Giọng hắn trầm thấp, pha chút giễu cợt: “Chẳng có gì là tình cờ cả. Tôi biết chị đề nghị ly hôn và dời về Giang Thành nên mới đến đây. Ngay cả cuộc gặp gỡ ở quán bar hôm đó cũng không phải là ngẫu nhiên. Vì tôi quá nôn nóng muốn gặp chị nên mới bám theo. Tôi vẫn luôn đợi chị nhận ra mình, chị à.”
Lục Mục đứng sát bên cạnh, cúi đầu nhìn tôi, giọng nói trầm thấp và thong thả. Lòng bàn tay tôi đẫm mồ hôi, trái tim đập liên hồi không kiểm soát.
Tôi cùng Lục Mục đến hòn đảo nơi hắn nói đã nhìn thấy Từ Sùng Văn và Lý Nhân Nhân.
Hòn đảo không lớn, nhưng để tìm hai người họ cũng chẳng dễ dàng. Tuy nhiên, với bản lĩnh của nhà họ Lục, tung tích của hai người nhanh ch.óng bị phát hiện, chỉ là hiện tại họ không còn dùng tên thật nữa.
Từ Sùng Văn chống gậy, bước đi có chút khập khiễng. Tôi từng thấy một Từ Sùng Văn hăng hái, coi trời bằng vung, nhưng hắn của hiện tại chỉ là một người đàn ông chống gậy. Gương mặt không còn vẻ bướng bỉnh bất cần của ngày xưa, thay vào đó là sự thất ý bị năm tháng mài mòn.
Từ Sùng Văn lướt qua tôi mà không để lại một ánh mắt dư thừa, cứ như thể chúng tôi chưa từng quen biết. Trước đây, chỉ cần tôi xuất hiện, ánh mắt hắn chưa bao giờ rời khỏi người tôi. Hắn đi về phía Lý Nhân Nhân đang đứng cách đó không xa. Lý Nhân Nhân lướt qua hắn nhìn tôi, gương mặt thoáng hiện vẻ hoang mang.
Tôi và Lý Nhân Nhân quan hệ không tốt, nhưng lại rất hiểu nhau. Trong quãng thời gian Từ Sùng Văn theo đuổi tôi, cô ta không ít lần làm khó dễ tôi. Cô ta không dám làm gì Từ Sùng Văn nên đã trút hết sự căm hận khi không được hắn yêu lên đầu tôi, muốn nhìn thấy tôi đau khổ để xoa dịu nỗi đau của chính mình.
Công ty nhà tôi trước đây phụ thuộc vào chút tài nguyên rò rỉ từ nhà họ Lý. Mỗi khi Lý Nhân Nhân không vui là lại cắt đứt việc làm ăn của nhà tôi, khiến tôi bị cha mắng nhiếc một trận, rồi lại phải muối mặt đi dỗ dành cô ta. Vì vậy tôi rất bài xích sự theo đuổi của Từ Sùng Văn, tôi chẳng được hưởng lợi lộc gì mà còn trở thành cái đinh trong mắt Lý Nhân Nhân.
Sau khi tôi gả cho Thẩm Hoài Niên, Lý Nhân Nhân mới yên ổn vì bận chăm sóc một Từ Sùng Văn đang tan nát cõi lòng. Dưới sự nỗ lực không ngừng, cô ta cuối cùng cũng chiếm được hắn. Cha mẹ hai bên xông vào khách sạn, thấy cảnh hai người ăn nằm với nhau thì suýt ngất, sau đó ép Từ Sùng Văn phải chịu trách nhiệm. Nhưng khi hôn lễ còn đang chuẩn bị, Từ Sùng Văn bị t.a.i n.ạ.n giao thông t.ử vong tại chỗ, Lý Nhân Nhân cũng tự sát ngay sau đó.
Tôi ngồi đối diện với Lý Nhân Nhân, cô ta khẽ nhấp một ngụm cà phê. Tôi đi thẳng vào vấn đề: "Tại sao cô lại..."
"Cô tưởng tôi tình nguyện sao?" Cô ta cười lạnh: "Còn chẳng phải vì Thẩm Hoài Niên quá điên cuồng, tôi căn bản không chịu đựng nổi."
