“Mẹ, con biết nỗi khổ của mẹ, con không cần đâu, vả lại Lê Lê không phải đã cho con rồi sao.
Mẹ cứ giữ lại cho chị dâu ăn đi, chị ấy m.a.n.g t.h.a.i liên tục, sắc mặt trông cũng không được tốt lắm."
Khương Mỹ Mỹ vô cùng hiểu chuyện nói.
Ở bên kia, Dương Chí An cũng đang nói chuyện này, anh muốn nhờ Lâm Quân Trạch giúp tìm chút hoa quả, bác sĩ nói Khương Mỹ Mỹ có chút suy dinh dưỡng, chỉ là hoa quả không dễ mua, đặc biệt là dạo này bắt bớ gắt gao, nhiều chợ đen đã biến mất.
“Nhà tôi còn mấy quả, anh cứ cầm lấy dùng tạm trước, những thứ khác để tôi tìm người hỏi xem sao."
Lâm Quân Trạch gật đầu đồng ý.
“Cảm ơn cậu, đáng lẽ phải là anh chị giúp đỡ các em, kết quả lại cứ để các em giúp đỡ mãi."
Dương Chí An ngại ngùng nói.
“Khách khí quá rồi, hai ta là anh em cột chèo, đều là người một nhà cả, nói gì chuyện hai nhà chứ."
Lâm Quân Trạch cười nói.
Giọng nói của Dương Chí An và Lâm Quân Trạch không nhỏ, bên phía Khương Lê Lê cũng nghe thấy, Khương Mỹ Mỹ ái ngại nói:
“Lại phải làm phiền em rể rồi."
“Chị à, đều là người một nhà cả.
Anh rể hình như đang gọi chị kìa."
Khương Lê Lê nhìn theo bóng lưng của Khương Mỹ Mỹ, nụ cười trên mặt dần thu lại.
Khương Mỹ Mỹ phản ứng mạnh như vậy, họ là chị em ruột cùng cha cùng mẹ, sau này cô m.a.n.g t.h.a.i chẳng lẽ cũng sẽ như thế này sao?
Chẳng lẽ suốt từ đầu đến lúc sinh đều không ăn được gì?
Thế thì cũng đau khổ quá đi mất.
Từ Hồng Trân vừa nhìn là biết Khương Lê Lê đang nghĩ gì, nhân lúc Khương Mỹ Mỹ bị Dương Chí An gọi đi, bà kéo cô sang một bên nhỏ giọng nói:
“Cơ địa mỗi người mỗi khác, ngay cả cùng một người thì mỗi lần m.a.n.g t.h.a.i phản ứng cũng khác nhau.
Mẹ thấy Mỹ Mỹ bây giờ như vậy là do bị thiếu chất rồi, nhà họ Dương tình hình thế nào con cũng biết, một tháng không ăn nổi hai lần thịt, sức khỏe không tốt thì phản ứng sẽ mạnh.
Con nhìn lại con xem, sắc mặt tốt thế này, sau này m.a.n.g t.h.a.i chắc chắn là chẳng có chuyện gì đâu."
“Thật vậy ạ?"
Khương Lê Lê bán tín bán nghi hỏi.
Nghe nói người có sức khỏe tốt thì phản ứng đúng là sẽ ít hơn một chút, c-ơ th-ể này của cô đã được cô chăm sóc khá tốt.
“Đương nhiên là thật rồi, mẹ lừa con làm gì."
Từ Hồng Trân lo lắng Khương Lê Lê sợ hãi đến mức không muốn sinh con nên đã vắt óc ra khuyên nhủ cô.
Ăn cơm trưa ở nhà họ Khương xong, hẹn nhau ngày mai cùng về quê.
Từ tứ hợp viện đến nhà Khương Mỹ Mỹ đúng lúc đi qua nhà Khương Lê Lê, nên tiện đường lấy táo và mía luôn.
“Lê Lê, chị chẳng biết nói gì cho phải nữa."
Khương Mỹ Mỹ hổ thẹn nói.
“Đã nói là người một nhà không cần như vậy rồi mà.
Em còn đang đợi sau này sinh con xong nhờ chị giúp may quần áo đấy."
Khương Lê Lê cười nói.
Khương Mỹ Mỹ từng học nghề may và thêu thùa, tay nghề may vá rất tốt, trước đây quần áo của mọi người trong nhà đều do chị làm.
Giờ nghe Khương Lê Lê nói vậy, chị lập tức vui mừng nhận lời.
“Nếu không chê thì sau này quần áo của cháu trai cháu gái cứ để chị làm hết, chỉ là vải vóc thì em phải tự cung cấp nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khương Mỹ Mỹ nghĩ đến số tiền tiết kiệm trong nhà, nói với vẻ thiếu tự tin.
Đáng lẽ cô và Dương Chí An đều là công nhân có lương, ngày tháng không nên túng thiếu như vậy, ai bảo nhà họ Dương kéo chân sau chứ.
Đầu tiên là bà nội Dương bị bệnh, sau đó là em trai Dương Chí An xuống nông thôn, còn cả một gia đình ăn mặc, các em đi học, tóm lại là tiền lương của Dương Chí An nộp hết cũng không đủ, thỉnh thoảng còn phải hỏi mượn Khương Mỹ Mỹ một ít.
