Từ Hồng Trân đuổi theo vào, lườm cô ta một cái, “Đừng nói bậy, Lê Lê sớm đã mời chuyên gia đến khám cho ba cô rồi, đáng tiếc là phát hiện ra quá muộn, thôi đi, cô bao nhiêu tuổi rồi, đừng có xôn xao như thế.”
Nói nhiều như vậy mà Lâm Quân Bái chỉ nghe thấy mỗi câu phát hiện ra quá muộn, lại giận dữ nhìn Khương Lê Lê, “Tại sao chị không đưa ba đi kiểm tra sớm hơn?”
Nếu không phải Lâm Ái Quốc bị bệnh, Khương Lê Lê chắc chắn đã tát cho một cái rồi, ba đứa con nhà họ Lâm bọn họ đều không quan tâm, cuối cùng lại đổ lỗi lên đầu một người ngoài như cô sao?
Huống hồ Khương Lê Lê đã đề cập rất nhiều lần, là Lâm Ái Quốc và Lưu Khánh Phương tự mình không muốn đi.
“Lâm Quân Bái, đừng nói bừa, Lê Lê luôn bảo mẹ và ba đi khám sức khỏe, là tự chúng ta thấy không cần thiết, luôn không muốn đi.”
Lưu Khánh Phương thấy sắc mặt Khương Lê Lê thay đổi liền vội vàng nói.
Bà đã già rồi, không biết khi nào sẽ ch-ết, Khương Lê Lê có bản lĩnh, hai đứa cháu trai sinh ra cũng tài giỏi, chủ yếu là Lâm Quân Trạch bị cô nắm thóp, Lâm Quân Bái bọn họ sau này nếu xảy ra chuyện gì vẫn phải nhờ Khương Lê Lê gật đầu, cho nên bà không muốn Lâm Quân Bái chọc giận Khương Lê Lê thêm nữa.
Khương Lê Lê liếc Lâm Quân Bái một cái, cười nhạo một tiếng, sau đó nhìn cũng không thèm nhìn cô ta, đối phó với hạng người này, phớt lờ mới là cách tốt nhất.
Chương 144 Trọng nam khinh nữ
Lâm Ái Quốc bị bệnh, Lâm Quân Bái tự giác mình là con gái lớn, liền gọi Lâm Quân Trạch và Lâm Quân Ngưng muốn bàn bạc với họ cách phân chia tiền thu-ốc men và thời gian chăm sóc.
“Tiền thu-ốc men của ba đương nhiên là để anh lo, còn việc chăm sóc thế nào thì ba hiện tại vẫn có thể tự lo liệu được, có mẹ ở đó tạm thời chưa cần đến chúng ta, nếu thực sự cần người chăm sóc, đến lúc đó sẽ thuê một dì giúp việc, hoặc là anh và Lê Lê dọn về đây cũng được.”
Lâm Quân Trạch liếc nhìn Lâm Quân Bái, nói thẳng.
“Có con trai con gái đàng hoàng sao lại phải thuê dì giúp việc?
Dì giúp việc sao tận tâm bằng con cái được?
Tôi phản đối việc thuê dì giúp việc.”
Lâm Quân Bái thấy sắc mặt Lâm Quân Trạch không tốt, liền nói tiếp:
“Hiện tại tôi đã nghỉ hưu ở nhà, tôi có thời gian, vậy bắt đầu từ tôi trước, mỗi người chúng ta một tuần, người thứ hai sẽ là Lê Lê, tôi biết anh bận công việc, vả lại công việc của anh cũng không thể rời đi được, Lê Lê thì khác, cô ấy hiện tại tự mình làm ông chủ, không đi làm cũng không sao, người thứ ba mới đến tiểu Ngưng, tôi sắp xếp như vậy không có vấn đề gì chứ?”
“Có vấn đề đấy!”
Lâm Quân Ngưng trực tiếp phản đối, “Ba hiện tại không nghiêm trọng, có mẹ chăm sóc rồi, chúng ta quay về cũng chẳng giúp được gì, ngược lại còn vướng chân vướng tay, chị nghỉ hưu rồi, chị dâu làm ăn bận rộn như thế, em còn phải đi làm nữa, em thấy chúng ta cũng chẳng cần phân chia mỗi người một tuần làm gì, cứ rảnh rỗi thì về thăm ba mẹ nhiều hơn, giống như bình thường thôi, như vậy ngược lại sẽ khiến ba mẹ thoải mái tự nhiên hơn.”
“Sao lại không cần chúng ta chăm sóc?
Tuổi tác của mẹ cũng không còn nhỏ nữa, chúng ta về giúp nấu bữa cơm, giặt bộ quần áo, đó đều là sự hiếu thảo mà phận làm con chúng ta nên làm, đúng, tôi nghỉ hưu rồi, nhưng trong nhà tôi cũng bộn bề công việc lắm chứ, nhưng vì ba mẹ, trong nhà có bận rộn đến đâu tôi cũng phải gác sang một bên, ba chỉ còn lại ba tháng thôi, chúng ta mà không chăm sóc t.ử tế thì sau này hối hận cũng không kịp đâu, tiểu Ngưng, ba mẹ đối xử với cô tốt nhất, cô không được vô lương tâm như thế.”
Lâm Quân Bái lập tức chỉ trích.
