Chẳng phải con chỉ muốn tìm một đứa con dâu cho thằng cả thôi sao?
Nó đầu óc không bình thường nên đương nhiên phải tìm đứa thông minh, như thế sinh con ra mới thông minh được.
Vả lại con là cô ruột của Lê Lê, con làm mẹ chồng của Lê Lê thì chắc chắn Lê Lê sẽ không bị bắt nạt, giống như ở nhà đẻ vậy, muốn sống thế nào thì sống, đúng không chị tư?"
Khương Tiểu Vũ nhìn sang Từ Hồng Trân, tự cho là thái độ rất chân thành nói.
Từ Hồng Trân hít một hơi thật sâu:
“Cô bảo Lê Lê gả cho thằng con ngốc nhà cô?"
Thấy Khương Tiểu Vũ còn dám gật đầu, Từ Hồng Trân bước tới một bước, giơ tay tát 'bốp' một cái:
“Khương Tiểu Vũ, cô dám lấy thằng con ngốc của cô ra sỉ nhục con gái tôi?
Hôm nay bà già này đ-ánh ch-ết cô."
“A!"
Trên mặt Khương Tiểu Vũ lập tức in rõ năm dấu ngón tay, từ từ sưng lên, đỏ ửng, đủ thấy Từ Hồng Trân đã ra tay mạnh thế nào.
“Từ Hồng Trân, chị dám đ-ánh tôi?
Tôi sỉ nhục con gái chị bao giờ?
Tôi...
á, chị còn dám đ-ánh tôi nữa à?"
Lời chưa dứt, bên kia mặt Khương Tiểu Vũ lại bị tát thêm một cái, lần này hai bên mặt đều in dấu tay, nhưng lại rất đối xứng.
“Hồng Trân, Hồng Trân, khoan hãy đ-ánh, đều là người một nhà cả..."
Bà nội Khương thấy con gái bị đ-ánh như vậy, vội vàng xông lên can ngăn.
“Tôi không có loại người nhà như thế này, Lê Lê càng không có loại cô như thế kia.
Phi, cái thá gì mà dám trèo cao vào con gái tôi, ba đứa con trai cô gộp lại cũng chẳng bằng một sợi tóc của con gái tôi, còn đòi cưới con gái tôi à?
Lê Lê nói đúng đấy, giữa ban ngày ban mặt mà còn nằm mơ, đầu bị lừa đ-á rồi hả?
Tôi thấy Thuận Quân làm thế là đúng lắm, cô còn dám nói nhăng nói cuội trước mặt Lê Lê nữa thì tôi sẽ bảo Thuận Bình đ-ánh con trai cô đấy."
Từ Hồng Trân nổi lôi đình nói.
Bên cạnh, bác dâu cả sắc mặt thay đổi, Khương Thuận Quân tức giận vì cô cả lấy con mình ra làm quà cáp, không tiện đ-ánh bề trên trực tiếp nên đã dắt người đi tẩn cho ba đứa con trai cô ta một trận, chuyện này ai cũng biết nhưng không ai nói toạc ra, kết quả Từ Hồng Trân vì quá tức giận mà nói huỵch toẹt ra luôn.
Khương Lê Lê chợt hiểu ra, thảo nào cô thấy cô cả có vẻ hơi sợ Khương Thuận Quân, hóa ra gốc rễ là ở đây.
“Có chuyện gì thế?"
Khương Vũ Lai cùng mấy người anh lên núi xem cây long não, vừa về đã thấy vợ và em gái cãi nhau, nhìn cái dấu tay rõ mồn một trên mặt Khương Tiểu Vũ là đoán được Từ Hồng Trân đ-ánh, liền càng tò mò hơn, đứa em năm này đã nói gì mà làm vợ ông tức đến mức đó?
“Anh tư, chị tư đ-ánh em."
Khương Tiểu Vũ khóc lóc mách lẻo.
Từ Hồng Trân cười nhạo một tiếng, kể lại lý do mình đ-ánh Khương Tiểu Vũ một lượt, xong xuôi vẫn chưa hả giận:
“Khương Vũ Lai, tôi đơn phương tuyên bố, sau này cái loại họ hàng như Khương Tiểu Vũ đây tôi không nhận.
Ông muốn nhận thì tự đi mà nhận, tôi không cản, ông cũng đừng có khuyên tôi.
Lê Lê, lại đây, mẹ đưa con về phố."
“Ơ kìa Hồng Trân, em làm gì thế, cơm nước nấu xong rồi, em không qua lại với Tiểu Vũ chứ chẳng lẽ không qua lại với bọn chị nữa sao?"
Bác dâu cả kéo Từ Hồng Trân lại.
“Đúng đấy Hồng Trân, bớt giận đi nào, đi đi đi, chị đưa em với Lê Lê vào phòng chị nghỉ ngơi một lát."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bác dâu hai cũng hùa theo nói.
Bác dâu ba vì sinh ba đứa con gái nên ở nhà họ Khương chẳng có mấy tiếng nói, vì thế ít khi mở miệng, nhưng lúc này cũng gật đầu lia lịa.
