Sau Khi Cùng Sống Lại, Ta Bình Tĩnh Nhìn Đích Tỷ Tự Tìm Đường Chết

Chương 3



"Cha, con không muốn gả cho Thái t.ử, thân thể và trái tim con chỉ dành cho A Hoài."

Lời chưa dứt, một giọng nói sắc lẹm vang lên x.é to.ạc màn đêm. Chiếc xe ngựa xa hoa dừng trước mặt Trình Thu Ý.

Gã sai vặt đi theo xe ngựa, cao giọng hô:

"Thái t.ử Điện hạ đến!"

05

Mọi người chợt kinh hãi, dồn ánh mắt về phía xe ngựa.

Chỉ thấy rèm cửa được vén lên nhẹ nhàng. Trước tiên là một đôi ngón tay trắng nõn lạnh lẽo thò ra, vén nửa tấm rèm, lộ ra nửa khuôn mặt. Chỉ cần nửa khuôn mặt cũng đủ để nhận ra đối phương là Thái t.ử.

Cha ta sợ hãi vội kéo Trình Thu Ý quỳ xuống. Giang Hoài Chi ngông nghênh bất tuân cũng vội vàng hành lễ bái kiến.

"Vi thần bái kiến Thái t.ử điện hạ."

Ta không hề cố ý để Thanh Ngọc đi mời bọn họ. Bọn họ nghị sự xong về muộn, đi sau cùng các triều thần.

Đông Cung và Thừa tướng phủ gần nhau, đều nằm trong một khu vực. Mà bọn họ có hai con đường để về phủ. Ta đã cho Thanh Ngọc cử người chặn con đường còn lại. Thế nên, bọn họ chỉ có thể đi qua con đường Tướng quân phủ này, vừa lúc chứng kiến cảnh tượng này.

Tiêu Cẩn Quyền buông rèm xuống, giọng nói trầm ổn vang lên từ trên xe ngựa:

"Thừa tướng đại nhân, nếu lệnh ái đã không muốn gả, hà cớ gì phải miễn cưỡng?"

Cha ta lau mồ hôi trên trán, liên tục gật đầu:

"Phải phải phải."

"Chuyện đêm nay, cô coi như chưa từng xảy ra, nhưng ngày mai Thừa tướng đại nhân phải chuẩn bị tú nữ đúng giờ, bằng không Hoàng thượng quở trách, cô cũng không thể bảo vệ ngươi."

Tiêu Cẩn Quyền nổi tiếng là nhân nghĩa. Là Trữ quân của một nước, chưa bao giờ tính toán chi li với các đại thần trong triều, hay bách tính. Nhưng sự khoan dung nhân nghĩa của hắn, so với Nhị Hoàng t.ử Tiêu Sách cuồng vọng dũng mãnh, lại bị bọn họ coi là nhu nhược vô năng. Điều này mới có cái gọi là "Thái t.ử vô dụng" trong miệng Trình Thu Ý.

Xe ngựa từ từ lăn bánh, gió lạnh thổi qua rèm cửa, Tiêu Cẩn Quyền ngồi vững vàng trong xe ngựa, trầm ổn bình tĩnh. Chỉ có đôi mắt phượng kia quét qua người ta, lướt nhìn ta một cái.

Tim ta chợt thắt lại, theo bản năng dựa sát vào chân tường.

Tiêu Cẩn Quyền, tuyệt đối không phải kẻ vô năng. Ta trốn ở nơi tối nhất. Hắn không phải người luyện võ, nhưng lại có thể lập tức phát hiện ra ta.

06

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Sáng mai là phải nhập cung tuyển tú. Cha ta mạnh mẽ đưa Trình Thu Ý về phủ. Ông ta ngồi trong chính đường mặt lạnh tanh, đầy vẻ u sầu.

Hiện tại Tiêu Cẩn Quyền đã rõ ràng bày tỏ không muốn Trình Thu Ý. Trình Thu Ý càng kiên quyết không gả cho Thái t.ử.

