Sài Hành Dục vội xua tay: "Không cần không cần đâu, cũng chẳng xa lắm, bọn đệ đi bộ về là được."
Tuy hắn từ chối, nhưng Lâm Xuân Đào vẫn đi mượn chiếc xe la nhỏ của thím Quế Chi, bảo Bùi Anh đưa bọn họ về.
Trời đã tối muộn, Sài Hành Dục và Tam Bảo chưa đến cổng thành đã bảo Bùi Anh quay về, hai người tự đi bộ nốt quãng đường còn lại.
Chia tay Bùi Anh xong, Tam Bảo mới cảm thán: "Thiếu gia, tay nghề của Lâm nương t.ử thật sự quá tốt. Mấy món đó mùi tanh nặng như vậy, thế mà qua tay nàng ấy chế biến lại trở nên ngon đến thế!"
Sài Hành Dục gật đầu: "Tỷ tỷ này của ta đúng là có chút lợi hại!"
Cảm thán xong, hắn quay đầu nhìn Tam Bảo nói: "Ngươi còn mặt mũi mà nói à, buổi tối ngươi lại ăn mấy bát cơm thế?"
Tam Bảo cười gượng: "Ba bát..." Nói xong hắn lại bồi thêm: "Thiếu gia, người cũng ăn ba bát mà."
Sài Hành Dục đ.ấ.m cho hắn một cái, Tam Bảo than thở: "Chuyện này thật không trách nô tài tham ăn được. Mấy món buổi trưa món nào cũng đưa cơm, món thịt đầu heo buổi tối cũng vậy. Mấy hán t.ử hay uống rượu mà không được ăn món này đúng là tiếc, nếu không ngày nào bọn họ cũng phải mua một cân về nhắm rượu, quá ngon!"
Sài Hành Dục rất tán đồng lời Tam Bảo, quả thực là như vậy.
"Thiếu gia, ngày mai chúng ta còn đi nữa không?"
Sài Hành Dục nhíu mày: "Tỷ tỷ không thu tiền, hai chúng ta sức ăn như thế ngày nào cũng đến ăn chực thì không hay lắm đâu nhỉ?"
Tam Bảo nói: "Lâm nương t.ử không thu tiền, nhưng người có thể mua đồ mà? Gạo, thịt, rau dưa đều có thể mua mang đến!"
Sài Hành Dục ồ lên một tiếng: "Cũng có lý, đưa tiền thì xa lạ, nhưng mang đồ đến biếu là lễ nghĩa. Vậy quyết định thế đi, ngày mai chúng ta mua ít đồ, kiếm cái xe la chở đến."
Tam Bảo nghe vậy thì cười tươi rói, Sài Hành Dục nhớ lại hương vị món ăn hôm nay, lắc đầu có chút sầu não.
"Thiếu gia sầu cái gì? Chuyện bàn bạc về món tương với Lâm nương t.ử sao?"
"Ừ, ta nhất định phải nghĩ ra một cách vẹn cả đôi đường."
Nghe Sài Hành Dục nói vậy, Tam Bảo im lặng. Làm ăn buôn bán thì làm gì có chuyện vẹn cả đôi đường? Lâm nương t.ử muốn nhiều thì nhà họ Sài phải bỏ ra nhiều tiền, nhà họ Sài bỏ ít thì Lâm nương t.ử chắc chắn thấy thiệt thòi mà không chịu bán.
Khi hai người về đến nhà thì trời đã chạng vạng tối.
Quách Cát Hương và Sài Tùng Truyền biết hắn đến nhà Lâm Xuân Đào, đợi cả buổi chiều mới thấy hai người lững thững như du hồn trở về.
"Đứng lại! Còn biết đường về cơ đấy!"
Sài Tùng Truyền quát lớn một tiếng, Tam Bảo lập tức tỉnh táo, Sài Hành Dục quay đầu nhìn thấy hai người, vẻ mặt ỉu xìu.
Quách Cát Hương hỏi: "Tam Bảo, hai đứa đi bộ về đấy à?"
Tam Bảo đáp: "Dạ không, Lâm nương t.ử đi mượn xe la, bảo ca Bùi Anh đưa bọn con về."
Quách Cát Hương nhíu mày: "Vậy sao hai đứa lại...?"
"Đến cổng thành bọn con bảo ca Bùi Anh về trước, con với thiếu gia đi bộ về."
Quách Cát Hương có chút cạn lời, lại hỏi: "Đã ăn cơm tối chưa?"