Những chuyện này Khương Mỹ Mỹ chưa từng kể với ai, nên Từ Hồng Trân và Khương Lê Lê cũng không biết.
“Vải vóc đương nhiên em tự cung cấp rồi, chị có thể giúp may là tốt lắm rồi."
Khương Lê Lê cười nói.
Hiện giờ sức lao động không đáng tiền, chứ đợi đến đời sau, tiền công của thợ thủ công bậc thầy còn đắt hơn cả nguyên vật liệu ấy chứ.
Ngày hôm sau, Khương Lê Lê và Lâm Quân Trạch xách theo đồ đạc, đến tứ hợp viện hội họp với đám người Khương Vũ Lai.
Hai gia đình Khương Mỹ Lệ và Khương Mỹ Tiên cũng cùng về hôm nay, nên chỉ riêng nhà họ thôi đã ngồi chiếm hết nửa số ghế trên xe.
“Hồng Trân, các người về đấy à?
Ôi chao, đúng là đại quân nha, nhà chú út có đủ chỗ ngồi không đấy?"
Một người đàn ông trạc tuổi Khương Vũ Lai nói đùa.
“Thiết Đầu, lại đây làm điếu thu-ốc."
Khương Vũ Lai lắc lắc bao thu-ốc, chia cho những người đàn ông đang đứng đây mỗi người một điếu.
Từ Hồng Trân thấy họ đã bắt đầu tán gẫu, dặn dò một câu mau về nhà rồi dẫn Khương Mỹ Mỹ và những người khác đi trước một bước.
Nhiều người như vậy đúng là đã làm cho gian chính nhà họ Khương chật ních, nhưng Khương Hữu Điền và bà nội Khương lại thích cảnh con cháu đầy đàn này, cứ cười hì hì suốt, tinh thần vô cùng phấn chấn.
“Lê Lê, lại đây với bà nội nào."
Bà nội Khương vẫy vẫy tay với Khương Lê Lê, kéo tay cô xoa xoa, mềm mại như đứa trẻ ba tuổi vậy, liền biết cô chẳng phải chịu khổ chút nào, bà vui mừng gật đầu:
“Cháu và Quân Trạch kết hôn sắp được một năm rồi nhỉ?
Sao bụng vẫn chưa có động tĩnh gì?
Đã đi khám chưa?"
Khương Lê Lê không ngờ vừa về đến quê, trưởng bối còn chưa chào hỏi hết đã bị bà nội kéo lại giục sinh con.
“Khám rồi ạ, đều tốt cả, chắc là sắp có con thôi ạ."
Khương Lê Lê cười nói xua đi cho xong chuyện, rồi tìm cớ đi đến bên cạnh bác gái cả.
Đen đủi là bác gái cả đang giục Khương Mỹ Lệ sinh con, thấy cô đến thì giục luôn cả cô.
Sau đó bác gái hai cũng hỏi, bác gái ba cũng hỏi, cô út cũng hỏi, còn về phần cô cả, bà ta mỉa mai châm chọc, ra vẻ may mà không cưới cô, trực tiếp bị Khương Lê Lê đen mặt đốp chát lại.
“Khương Tiểu Vũ, con lại đây nhóm lửa cho bà."
Bà nội Khương thấy sắc mặt Khương Lê Lê không tốt liền vội vàng gọi.
Bên này giục xong, đến nhà bà ngoại, bà ngoại ông ngoại cũng hỏi chuyện con cái, hai người cậu, đặc biệt là hai mợ cực kỳ quan tâm đến cái bụng của Khương Lê Lê, hận không thể sinh hộ cô.
Sau khi trở về ngôi nhà ở Kinh thành, Khương Lê Lê chỉ cảm thấy thân tâm mệt mỏi.
So với đám họ hàng dưới quê này thì mấy bà thím bà bác ở tứ hợp viện trông còn dịu dàng chán, hên mà không xuyên về nông thôn.
“Đi thôi, anh đã rót nước nóng rồi, ngâm chân một lát trước đã."
Lâm Quân Trạch kéo Khương Lê Lê dậy, cười nói.
Khương Lê Lê nhìn Lâm Quân Trạch đang thần thái sảng khoái, bĩu bĩu môi, thật là không công bằng, sao giục sinh con chỉ giục nữ mà không giục nam chứ?
Thấm thoát đã đến Tết Nguyên tiêu năm sáu bảy, hôm nay xưởng thép cùng xưởng dệt và xưởng thực phẩm liên hoan.
Trương Thục Cầm và Lâm Tiểu Hàm đều muốn tham gia, chỉ tiếc là họ đang mang thai, chỉ có thể tiếc nuối đợi lần sau vậy.
“Nghe nói có rất nhiều tiết mục biểu diễn đấy, tiếc là mình không đi được."
Trương Thục Cầm nhìn cái bụng lớn của mình, thở dài nói.
Lâm Tiểu Hàm ở bên cạnh gật đầu, lúc đầu cô nghĩ bụng mình còn nhỏ nên muốn cùng Khương Lê Lê đi tham gia liên hoan, Lý Văn Tán biết chuyện thì nhất quyết không cho cô đi.