”

 

Khương Mỹ Lệ bước vào cửa thấy Khương Mỹ Mỹ liền cười nói.

 

“Chị Mỹ Lệ, Lê Lê trang điểm cho em đấy ạ.”

 

Khương Mỹ Mỹ ngượng ngùng xoa xoa mặt mình.

 

Sáng sớm hôm nay, Khương Mỹ Mỹ lấy phấn nụ và son môi mượn từ đồng nghiệp ra trang điểm, cái dáng vẻ đỏ hỏn đó cứ như là người giả vậy, Khương Lê Lê nhìn không nổi, bèn tẩy sạch lớp trang điểm chị tự làm đi rồi trang điểm lại cho chị.

 

Khương Lê Lê tuy không học chuyên nghiệp nhưng với tư cách là phụ nữ công sở, thỉnh thoảng cũng cần trang điểm một chút, kỹ thuật dù sao cũng hơn hẳn Khương Mỹ Mỹ.

 

Trang điểm xong, ngay cả Từ Hồng Trân cũng khen cô làm đẹp.

 

“Tóc này cũng là Lê Lê tết cho em à?”

 

Khương Mỹ Lệ nhẹ nhàng chạm vào tóc cô, hỏi.

 

Khương Mỹ Mỹ cũng chạm theo, mỉm cười gật đầu:

 

“Dạ phải, Lê Lê nói đây là kiểu tết xương cá, em thấy cũng đẹp, lát nữa phải học kỹ lại từ con bé mới được.”

 

Khương Mỹ Lệ nhìn trên đầu Khương Mỹ Mỹ điểm xuyết vài bông hoa đỏ nhỏ, bố trí rất hài hòa, tò mò hỏi:

 

“Mấy bông hoa đỏ nhỏ này cũng là Lê Lê làm sao?”

 

Khương Mỹ Mỹ một lần nữa gật đầu, trước đây thấy Lê Lê lấy mấy mảnh vải vụn màu đỏ ra hì hụi làm gì đó, hỏi thì con bé không nói, đến hôm nay mới biết thì ra là làm hoa cài đầu cho cô.

 

“Lê Lê khéo tay thật, làm thứ gì cũng đẹp.”

 

Khương Mỹ Mỹ vui vẻ nói.

 

“Đâu phải tại em khéo tay, rõ ràng là tại chị vốn dĩ đã xinh rồi.”

 

Khương Lê Lê xách đồ đi vào, cười nói.