Tam Bảo cười hì hì: "Ăn rồi ạ, ăn ở nhà Lâm nương t.ử xong mới về. Con với thiếu gia mỗi người ăn ba bát, ăn đến mức ngại luôn ạ."
Sài Hành Dục nghe vậy huých cùi chỏ vào người Tam Bảo, tiếc là hắn lại lỡ ợ một cái rõ to ngay trước ánh mắt ngờ vực của Quách Cát Hương và Sài Tùng Truyền.
Quách Cát Hương nói: "Ba bát... Thiếu gia nhà ngươi từ bao giờ lại ăn được ba bát cơm?"
Tam Bảo nhanh nhảu: "Phu nhân, là thật đấy ạ. Lâm nương t.ử kia không chỉ nấu b.ún ngon mà nấu cơm cũng ngon. Buổi trưa con và thiếu gia mỗi người ăn ba bát, vốn định bụng ngại quá tối sẽ ăn ít đi, ai ngờ buổi tối nàng ấy lại làm món thịt đầu heo ngon tuyệt, bọn con hoàn toàn không kìm chế được."
Lời Tam Bảo nói quá khoa trương, Quách Cát Hương căn bản không tin.
Nhưng nhìn Sài Hành Dục liên tục ợ hơi mấy cái vì no, bà từ từ nhíu mày.
"Đừng về viện của con vội, qua đây mẹ có chuyện muốn nói."
Sài Hành Dục đi theo, Tam Bảo về tiểu viện trước.
Dưới lương đình, tỳ nữ bưng lên một ít dương mai đã rửa sạch, gió nhẹ thổi qua, Quách Cát Hương chậm rãi mở miệng hỏi: "Con cảm thấy Lâm Xuân Hạnh thế nào?"
Ánh mắt Sài Hành Dục khẽ biến đổi: "Thế nào là thế nào?"
Quách Cát Hương nói: "Nếu con vừa ý, mẹ và cha con sẽ đến cửa cầu thân cho con. Mẹ thấy cô bé đó ít nói nhưng làm việc nhanh nhẹn, cũng biết biến thông, là một đứa trẻ có thể dạy dỗ được."
Sài Hành Dục hít sâu một hơi, nặng nề nhắm mắt lại, hồi lâu sau mới nói: "Người ta là đứa trẻ có thể dạy dỗ, còn con trai mẹ có cái gì? Hai người tưởng con không biết vì sao mình bị hủy hôn à? Cửa cao cửa rộng con không với tới, chẳng lẽ con chỉ xứng với một thôn nữ thôi sao?"
Cảm xúc của Sài Hành Dục rất kích động, Quách Cát Hương rơi vào trầm mặc.
"Mẹ chỉ thấy con không hứng thú với xưởng tương, nên mới muốn tìm cho con một người vợ đảm đang tháo vát, chỉ vậy thôi."
Sài Hành Dục lạnh lùng nói: "Vậy nên, nếu con tiếp quản xưởng tương, thì không cần vội cưới vợ nữa đúng không?"
Lời hắn nói như đang dỗi, đây tuyệt đối không phải ý định ban đầu của Quách Cát Hương. Sài Tùng Truyền nhìn hắn quát: "Con la lối cái gì với mẹ con? Đúng! Con tiếp quản xưởng tương thì không cần vội cưới vợ."
Quách Cát Hương kéo áo Sài Tùng Truyền, quay đầu nhìn Sài Hành Dục: "Nếu hiện tại con không có ý định đó thì đợi thêm chút nữa, nhưng chuyện xưởng tương, chúng ta chỉ có mình con là con trai."
Sài Hành Dục nói: "Chẳng phải chỉ là tiếp quản xưởng tương thôi sao? Con làm là được chứ gì."
Ba người tan rã trong không vui. Sáng sớm hôm sau, Sài Hành Dục đi mua một con la và một chiếc xe, lại đi mua thêm ít gạo và dầu.
Quách Cát Hương nghe hạ nhân bẩm báo thì ngẩn người.
"Nó định làm cái gì vậy?"
Hạ nhân không trả lời được, Quách Cát Hương đi tìm Sài Hành Dục. Sài Hành Dục nói: "Con chuẩn bị đến nhà tỷ Xuân Đào ăn cơm. Con và Tam Bảo ăn nhiều quá, tỷ ấy lại không thu tiền, ngại lắm, nên mua ít đồ chở đến."
Quách Cát Hương nhìn dáng vẻ nghiêm túc của hắn, nói: "Vào kho lấy thêm hai cây vải đi."
