Sau Khi Chồng Cũ Vì Nhân Tình Mà Thủ Thân Như Ngọc

Chương 6



Editor: Trang Thảo.

 

Trang Thảo

Chợt nhận thấy có ánh mắt đang chằm chằm nhìn mình, tôi theo bản năng nhìn lại, tình cờ chạm phải ánh mắt của một người đàn ông. Dưới ánh đèn mờ ảo, ngũ quan của hắn trầm tĩnh nhưng sắc nét. Ngón tay hắn kẹp một điếu t.h.u.ố.c, đôi mắt đen sâu thẳm như mặt hồ đang dò xét tôi.

 

Tôi bưng chén rượu bước tới, quan sát hắn từ trên xuống dưới một lượt. Men say dâng lên, tôi cũng chẳng còn giữ kẽ: "Vừa nãy sao không thấy loại hàng chất lượng như anh nhỉ?"

 

Người đàn ông rít một hơi t.h.u.ố.c, làn khói dày che khuất ánh mắt sâu thẳm. Giọng hắn trầm thấp: "Tôi mới tới, vừa nãy không có mặt."

 

Mẫu nam đi làm mà không cần quẹt thẻ sao?

 

"Anh tên gì?"

 

"Lục Mục."

 

Cái tên này nghe có chút quen tai, nhưng nhất thời tôi không nhớ ra được. Lục Mục nhếch môi nhìn tôi, ánh mắt đầy ý vị dò xét. Bị hắn nhìn như vậy, tôi có chút không thoải mái, liền đề nghị: "Anh giá bao nhiêu? Tôi mua anh."

 

Lục Mục nhìn tôi đầy ái muội: "Chị ơi, tôi đắt lắm đấy."

 

Tôi cười khẩy, lấy ra một chiếc thẻ đen: "Yên tâm, chị đây rất giàu."

 

Đây là chiếc thẻ Thẩm Hoài Niên đưa cho tôi từ hồi mới kết hôn, mấy năm nay tôi chưa từng dùng đến. Dù sao cũng đã xé rách mặt để ly hôn, tôi thà dùng tiền của hắn mua một người đàn ông vừa ý để tận hưởng một phen. Mẫu nam ở quán bar cũng chẳng phải minh tinh, giá chắc cũng không đến mức trên trời.

 

"Xem ra chị đúng là rất giàu thật."

 

Tôi cười nhẹ, cồn lên não khiến tôi đứng không vững. Lục Mục rất nhanh tay đỡ lấy eo tôi.

 

"Phục vụ chị cho tốt, tiền bạc chỉ là chuyện nhỏ."

 

Tôi kiễng chân, tinh quái hôn lên mặt hắn một cái. Lục Mục sững người, chỉ trong chớp mắt, ánh mắt hắn khẽ d.a.o động rồi tràn ngập ý cười. Hắn áp sát tôi, l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc nóng hổi tì lên người tôi, toát lên vẻ ái muội khó cưỡng.

 

Lục Mục trầm giọng hỏi: "Chị ơi, muốn chơi chút gì đó kích thích không?"

 

Trò kích thích chưa kịp bắt đầu thì tôi đã nôn sạch lên quần áo của hắn. Khi tỉnh dậy lần nữa, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng lạ.

 

"Tỉnh rồi à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tôi nhìn theo tiếng nói, ký ức bắt đầu ùa về. Lục Mục đang lười biếng dựa vào lưng ghế sofa, đôi lông mày sắc bén, ngũ quan sâu thẳm, đáy mắt mang theo chút thờ ơ. Tôi vờ trấn tĩnh, nhàn nhạt ừ một tiếng. Trên người vẫn là bộ quần áo đêm qua, giữa tôi và Lục Mục chưa có chuyện gì xảy ra.