Khương Tiểu Vũ thấy mấy bà chị dâu đứng cùng một phe, lập tức thấy chuyện đã làm lớn rồi, có chút sợ hãi nhìn bà nội Khương.
Bà nội Khương nhìn đứa con gái ngu xuẩn dại dột, thở dài một tiếng.
Năm xưa sinh được bốn thằng con trai mới có được m-ụn con gái này, khó tránh khỏi nuông chiều đôi chút.
Lúc gả chồng vì sợ con bị nhà chồng bắt nạt nên đã đặc biệt chọn cháu trai bên nhà ngoại, ông cụ nói đúng, Tiểu Vũ đã bị bà làm hư rồi.
“Con về đi, cứ như lời bố con nói đấy, có việc hay không có việc gì cũng đừng có về nữa."
Bà nội Khương thấy ánh mắt không thể tin nổi của Khương Tiểu Vũ, lại nhìn cái dấu tay trên mặt cô ta, dù sao cũng xót con, bà kéo cô ta ra khỏi sân:
“Lần trước vì chuyện của Thuận Quân, con đã đắc tội với nhà anh cả rồi.
Lần này vì Lê Lê mà đắc tội với nhà anh tư, quan hệ với nhà anh hai vốn đã không tốt, lại còn coi thường nhà anh ba.
Khương Tiểu Vũ, đắc tội hết lượt anh chị em bên nhà ngoại thì con mới vừa lòng hả?"
Khương Tiểu Vũ lúc này mới thực sự hoảng sợ, liếc nhìn về phía gian chính một cái, nói với bà nội Khương một câu:
“Mẹ, con lại về thăm mẹ sau."
Rồi vắt chân lên cổ chạy biến.
Bà nội Khương tức giận không thôi, nhưng bà vẫn phải quay vào nói đỡ cho Từ Hồng Trân và Khương Lê Lê, tránh để hai nhà thực sự đoạn tuyệt quan hệ.
Chương 23 Có quỷ
Khương Lê Lê thực sự thấy ghê tởm trước hành động của cô cả Khương, đúng vậy, không phải là tức giận mà phần nhiều là ghê tởm.
“Lê Lê, bớt giận đi con, đầu óc cô cả con lúc nào cũng chẳng bình thường, con xem cô ta còn định đem con của Thuận Quân cho người ta nữa kìa."
Bác dâu cả nắm tay Khương Lê Lê, nói những lời xoa dịu.
“Đúng đấy Lê Lê, mình không thèm chấp, cơm trưa chín rồi, chúng ta mau vào ăn cơm thôi, xong xuôi bác bảo Mỹ Tiên dẫn con đi dạo phố."
Bác dâu hai cũng hùa theo.
Lúc này, bà nội Khương từ ngoài vào, trước hết mắng Khương Tiểu Vũ một trận, sau đó khen Từ Hồng Trân hiếu thảo, biết nuôi con, rồi lại khen Khương Lê Lê ngoan ngoãn hiểu chuyện, lại thông minh xinh đẹp đủ đường.
“Ông nội, bà nội, dù cho con trai cô cả không bị ngốc thì chúng cháu cũng không bao giờ có chuyện đó đâu ạ.
Ông bà không biết sao?
Năm 50, nhà nước quy định:
“Cấm kết hôn cận huyết giữa những người có quan hệ huyết thống trực hệ và trong vòng năm đời.
Bởi vì huyết thống quá gần thì con cái sinh ra rất dễ bị ốm yếu, ch-ết yểu, đần độn hoặc dị hình.
Thằng con cả của cô cả chính là vì hệ quả của kết hôn cận huyết đấy ạ."
Lời của Khương Lê Lê không khác gì một quả b.o.m, làm cho Khương Hữu Điền và bà nội Khương choáng váng cả mặt mày.”
“Lê Lê, cháu đừng nói bừa, anh em họ lấy nhau đầy ra đấy thôi, làng mình cũng có mấy đôi, họ..."
Bà nội Khương không nói tiếp được nữa, vì bà sực nhớ ra, mấy đôi anh em họ lấy nhau đó, một đôi sinh năm đứa thì ch-ết ba, một đôi sinh hai đứa thì đứa con gái bị méo miệng, mấy đôi còn lại thì con cái cũng đều ch-ết yểu cả.
“Lê Lê, nhà nước nói thế thật à?"
Khương Hữu Điền xúc động hỏi.
Đối với thế hệ của Khương Hữu Điền, điều họ tin tưởng nhất chính là nhà nước đã dẫn dắt nhân dân đ-ánh thắng trận.
Nếu nhà nước đã nói như vậy thì chắc chắn là thật rồi.
“Thật mà ông, cháu đọc được trong thư viện đấy ạ.
Để lần sau cháu mang sách về cho ông xem."
Khương Lê Lê khẳng định chắc nịch.
Bà nội Khương thẫn thờ, một lúc sau vỗ đùi khóc lóc t.h.ả.m thiết:
“Ôi trời ơi, tất cả là tại tôi, tôi sợ Tiểu Vũ gả cho người ngoài bị bắt nạt, cứ ngỡ cậu mợ ruột chắc chắn sẽ đối xử tốt với nó, không ngờ lại là hại nó rồi."