Sài Hành Dục đáp: "Không cần đâu, con đi ăn cơm mà." Không có lý do gì tự nhiên mang vải đến làm chi? Nếu hôm qua mang thì còn hợp lý, nhưng hôm qua hắn suy nghĩ chưa chu toàn, chỉ mua ít đồ, đợi lần sau có lý do gì rồi hãy mang.
Nhóm Lâm Xuân Đào vẫn dọn hàng như thường lệ, bán xong liền đi thẳng về nhà.
Khi Sài Hành Dục đến nơi thì các nàng đã đi rồi, hai chủ tớ liền đ.á.n.h xe la đuổi theo.
Quách Cát Hương dẫn người đi theo Sài Hành Dục, nhìn thấy hai người kia hớn hở bàn luận xem hôm nay ăn gì, đoán xem Lâm Xuân Đào sẽ làm món ngon gì.
Đã rất lâu bà không thấy Sài Hành Dục tươi tỉnh đầy sức sống như vậy, dường như chỉ cần đội chiếc mũ rộng vành kia lên, hắn vẫn là thiếu niên ham chơi ham ăn của mấy tháng trước.
Quách Cát Hương tuy không thích hắn ham chơi và hay đối đầu với bà, nhưng dù sao cũng là mẹ, con vui vẻ thì bà cũng vui.
Nhớ lại những lời Tam Bảo nói, Quách Cát Hương cũng thấy tò mò, Lâm Xuân Đào nấu ăn ngon đến thế thật sao?
Nếu Sài Hành Dục thích như vậy, bà có thể bỏ chút tiền cho Lâm Xuân Đào, để trù nương trong phủ đến học theo nàng, chứ để Sài Hành Dục ngày nào cũng đến nhà người ta ăn chực uống chờ thì không hay.
Chủ tớ Sài Hành Dục đ.á.n.h xe la đến chợ, Lâm Xuân Đào và mọi người đã đi rồi. Hai người liền đ.á.n.h xe ra khỏi thành, định đuổi theo. Đi gần hai khắc đồng hồ mới nhìn thấy bóng dáng nhóm Lâm Xuân Đào.
"Lâm nương t.ử! Đợi bọn đệ với!"
Tiếng Tam Bảo vang lên, Lâm Xuân Đào quay đầu lại, thấy Sài Hành Dục và Tam Bảo ngồi trên xe la đang thong thả đuổi theo.
Bùi Anh nói: "Vị Sài công t.ử này, chẳng lẽ thật sự coi muội là tỷ tỷ rồi."
Lâm Xuân Đào nghe ra chút mùi giấm chua, nàng ngước mắt nhìn sang, sắc mặt Bùi Anh bình tĩnh, chẳng giống chút nào là đang có ý nghĩ gì.
"Huynh muốn có đứa đệ đệ như thế này hả?"
Bùi Anh nghe giọng điệu của nàng, từ từ nở nụ cười.
Đợi bọn họ đến gần, Lâm Xuân Đào mới bước tới hỏi: "Tỷ tưởng hôm nay các đệ không đến nên không đợi, sau này đệ cứ sai người báo một tiếng, bọn tỷ sẽ đợi về cùng."
Sài Hành Dục chưa kịp nói gì, Tam Bảo đã nhanh nhảu: "Nương t.ử, thiếu gia đi mua đồ nên về muộn."
Lâm Xuân Đào lúc này mới nhìn thấy đống đồ trên xe la, có gạo, có thịt, còn có ít măng khô, đậu đũa khô các loại.
"Nhiều đồ thế này, hai đệ mang đến nhà tỷ đấy à?"
Lâm Xuân Đào vừa dứt lời, Sài Hành Dục vội gật đầu. Nhìn đống đồ này, Lâm Xuân Đào dở khóc dở cười: "Tỷ hôm qua không thu tiền đệ, nên hôm nay đệ mua đồ đến chứ gì? Tỷ đệ với nhau đừng có khách sáo như thế, lần sau không được phép vậy nữa đâu đấy."
Sài Hành Dục cười đáp ứng.
Liên tiếp mấy ngày sau đó, Sài Hành Dục đều dẫn Tam Bảo đến nhà ăn cơm, ăn xong thì cùng mọi người vào núi làm việc. Cứ chung đụng như vậy mấy ngày, chưa nói đến chuyện thân thiết như ruột thịt, nhưng quan hệ của mọi người đã hòa hợp hơn rất nhiều.