 

Hắn cũng nhìn ra tâm tư của tôi: "Chúng ta chưa xảy ra chuyện gì đâu. Đêm qua chị uống nhiều quá, sau khi nôn lên người tôi thì lăn ra ngủ. Tôi chỉ còn cách đưa chị về đây. Tôi cũng không thay quần áo cho chị vì sợ chị nghĩ tôi lợi dụng."

 

Tôi nhướn mày: "Tôi cứ tưởng những người làm nghề này của các cậu phải có ý thức phục vụ rất cao chứ."

 

Lục Mục cười có chút bất đắc dĩ: "Để lần sau đi, lần sau nhất định sẽ phục vụ chị thật chu đáo."

 

Tôi khẽ nhíu mày, giữa tôi và hắn làm gì có lần sau. Tôi có chút bất mãn với sự dây dưa của hắn, liền lấy ra một xấp tiền mặt đặt lên bàn: "Đây là tiền công đêm qua của cậu."

 

Lục Mục rũ mắt liếc nhìn xấp tiền, cười lạnh: "Chỉ có bấy nhiêu thôi sao?"

 

Ba mươi triệu mà còn chê ít? Tôi thậm chí còn chưa được hưởng dịch vụ gì. Nhưng để tránh rắc rối về sau, tôi lấy hết số tiền mặt còn lại trong túi ném thẳng vào mặt hắn. Tiền giấy bay tán loạn khắp nơi.

 

Bị tiền ném vào người, Lục Mục không hề tức giận mà còn cười nhẹ, đầy hứng thú nhìn tôi. Tôi khẽ cảnh cáo: "Đừng quá tham lam, lòng tham không đáy sẽ gặp họa đấy."

 

Nói xong tôi bước ra khỏi cửa, nhưng khi nhìn thấy cách bài trí quen thuộc trong hành lang, tôi sững sờ. Lục Mục ở ngay đối diện nhà tôi.

 

Tắm nước nóng xong, cơ thể tôi thoải mái hơn nhiều. Tôi vừa lau tóc, vừa liếc nhìn tin nhắn trên điện thoại. Tin tức tôi đề nghị ly hôn với Thẩm Hoài Niên rồi dời đi đã lan truyền nhanh ch.óng. Có người nói tôi nhẫn nhịn được lâu như vậy cuối cùng cũng tới giới hạn, cũng có người mỉa mai rằng tôi sẽ sớm quay về cầu xin tái hợp.

 

Tôi nhớ đến lời cảnh cáo của Thẩm Hoài Niên: "Tôi có rất nhiều cách để hành hạ cô." Trong lòng tôi thấp thỏm không yên. Hắn là kẻ nổi tiếng nham hiểm, vì đạt được mục đích có thể bất chấp thủ đoạn.

 

Đúng lúc tôi đang suy tính thì điện thoại reo, là luật sư của tôi. Giọng ông ấy có vẻ rất khó xử: "Vụ án của cô tôi không thể tiếp tục theo sát được nữa."

 

Tôi đi thẳng vào vấn đề: "Thẩm Hoài Niên tìm gặp ông rồi sao?"

 

Luật sư thừa nhận: "Đúng vậy, tôi còn gia đình phải chăm lo, thực sự không thể tiếp nhận ủy thác của cô nữa."

 

Tôi cúp điện thoại, trong cơn phẫn nộ ném mạnh chiếc gạt tàn trên bàn vào tường. Những luật sư có tiếng đều đã bị Thẩm tổng cảnh cáo, hiện giờ không ai dám nhận vụ ly hôn của tôi.

 

Tôi kể cho Khương Phùng nghe chuyện về Lục Mục. Cô ấy không đồng tình, nhíu mày nói: "Cậu chi đậm quá, sau này đừng làm lạm phát giá thị trường như thế."

 

Tôi cười nhẹ: "Thế này đã là gì, nghe nói dạo trước cậu còn mua nhà cho một cậu sinh viên cơ mà."

 

Khương Phùng liếc tôi một cái: "Cậu ấy không giống những người kia."