"Không thể nào! Trừ khi là Tướng quân đích thân đóng dấu lên hổ phù trong tay hắn ta."
Giang Hoài Chi căn bản không tin. Hắn ta bảo người mang tờ giấy đã đóng dấu hổ phù đến, đóng hổ phù trên tay mình vào vị trí tương ứng.
Khoảnh khắc giở hổ phù lên, sắc mặt Giang Hoài Chi trắng bệch!
"Không thể nào!"
Hắn ta trợn tròn mắt, trong mắt đầy vẻ chấn động:
"Cái của ta sao có thể là giả?"
Con dấu của hắn ta bị khuyết, mờ nhạt, nhìn qua là biết giả!
Không ngờ, ta đã sai Thanh Ngọc gửi thư hỏa tốc. Tiện thể bảo Tống Tướng quân tráo đổi, giao hổ phù đã được đổi về tay ta.
Khoảnh khắc sự thật được phơi bày, Giang Hoài Chi lập tức hoảng loạn.
"Tống Tướng quân! Tống Vũ Tướng quân, ngươi mau nói cho ta biết rốt cuộc là chuyện gì?"
Ngoài điện có một vị Tướng quân anh dũng oai vệ bước vào, nàng ấy cầm đại đao từng bước đi tới. Cuối cùng, ánh mắt nàng ấy kiên định dừng trên người ta. Chợt, quỳ xuống bái kiến ta.
"Vi thần Tống Vũ bái kiến Thái t.ử phi."
Nhìn thấy nàng ấy, lòng ta chợt quặn đau, trong mắt dâng lên hơi nóng.
"A tỷ."
Giang Hoài Chi và Trình Thu Ý khó tin trợn tròn mắt:
"Sao có thể? Ngươi không phải nam nhân sao?"
Tống Vũ (mái hiên) tên thật là Tống Vũ (mưa) . Nàng ấy từng là muội muội được mẹ ta nhận nuôi.
Khi mẹ ta được đưa vào Thừa tướng phủ, đích mẫu không cho phép mẹ ta đưa bất kỳ ai vào phủ. Thế là, khi còn nhỏ nàng ấy đã vô tình vào đoàn tạp kỹ học nghề.
Đoàn trưởng võ công cao cường, là Bách phu trưởng đã giải ngũ, dạy nàng ấy võ nghệ cả đời. Cuối cùng, để báo đáp ân tình của đoàn trưởng, và gặp lại mẹ ta. Nàng ấy giả nam trang, thay thế nhi t.ử của đoàn trưởng đi lính, cứ như vậy vào quân doanh.
Nhờ niềm tin kiên cường, cuối cùng nàng ấy trở thành cánh tay đắc lực dưới trướng lão Tướng quân.
Tống Vũ cong khóe môi, khẽ cười:
"Bệ hạ, vi thần cứu giá chậm, làm người kinh sợ rồi."
Nói rồi, Tống Vũ lập tức giơ tay lên, ánh mắt đầy sát khí quét qua ba người bọn họ.
"Bắt tất cả bọn chúng lại!"
Trong mắt Tiêu Sách đầy vẻ kinh ngạc, ánh mắt dừng trên người Giang Hoài Chi. Hắn ta đá một cước vào người Giang Hoài Chi.
"Không phải ngươi nói vạn sự không sơ hở sao? Người dưới trướng phản bội ngươi mà ngươi cũng không biết?"
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Giang Hoài Chi rõ ràng cũng không ngờ sẽ có kết cục như vậy. Hắn ta trừng mắt nhìn Tống Vũ.
"Thì ra là ngươi phản bội ta, tại sao lại là ngươi? Ngươi có xứng đáng với cha ta không? Là cha ta đưa ngươi đến ngày hôm nay, sao ngươi dám làm như vậy?"
Nghe vậy, ánh mắt ta tối sầm lại, trong lòng dâng lên một nỗi cay đắng.
Những năm qua, ta và Tống Vũ vẫn giữ liên lạc qua thư từ. Nàng ấy làm được đến bước này, không thể tách rời khỏi ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tống Vũ trực tiếp tháo mũ Tướng quân, khoảnh khắc mái tóc đen dài xõa xuống. Nàng ấy vung kiếm một cái, mái tóc đen lập tức rơi đầy đất.
"Hoài Chi, ta thực sự có lỗi với Tướng quân, không thể đưa ngươi đi đúng đường.”
"Ta nguyện cắt tóc làm chứng, Tống Vũ ta chưa từng phản bội Tướng quân.”
"Tướng quân trong lòng có bách tính, còn ngươi thì không."
Nói rồi, Tống Vũ trực tiếp ném thanh kiếm trong tay xuống.
Nàng ấy đỏ hoe mắt, nhìn về phía ta:
"Tội thần Giang Hoài Chi, cùng thê t.ử Trình Thu Ý hoàn toàn do hoàng thất xử lý!"
Trình Thu Ý sợ hãi run rẩy toàn thân.
Nàng ta sợ đến mức mắt đỏ hoe, lại gào thét với cha ta:
"Cha, tại sao ngài lại giúp nàng ta? Con mới là đích nữ của ngài, nàng ta chỉ là một thứ nữ."
Ta cười, đột nhiên nhớ lại chuyện ngày hôm đó.
Lúc đó cách lần hoàng tôn bị bệnh đã mười ngày. Mật thám trong cung truyền tin, sức khỏe Hoàng đế ngày càng xấu đi. Ông ấy bây giờ hư nhược không thể bồi bổ, bên trong suy yếu.
Ta nghe từ miệng Tiêu Cẩn Quyền, Hoàng thượng đã liên tục ba ngày không lâm triều. Lòng ta chợt chùng xuống, trong đầu lóe lên một ý nghĩ đáng sợ.
Ta không kịp an ủi Tiêu Cẩn Quyền, bảo Thanh Ngọc chuẩn bị ngựa chạy đến Trình phủ.
Đến Trình phủ, cha ta thấy ta rất bất ngờ. Ông ta đang định hành lễ với ta, bị ta đưa tay đỡ dậy.
"Cha, con có chuyện quan trọng muốn bàn với ngài."
Cha ta bị thần sắc nghiêm trọng của ta làm cho sợ hãi. Ông ta vội vàng bảo ta vào thư phòng bàn chuyện.
Ta nói với ông ta về tình hình hiện tại của Tiêu Sách, cha ta lập tức kinh hãi!
Ông ta trợn tròn mắt, đầy vẻ bất ngờ nói:
"Sao có thể? Tiểu Điện hạ lại không phải con của Nhị Hoàng t.ử?”
"Bây giờ sức khỏe Bệ hạ thực sự không tốt, có thể nguy hiểm đến tính mạng bất cứ lúc nào."
Cha ta đi đi lại lại trong thư phòng sốt ruột.
Ông ta đỡ trán, giọng nói nặng nề dặn dò ta:
"Hi Nhi, ta không muốn con nhúng tay vào vũng nước đục này, nói không chừng sẽ mất mạng!"
Ta chợt cười, khẽ nói:
"Cha yên tâm, người muốn nhúng tay vào vũng nước đục này không phải là con, mà là ngài!"
Lời này vừa thốt ra, cha ta lập tức mở to mắt. Ông ta đập một cái vào mặt bàn, khóe miệng giật mạnh, sự hoảng sợ trong mắt không thể che giấu.
"Thái t.ử phi, người đang nói gì vậy?"
"Cha, chỉ cần người chịu dâng tấu lên bệ hạ, lật đổ Nhị Hoàng t.ử là điều chắc chắn."
Ta cúi đầu, không muốn nhìn vẻ mặt của ông ta nữa.