Dưới cái nắng gay gắt, Lâm Xuân Hạnh hỏi Lâm Xuân Đào: "Tỷ, đại thúc bán b.ún thịt dê kia bảo chúng ta bán tương, tỷ có cân nhắc không?"
Lâm Xuân Đào còn chưa trả lời, Sài Hành Dục và Tam Bảo bên cạnh đã dựng đứng tai lên nghe, dừng cả động tác trên tay. Sài Hành Dục nhớ đến lời lão gia t.ử, c.ắ.n răng quyết tâm hỏi thẳng Lâm Xuân Đào: "Tỷ, mọi người định bán tương sao?"
Lâm Xuân Đào nhìn hắn cười nói: "Tương thì chắc chắn là phải bán rồi, nhưng vẫn chưa nghĩ ra bán thế nào. Đệ xem, tỷ và Xuân Hạnh phải bán b.ún, tỷ phu đệ phải g.i.ế.c lợn, tam muội và tứ muội còn nhỏ không làm được việc này."
Sài Hành Dục mím môi, hắn không ngờ chủ đề này lại đến nhanh như vậy, nhất thời không biết tiếp lời Lâm Xuân Đào thế nào.
Lâm Xuân Đào thấy hắn như vậy, thở dài một hơi.
"Mấy hôm trước tỷ có đi xem xét trong huyện thành, hình như các cửa tiệm đều là tự bán đồ nhà mình làm, hơn nữa chủng loại rất đơn điệu. Nếu như có một cửa tiệm có thể gom hết các loại hàng hóa vào, ví dụ như rau củ quả, lương thực dầu mỡ, đồ khô... khách hàng chỉ cần đi vào lượn một vòng là có thể mua được tất cả những thứ mình muốn."
Câu cuối cùng này khiến mấy người có mặt đều rơi vào trầm tư tưởng tượng. Cách lớp màn đen trên mũ rộng vành, ánh mắt Sài Hành Dục nhìn Lâm Xuân Đào đầy vẻ cuồng nhiệt. Hắn vẫn luôn muốn quy tụ mỹ thực trong thiên hạ, nhưng người ngoài đều cảm thấy hắn viển vông. Không ngờ có một ngày, hắn lại nghe được những lời này từ miệng một người khác, từng chữ từng chữ đều là điều hắn mong muốn.
"Tỷ tỷ, nơi tỷ nói đó ở đâu có vậy ạ?" Lâm Đóa Nhi hỏi. Lâm Xuân Đào nghe vậy đáp: "Tỷ cũng không biết nữa, có lẽ Tuyên Thành sẽ có? Nhưng tỷ cũng chưa đi bao giờ nên không rõ."
Nàng vừa nói xong liền nhìn sang Sài Hành Dục: "Đệ đệ đã từng đến Tuyên Thành chưa?"
Sài Hành Dục gật đầu: "Đã từng đến, nhưng chưa thấy loại cửa tiệm như tỷ nói, có chăng chỉ là một số nơi bán trang sức và y phục đặt cùng một chỗ thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lâm Xuân Đào nói: "Đại đồng tiểu dị, ý nghĩa cũng gần như vậy."
"Đệ nói xem nếu có một cửa tiệm như tỷ nói, thì tỷ sẽ trực tiếp xuất hàng cho cửa tiệm đó, họ chuyên bán, chúng ta chuyên làm. Hai bên đều đỡ lo, cùng nhau kiếm tiền, tốt biết bao!"
Lâm Xuân Đào dứt lời, Xuân Hạnh cười nói: "Nếu thật sự có thể như vậy thì tốt quá."
Sài Hành Dục nhìn Lâm Xuân Đào, hắn có chút căng thẳng, nhưng cũng cảm thấy đây là cơ hội cực tốt. Đã nói đến nước này rồi, hắn đương nhiên phải tiếp lời.
"Đệ vốn muốn quy tụ mỹ thực trong thiên hạ, người ngoài đều cười đệ viển vông, không ngờ đệ và tỷ tỷ lại có cùng ý tưởng."
Sài Hành Dục nói xong, Lâm Xuân Đào nhìn hắn khẽ nhướn mày. Sài Hành Dục nhìn thẳng vào mắt Lâm Xuân Đào nói: "Nhà họ Sài chúng đệ làm tương khởi nghiệp cũng cả trăm năm, nhưng các bậc cha chú vẫn cứ giữ khư khư quy tắc cũ. Cha mẹ muốn đệ sau này tiếp quản xưởng tương, nếu có thể, đệ hy vọng trong cửa tiệm nhà mình có nhiều loại tương hơn, nhiều hương vị hơn."