“Đúng rồi, chỉ có chị là có lương tâm, chị có lương tâm nhất đấy, bình thường chẳng thấy chị sang đây, xách mỗi mấy quả táo hỏng, toàn đem những thứ thu-ốc bổ mà anh chị hiếu kính ba mẹ mang về nhà mình, giờ lại lên mặt làm chị cả rồi, chị tính là chị cả cái gì?
Anh đã nói rồi, sẽ thuê dì giúp việc, có mẹ ở bên cạnh trông coi dì giúp việc sao lại không tận tâm được?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Em thấy chị chỉ muốn chiếm hời thôi.”
Lâm Quân Ngưng vốn đã nhịn bà chị cả này từ lâu rồi, lúc này thực sự không nhịn được nữa, liền nói xối xả ra hết.
Rõ ràng Lâm Quân Bái cũng có oán hận đối với Lâm Quân Ngưng, nghe cô nói vậy liền nhảy dựng lên, chỉ vào cô lớn tiếng nói:
“Tôi chiếm hời à?
Cô không chiếm hời chắc?
Mẹ có đồ gì tốt đều để dành cho cô, cái gì mà cháu trai cô còn nhỏ cái này đưa cho cháu cô thì hợp, rồi cả quần áo nữa, rõ ràng tôi cũng mặc được mà cứ nhất quyết để dành cho cô, nói cái gì mà cô mặc đẹp hơn, rồi cả căn nhà đó của cô nữa, đừng tưởng tôi không biết, chắc chắn là mẹ cho tiền, nếu không các người sao mua nổi?”
“Chị nói bậy, mẹ không hề cho em tiền, tiền mua nhà là em mượn của chị dâu đấy, hiện tại mỗi tháng phát lương xong em đều trả một phần, chuyện này anh cũng biết, vả lại chị có biết xấu hổ không, đồ ăn thức uống rồi cả quần áo nữa đều là chị chọn trước, đều muốn lấy đi hết, mẹ là không nhìn nổi nữa mới nói như vậy đấy.”
Lâm Quân Ngưng tức giận đến phát điên nói.
Lâm Quân Trạch trầm mặt quát:
“Đủ rồi.”
Vì Khương Lê Lê mở cửa hàng quần áo nên không thiếu những bộ quần áo quá mùa hoặc lẻ size, đều là đồ tốt nên cô sẽ chọn một ít mang về nhà, phân chia thế nào là tùy ý của hai người mẹ.
Còn thực phẩm bổ dưỡng, một số là người khác tặng, một số là Khương Lê Lê tự mua, tóm lại lòng hiếu thảo của cô đã đến rồi, họ ăn vào bụng mình hay đem cho người khác cô không quản được.
Lâm Quân Ngưng bị tiếng quát của Lâm Quân Trạch làm cho giật mình, rụt rè gọi một tiếng anh.
Thấy vậy, Lâm Quân Bái càng thêm tức giận, “Quân Trạch, đều là chị em của anh mà kết quả anh chuyện gì cũng bênh vực tiểu Ngưng, chẳng phải vì trước đây tôi có nói Khương Lê Lê vài câu sao, chúng ta dù sao cũng là chị em cùng một mẹ sinh ra, trên người chảy cùng một dòng m-áu, nói đi cũng phải nói lại, Khương Lê Lê mới là người ngoài, anh vì một người ngoài mà đối xử với người chị ruột này của mình chẳng ra gì, có ra dáng không hả?”
Lâm Quân Trạch cau mày, trầm giọng nói:
“Lê Lê không phải người ngoài, cô ấy là người bạn đời cùng anh đi hết cuộc đời, ngoài ra, anh khi nào đối xử với chị chẳng ra gì?”
Lâm Quân Ngưng ở bên cạnh cười nhạo một tiếng, “Làm người thì cũng đừng có quá nuông chiều bản thân, khắt khe với người khác, người ngoài à?
Anh rể cũng là người ngoài sao?
Là ai nhỉ?
Vì một người ngoài mà ép em trai ruột làm chuyện phạm pháp.”
“Cô đừng nói bừa.”
Lâm Quân Bái có chút lương tâm c.ắ.n rứt liếc nhìn Lâm Quân Trạch một cái.
“Được rồi, các chị đều đã gả đi rồi, hiện tại nhà họ Lâm là do tôi làm chủ, chuyện gì cũng do tôi quyết định, các chị làm phận con gái, bằng lòng hiếu thảo thì về thăm ba mẹ nhiều hơn, thực sự không có thời gian cũng không trách các chị, cái chuyện luân phiên chăm sóc gì đó thì dẹp đi, đặc biệt là chị, Lâm Quân Bái, đừng chỉ nói mồm cho hay, chị bớt chọc giận ba mẹ đi là được.”
Lâm Quân Trạch vỗ bàn quyết định.
Người hay gây chuyện nhất nhà này chính là Lâm Quân Bái, vả lại tuổi tác đã lớn thế này rồi mà vẫn giống như trước đây thích gì làm nấy, nói năng cũng ngày càng không suy nghĩ, chồng của cô ta cũng không phải dạng vừa, tuổi này rồi mà còn vì đ-ánh nh-au mà vào đồn, thú vị hơn nữa là Lâm Quân Bái còn bảo Lâm Quân Trạch thả anh rể ra, rồi lại bắt đối phương nhốt năm mười năm.