Nàng ta nói:

"Bây giờ dù ngài có trói con lại, Thái t.ử cũng sẽ không vừa mắt con!”

"Đời này con ngoại trừ A Hoài, không gả cho ai khác!"

Cha ta tức giận trở tay tát một cái vào mặt Trình Thu Ý. Đây là lần đầu tiên ông ta động thủ đá-nh nàng ta.

"Nghiệt chướng! Ta vất vả bồi dưỡng ngươi chính là muốn ngươi gả vào hoàng thất, trở thành Thái t.ử phi. Vậy mà ngươi lại phải lòng tên nhóc hỗn xược Giang Hoài Chi đó?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trình Thu Ý ôm nửa khuôn mặt, mắt đỏ hoe đối đáp:

"A Hoài không phải nhóc hỗn xược, chàng ấy mạnh hơn Thái t.ử nhiều, kẻ vô dụng nhất chính là. . ."

Chát!

Cha ta lại tát thêm một cái vào mặt nàng ta.

Ông ta tức đến run rẩy toàn thân, thẳng lưng, gào lên t.h.ả.m thiết:

"Câm miệng!"

Lúc này, đến lượt ta xuất hiện

 Ta nén khóe môi đang cong lên, từ từ bước đến.

Quay người nghiêng mình hành lễ với cha ta, cúi người thật thấp:

"Cha, tuy nữ nhi không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng con biết chắc chắn là chuyện cấp bách, không biết con có thể giúp gì được không?"

Ta khẽ cười với Trình Thu Ý:

"Con và trưởng tỷ đều là tiểu thư Trình phủ, con nguyện vì Trình phủ, vì trưởng tỷ, cống hiến tất cả."

Ta đã về phủ trước bọn họ, giả vờ như vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ say. Như vậy, bọn họ sẽ không biết ta cũng có mặt ở hiện trường trước đó.

Nhìn thấy ta, cha ta như thấy được cứu tinh. Ông ta lộ ra vẻ bừng tỉnh, vội vàng nắm lấy tay ta.

"Hi Nhi, là cha không tốt!”

"Ta vậy mà quên mất con. Sáng sớm ngày mai, con sẽ thay mặt Trình phủ nhập cung tuyển tú!"

Ta lộ ra vẻ mặt ngơ ngác, trong lòng cảm thấy buồn cười. Trong phủ này, sống chế-t của ta ông ta có bao giờ quan tâm?

Lời cha ta vừa dứt, thần sắc Trình Thu Ý lạnh đi, trong mắt lóe lên vẻ châm chọc.

"Cha, dù ngài có để nàng ta thay con vào cung tuyển tú thì sao? Nàng ta là một thứ nữ, dung mạo không bằng con, dáng người cũng không bằng con, thật sự có thể được Thái t.ử chọn sao?”

"Nàng ta e rằng ngay cả trắc phi cũng không được chọn, đến lúc đó đừng làm mất mặt Trình phủ chúng ta."

Nhìn vẻ mặt đầy chế giễu của nàng ta, ta cúi đầu giả vờ ngoan ngoãn.

"Trưởng tỷ nói đúng, ta chưa từng nghĩ đến việc làm Thái t.ử phi. Chỉ cần có thể vào Đông Cung, dù chỉ là một lương đệ nhỏ bé cũng có thể giúp cha giải quyết nỗi lo.”

"Tất cả những gì ta làm đều vì Trình gia, dù thế nào, ta cũng nguyện thử."

Trình Thu Ý cười mỉa mai, nói nhỏ:

"Dối trá."

Dối trá thì không hẳn, nhưng giả vờ thì là thật. Nhưng Trình Thu Ý, đây mới chỉ là bắt đầu thôi.

07

Ngày tuyển tú, lòng ta thực sự bất an. Chuyện tối qua, Tiêu Cẩn Quyền chắc chắn biết là ta đã ngấm ngầm động tay động chân.