Nghe những lời này, ánh mắt Lâm Xuân Đào sáng bừng lên, dường như có ánh sáng lấp lánh. Sài Hành Dục cảm giác như tìm được người cùng chí hướng, trong lòng kích động không thôi, nhưng vẫn phải cố tỏ ra bình tĩnh, sợ mình quá vồn vã sẽ khiến Lâm Xuân Đào cảm thấy hắn không làm nên chuyện.
"A Dục muốn để trong cửa tiệm nhà mình bày bán tương của cả trăm nhà sao?" Lâm Xuân Đào hỏi nhưng không đợi hắn trả lời, tiếp tục nói: "Vậy thì bá tánh có lộc ăn rồi!"
"Vậy tỷ tỷ có nguyện ý làm nhà đầu tiên không?"
Sài Hành Dục hỏi thẳng, Lâm Xuân Đào kinh ngạc: "A Dục, đệ nghiêm túc chứ?"
"Đương nhiên! Nếu tỷ tỷ bằng lòng, đệ sẽ đi nghĩ cách, tỷ tỷ cũng có thể nói chi tiết hơn cho đệ nghe về ý tưởng của tỷ."
Sài Hành Dục nói rất nghiêm túc, Lâm Xuân Đào cười cười gọi đám Lâm Xuân Hạnh: "Đi thôi, về nhà nào, về nhà rồi nói."
Cứ như vậy, mấy người bỏ dở công việc trong tay trở về từ ruộng. Lâm Xuân Hạnh đi rửa khoai tây chuẩn bị nấu bữa trưa, Lâm Xuân Đào và Sài Hành Dục ngồi trong sân trò chuyện.
Bùi Anh ngồi bên cạnh lắng nghe, hắn cảm thấy cách nói chuyện của Lâm Xuân Đào rất thú vị. Thực ra đều là ý tưởng của nàng, nhưng nàng lại dẫn dắt để Sài Hành Dục nói ra trước, sau đó lại đứng trên lập trường của Sài Hành Dục để nói, dường như mỗi câu nàng nói đều là đang giúp Sài Hành Dục bày mưu tính kế.
Ăn xong bữa trưa, Sài Hành Dục bị nàng nói cho hưng phấn đến mức ngồi không yên, vội vội vàng vàng dẫn Tam Bảo về, trước khi đi còn bảo Lâm Xuân Đào đợi tin tốt của hắn.
Lâm Xuân Đào định tiễn hắn ra đầu làng nhưng hắn không cần, đ.á.n.h xe la chạy vèo một cái về mất.
Sài Hành Dục đi rồi, cái sân nhỏ lập tức yên tĩnh trở lại. Lâm Xuân Hà và Lâm Đóa Nhi không biết nội tình, chỉ nghĩ tương của các nàng sắp bán được tiền rồi, vui vẻ nhảy cẫng lên.
Nhưng hai người đã thông đồng ý tứ là Lâm Xuân Đào và Lâm Xuân Hạnh thì nhìn nhau cười đầy ẩn ý.
Trên đường về, Sài Hành Dục lòng đầy kích động, Tam Bảo bên cạnh hỏi: "Thiếu gia, người định nói chuyện này cho lão gia và phu nhân biết không?"
Sài Hành Dục quay đầu nhìn hắn, trầm giọng nói: "Việc này ngươi phải giữ kín như bưng, không được tiết lộ với bất kỳ ai, đợi việc thành rồi hãy nói cho họ biết."
Tam Bảo gật đầu, nhưng hắn cảm thấy việc này hơi khó. Chỉ nghe Sài Hành Dục nói: "Lát nữa chúng ta vào thành tìm giấy b.út viết cho nhị tỷ một bức thư."
Từ huyện Tuyên Hòa đến phủ Hạc Quy, thư không phải loại khẩn cấp thì đi về cũng mất không ít ngày.
Sài Giảo nhận được thư nhà còn tưởng trong nhà xảy ra chuyện gì, nhìn thấy chữ viết gà bới của đệ đệ trong thư mới biết là Sài Hành Dục tự viết cho mình. Trong thư Sài Hành Dục kể về những bất đồng gần đây với cha mẹ, còn cả ý tưởng của hắn, hỏi Sài Giảo xem có khả thi không? Cuối thư còn viết vài câu hào ngôn tráng ngữ, khiến Sài Giảo đọc mà mỉm cười.