Tôi nhíu mày: "Để né tránh Thẩm Hoài Niên mà cô dám tạo ra hiện trường giả về cái c.h.ế.t của mình, cô có nghĩ đến người nhà không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tôi chẳng có lỗi với ai cả, họ đều biết tôi còn sống. Đừng có làm vẻ đạo đức giả đó với tôi. Sùng Văn đã không còn nhớ cô nữa rồi. Vụ t.a.i n.ạ.n đó đã làm tổn thương vùng hồi hải mã, khiến anh ấy mất đi một phần ký ức. Tôi rất ích kỷ, tôi từng cầu nguyện anh ấy có thể buông bỏ và quên cô đi, và lời cầu nguyện đó đã linh nghiệm. Mặc dù anh ấy mất đi một cái chân, nhưng anh ấy cũng quên sạch cô rồi, cả đời này cũng không nhớ lại được nữa."
Trang Thảo
Sự im lặng của tôi lúc này như sấm bên tai. Tư duy của những tiểu thư, công t.ử hào môn này thật kỳ lạ. Vì tình yêu có thể dàn dựng kịch bản giả c.h.ế.t, còn thốt ra được những lời ngu xuẩn như "mặc dù anh ấy mất một chân nhưng anh ấy đã quên được cô". Đôi khi tôi nghi ngờ mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết tổng tài điên rồ, nếu không sao ai nấy đều điên loạn như vậy.
"Cô nên thấy mừng đi, tôi c.h.ế.t rồi thì chồng cô cũng không còn nhớ đến tôi nữa, tình cảm giữa hai người sẽ tốt hơn xưa."
"Tôi đã đề nghị ly hôn."
Lý Nhân Nhân cười nhạt, dường như đã đoán trước được kết cục này: "Thẩm Hoài Niên là kẻ điên, thủ đoạn tàn nhẫn. Cô nghĩ xem tại sao tôi phải làm ra chuyện cực đoan như thế?"
Tôi im lặng đợi cô ta nói tiếp.
"Vụ t.a.i n.ạ.n của Sùng Văn chính là b.út tích của Thẩm Hoài Niên, anh ta đã tác động vào hệ thống phanh. Anh ta căn bản không định cho Sùng Văn sống sót. Tôi và Sùng Văn phải mai danh ẩn tích ở hòn đảo này để bảo toàn tính mạng. Bất cứ ai không thuận ý anh ta, anh ta đều sẽ tìm cách dọn dẹp sạch sẽ."
Cô ta dừng lại một chút, nhìn về phía Lục Mục đang ngồi cách đó không xa: "Nhà họ Lục dù bản lĩnh có lớn đến đâu cũng không bằng những thủ đoạn bỉ ổi của Thẩm Hoài Niên. Cô tốt nhất nên cẩn thận, không phải ai cũng may mắn như tôi đâu."
Lý Nhân Nhân nói tiếp: "Công ty nhà cô đang kinh doanh tốt đẹp, tại sao đột nhiên phá sản? Cha cô không phải người kinh doanh cấp tiến, ngày thường chỉ cầu an ổn, tại sao lúc đó lại phạm sai lầm?"
Tôi nhàn nhạt nhìn cô ta: "Trừ phi có người giăng bẫy ông ấy."
"Tại sao ngay sau khi nhà cô phá sản, Thẩm Hoài Niên có thể nhanh ch.óng tìm đến và đưa ra một đề nghị mà cô không thể khước từ?"
Tôi cảm thấy lạnh toát, toàn thân run rẩy nhẹ. Thẩm Hoài Niên muốn thành toàn cho Lý Nhân Nhân nhưng trong tay không có quân bài để đàm phán với tôi. Khi nhà tôi phá sản, anh ta mới nắm được cái thóp khiến tôi không thể chối từ. Hóa ra tất cả đều là do Thẩm Hoài Niên sắp đặt.
Tôi quay mặt đi, vành mắt đẫm lệ. Cha tôi vốn cẩn thận, ngay cả khi Từ Sùng Văn rầm rộ theo đuổi tôi, ông cũng không hề vui vẻ. Ông nói nhà họ Từ quá cao sang, tôi gả vào đó sẽ phải chịu uất ức, mà ông thì không muốn con gái mình phải khổ. Ông nói ông nỗ lực làm việc cả đời để tích góp tài sản cho tôi, chỉ hy vọng tôi bình an trôi chảy, đừng cuốn vào sóng gió của các thế gia.