Nàng biết xưởng tương trong nhà sau này đều do Sài Hành Dục quản lý, nàng cũng mong xưởng tương ngày càng tốt hơn. Nhưng xưởng tương bao năm nay vẫn không làm ra được hương vị mới nào khiến mọi người yêu thích, Sài Hành Dục muốn tìm lối đi riêng, tuy táo bạo nhưng cũng là một con đường sống, còn hơn là cứ dậm chân tại chỗ.
Nàng vốn định hồi âm, nhưng nghĩ đến sắp Trung thu rồi, sau Trung thu phu quân phải đi công cán, nàng cũng có thể tiện đường về thăm nhà một chuyến, bèn cất thư đi, định bụng lúc đó về nhà sẽ cho Sài Hành Dục một bất ngờ.
Bên phía Sài Hành Dục chưa có tin tức gì, Lâm Xuân Đào cũng không vội. Sắp đến Trung thu rồi, quán b.ún nhỏ của các nàng chẳng lẽ không làm một hoạt động nho nhỏ sao?
"Tỷ, hoạt động khuyến mãi là gì?" Lâm Xuân Hạnh vẻ mặt đầy khó hiểu hỏi.
Lâm Xuân Đào giải thích một lượt theo cách dễ hiểu nhất, Lâm Xuân Hạnh khẽ lắc đầu, những ngày bán b.ún vừa qua, nàng chưa từng thấy cái gọi là hoạt động khuyến mãi như trong miệng tỷ tỷ.
"Vậy chúng ta phải làm gì?"
Lâm Xuân Đào cười nói: "Chúng ta tặng trứng gà đi, tỷ cũng không bày vẽ chuyện rắc rối đâu. Ở quán chúng ta tiêu hơn mười văn tiền sẽ được tặng một quả trứng gà. Tỷ đang cân nhắc xem nên làm trứng kho hay là tặng luôn trứng sống."
Lâm Xuân Hạnh khẽ nhíu mày, trứng sống một văn tiền một quả, trứng kho cần hương liệu để nấu, còn đắt hơn, biếu không cho người ta chẳng phải mình lỗ vốn sao?
Nhưng xưa nay làm gì cũng là chủ ý của Lâm Xuân Đào, nàng đã nói vậy thì chắc chắn cũng sẽ không lỗ vốn.
Nghĩ vậy, nàng nói với Lâm Xuân Đào: "Muội cảm thấy làm trứng kho đi, nếu khách ăn thấy ngon, thì sau này chúng ta cũng thuận tiện bán trứng kho luôn."
Lâm Xuân Đào nhìn nàng nói: "Thuận tiện bán cũng được, có điều giá trứng gà cũng không bán đắt được, trứng kho định giá ba văn e là đã cao rồi, cùng lắm là ba văn một quả, năm văn hai quả."
Lâm Xuân Hạnh nói: "Vậy ngộ nhỡ có người muốn ăn trứng kho, chúng ta không bán lẻ, bắt buộc phải ăn một bát b.ún mới được."
Lâm Xuân Đào nghe vậy bật cười, chuyện vì đĩa giấm mà gói cả đĩa sủi cảo cũng không phải là không có, vậy cứ quyết định thế đi. Nàng sẽ dùng một quả trứng gà để thử nghiệm thị trường.
Ngày mười hai tháng tám, Lâm Xuân Hạnh treo một tấm biển trước cửa hàng: Mừng Tết Trung thu, trong ba ngày 14, 15, 16, phàm là khách ăn b.ún tại quán b.ún Lâm Ký sẽ được tặng một quả trứng gà kho hương liệu!
Trứng gà nhà nào chẳng có, trứng gà kho hương liệu này có gì lạ lẫm đâu?
Lúc Lâm Xuân Hạnh treo biển lên, Lâm Xuân Đào vẫn chưa đến. Mấy người A Tứ ở sạp thịt heo đều tò mò hỏi Lâm Xuân Hạnh: "Nhị nương t.ử, trứng gà kho hương liệu là vị gì vậy?"
Lâm Xuân Hạnh cười nói: "Cay tê, thơm nồng, cụ thể muội cũng không biết tả thế nào, hôm nay cũng không mang theo, đến lúc đó mang đến rồi ca A Tứ lại nếm thử nhé."
A Tứ cười gật đầu, dẫn theo Lục T.ử vội vàng đi giao thịt.
Mùi vị trứng gà thế nào ai cũng biết, chỉ là trứng kho hương liệu thì chưa biết. Một văn tiền một quả trứng, hương liệu để kho thì đắt, chẳng ai xa xỉ đến mức mua hương liệu về kho trứng gà ăn cả.
Khi Lâm Xuân Đào đến chợ, trước sạp hàng nhỏ đã tụ tập khá nhiều người. Lâm Xuân Đào còn tưởng xảy ra chuyện gì, vội vàng bước tới, phát hiện mọi người đều đang xem tấm biển kia.
Có một bà lão nhìn Lâm Xuân Hạnh hỏi: "Tiểu chưởng quầy, trên biển viết chữ gì thế, bọn ta cũng không biết chữ, sao không tìm cái chiêng trống đến mà rao vài tiếng."
Lâm Xuân Hạnh nghĩ thầm thuê chiêng trống chẳng phải cũng tốn tiền sao, nàng cười híp mắt nhìn bà lão giải thích: "Thưa bà, để cảm tạ khách hàng cũ mới, chúc mừng Tết Trung thu, trong ba ngày 14, 15, 16 tháng tám, ăn một bát b.ún ở chỗ cháu sẽ được tặng một quả trứng gà kho hương liệu! Tặng liên tục trong ba ngày ạ!"
Cuối cùng Lâm Xuân Hạnh còn nói với những người vây xem: "Các tỷ các thím các bà ơi, về nhà có thể báo cho hàng xóm láng giềng thân bằng cố hữu biết nhé, qua ba ngày này, trứng gà kho của bọn cháu sẽ phải bỏ tiền ra mua đấy ạ."
Người hỏi thì đông, giải thích cũng mất nửa ngày, Lâm Xuân Hạnh nói đến khô cả cổ.
Lâm Xuân Đào trực tiếp đi thuê một bộ chiêng chũm chọe đến, đứng trước sạp hàng rao lớn: "Để tri ân khách hàng cũ mới, chúc mừng Tết Trung thu rằm tháng tám! Trong ba ngày 14, 15, 16, phàm là người ăn b.ún tại quán Lâm Ký chúng tôi đều được tặng miễn phí một quả trứng gà kho hương liệu! Bí phương độc quyền, hương vị độc đáo, nơi khác không có! Các thúc bá thẩm thím huynh đệ tỷ muội ơi, đến trước được trước!"
Người trong chợ nghe tiếng rao đều nhao nhao quay đầu nhìn lại, chỉ nghe Lâm Xuân Đào lặp lại: "Trong ba ngày 14, 15, 16, phàm là người ăn b.ún tại quán Lâm Ký đều được nhận miễn phí một quả trứng gà kho hương liệu, đến trước được trước!"
Lần này những người ban nãy chưa nghe thấy cũng nghe rõ mồn một: Quán b.ún Lâm Ký tặng trứng gà.
Rao tin tức suốt hai ngày, Lâm Xuân Đào hai hôm nay cũng mua hơn hai trăm quả trứng gà, lại bảo Bùi Anh làm thêm ba mươi đôi thẻ số, sợ đến lúc đó người xếp hàng đông quá không đủ thẻ dùng.
Tuy chỉ là một hoạt động nhỏ, nhưng Lâm Xuân Đào cảm thấy chắc chắn sẽ đông khách hơn ngày thường.
Người đông thì phải chuẩn bị sớm cho tốt, đừng để đến lúc đó đông quá sinh loạn, lại còn làm hỏng uy tín, lợi bất cập hại.
Lâm Xuân Đào đã hỏi mượn bếp lò sân sau nhà Hạ Lan để đun nước sôi từ trước, lại mua thêm một cái lò đất nhỏ, chuẩn bị đến lúc đó bốn cái lò cùng nấu một lúc.
Bún cũng đã đặt trước với chưởng quầy tiệm b.ún, thịt và rau đã mua đủ mang về, chuẩn bị cho ngày mai làm một trận lớn.
Lâm Xuân Hạnh kích động nửa ngày, quay đầu lại phát hiện món trứng gà kho hương liệu mà Lâm Xuân Đào mạnh miệng tuyên bố vẫn chưa làm!
"Tỷ, món trứng kho đó bao giờ chúng ta làm?"
Lâm Xuân Đào cười nói: "Lát nữa làm, cái đó cũng không vội, làm muộn chút rồi bỏ vào vò ngâm, ngày mai mang đi là được."
Nàng dứt lời liền nhìn sang Lâm Đóa Nhi và Lâm Xuân Hà: "Xuân Hà, mấy ngày này muội đi theo các tỷ phụ giúp một tay nhé."
Lâm Xuân Hà gật đầu, Lâm Đóa Nhi vội nói: "Tỷ, muội cũng muốn đi."
Lâm Xuân Đào nhìn nàng cười cười, mấy hôm trước còn kêu buồn ngủ lười đi, giờ mọi người đi làm việc nàng cũng muốn đi góp vui.
Thôi thì, để nàng trông nhà thà khóa cửa lại còn yên tâm hơn.
"Vậy thì cùng đi."
Đồ đạc cần mang cho ngày mai hơi nhiều, mấy chị em Lâm Xuân Đào ăn trưa xong không ra đồng làm việc nữa. Nhặt rau rửa rau, rửa trứng gà, băm thịt nhân, ninh nước xương, mỗi người một việc.
Những thứ khác chỉ là chuẩn bị nhiều hơn thôi, thứ các nàng tò mò nhất chính là món trứng gà kho hương liệu kia, rốt cuộc là mùi vị gì?
Rửa sạch trứng gà, cho vào nồi nước lã luộc, đợi chín rồi vớt ra. Lâm Xuân Đào mới bắt đầu sao hương liệu: hành, gừng, tỏi, hồi hương, bát giác, lá nguyệt quế, hoa tiêu, quế bì. Sao cho dậy mùi thơm xong cuối cùng mới bỏ ớt vào, xào đến khi ớt chuyển màu vàng óng thì bỏ tương vào tiếp tục đảo, cuối cùng thêm nước. Chỗ trứng gà vừa luộc xong bóc hết vỏ, bỏ vào nồi nước dùng bắt đầu kho.
Lâm Xuân Đào bỏ lượng muối vừa phải, đậy nắp rơm lên bắt đầu đun.
Đợi nước sôi, mùi thơm từ trong nắp rơm tỏa ra, mấy muội muội hít hít mũi, lại l.i.ế.m l.i.ế.m môi. Lâm Xuân Đào cười nói: "Đợi đun thêm lúc nữa, cái này đun xong còn cần ngâm một lúc mới ngấm gia vị, ngấm rồi ăn mới ngon."
Nghe Lâm Xuân Đào nói vậy, Lâm Xuân Hạnh bỗng nhiên hỏi: "Tỷ, vậy chỗ này ngày mai có đủ bán không?"
Lâm Xuân Đào rất tự tin, nhưng thực tế nàng cũng là lần đầu tiên làm, trong lòng không chắc chắn lắm.
"Hai trăm sáu mươi quả, chắc là đủ bán rồi nhỉ."
Lâm Xuân Hạnh cảm thấy có thể không đủ, nhưng Lâm Xuân Đào vẫn giữ nguyên tắc không đủ thì mai tính tiếp, thà thiếu chứ không được thừa, cứ làm chừng đó đã.
Không bao lâu sau, Lâm Xuân Đào mở nắp ra xem thử, những quả trứng gà trắng bóc đã bắt đầu đổi màu.
Mùi thơm càng lúc càng nồng, mấy tỷ muội thèm đến chảy nước miếng.
Từ sau khi dọn ra ngoài, có thể nói các nàng ăn uống khá tốt, trứng gà cũng vậy, thịt thà cũng thế, thường xuyên được ăn. Dù vậy, giờ phút này nhìn nồi trứng kho trong nồi, vẫn thấy rất thèm rất thèm.
Đun khoảng ba khắc đồng hồ, Lâm Xuân Đào rút củi ra, vớt trứng gà vào trong vò, cũng múc một ít nước kho vào cùng, phủ vải màn lên rồi bê vào trong nhà để.
Gần đến chạng vạng tối, công tác chuẩn bị cho ngày mai gần như đã xong xuôi. Nhân thịt đã băm, rau rửa sạch để ráo nước, thẻ số bằng tre Bùi Anh làm cũng đã xong, các nàng xào đơn giản vài món rau chuẩn bị ăn tối.
Lâm Xuân Đào đi vớt mười quả trứng gà trong vò ra. Trứng gà đã được ngâm đổi màu, biến thành màu nâu trà nhạt. Lúc này trứng gà đã nguội, không còn bốc hơi nóng, chỉ có mùi thơm thoang thoảng lởn vởn trên bàn. Nhìn ánh mắt thèm thuồng của các muội muội, Lâm Xuân Đào cười nói: "Gắp ăn đi, nếm thử xem mùi vị thế nào?"