Sau Khi Chết Không Muốn Làm Thái Tử Phi Nữa
Ta làm thái t.ử phi suốt mười năm.
Cùng thái t.ử tương kính như tân, cử án tề mi.
Ngày quốc gia diệt vong, chúng ta cùng lấy thân tuẫn quốc.
Nhưng sau khi xuống địa phủ, quỷ sai lại nói, địa phủ thực hiện chế độ một vợ một chồng.
Trong lúc chờ đầu thai, thái t.ử chỉ có thể chọn một nữ nhân giữa đám phi tần.
Ánh mắt thái t.ử dừng trên người Giang trắc phi, trong đôi mày ánh mắt đều là nhu tình đậm đến mức không tan nổi.
“Uyển Uyển, cuối cùng ta cũng có thể cho nàng một danh phận rồi.”
“Hiện giờ ta không còn là thái t.ử nữa, không cần quản chuyện quốc gia thù hận.”
“Quãng thời gian dài đằng đẵng nơi u minh này, nàng có nguyện cùng ta sánh bước không?”
Giang Uyển Uyển đỏ hoe mắt lao vào lòng hắn, hai người ôm nhau thắm thiết ngay trước mặt ta.
Ta còn chưa kịp đau lòng, đã nghe thấy tiếng quỷ sai kinh ngạc cảm thán:
“Tình yêu đích thực à!”
“Giang Uyển Uyển là mật thám của địch quốc đấy, nếu không có nàng ta, nước Tiêu của các ngươi đâu có mất sớm như vậy.”
“Thế mà vẫn có thể ở bên nhau, đỉnh thật.”
1
Sau khi quỷ sai nói xong, hiện trường lập tức chìm vào yên lặng.
Ta ngơ ngác nhìn Giang Uyển Uyển và thái t.ử vẫn còn ôm c.h.ặ.t lấy nhau, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.
Một ngày này thật sự xảy ra quá nhiều chuyện.
Cho dù ta đã làm thái t.ử phi mười năm, gặp đủ chuyện lớn nhỏ, đầu óc lúc này cũng không xoay kịp.
Sáng sớm hôm nay, ta còn đang trong giấc ngủ thì bị tiếng binh đao giao chiến đ.á.n.h thức.
Ngoài viện không chỉ có tiếng ngựa hí vang, còn có tiếng gào thét mang khẩu âm nặng nề của binh sĩ nước Lương.
“Nghe nói nữ nhân trong thái t.ử phủ ai cũng khuynh quốc khuynh thành, huynh đệ chúng ta sắp được hưởng phúc rồi!”
“Bắt sống Tiêu Yến Từ! Đám phi tần mang về ban thưởng tam quân!”
“G.i.ế.c!”
“G.i.ế.c g.i.ế.c g.i.ế.c!”
Chỉ trong một đêm ngắn ngủi.
Nước Tiêu… diệt vong.
Tiêu Yến Từ mặc một thân bạch y, đôi mày u ám lạnh lẽo.
Trong tay cầm thanh trường kiếm lóe ánh bạc, chậm rãi bước ra khỏi chính phòng.
Dưới ánh trăng, ánh mắt hắn còn lạnh buốt hơn cả kiếm quang.
“Nước Tiêu đã mất.”
“Để tránh bị làm nhục, các nàng có nguyện cùng ta tuẫn quốc không?”
Thật ra ta muốn chạy.
Nước Tiêu mất rồi, nhưng ta vẫn còn sống.
Bên ngoài tuy binh mã đông đúc, nhưng nhất thời vẫn chưa đ.á.n.h tới nội viện.
Ta biết trong phủ có một mật đạo thông ra ngoài thành, chỉ cần tranh thủ thời gian cải trang một chút, tùy tiện thay bộ đồ thái giám.
Nhân lúc binh hoang mã loạn, có lẽ còn có thể giành được một tia sinh cơ.
Nhưng Tiêu Yến Từ đứng quá gần ta.
Gần đến mức ta còn chưa kịp mở miệng, n.g.ự.c đã đau nhói.
2
Tiêu Yến Từ chậm rãi rút thanh trường kiếm nhuốm m.á.u ra, giọng nói lạnh lùng tràn ngập sát ý, giống hệt lệ quỷ báo thù bò ra từ địa ngục.
“Thái t.ử phi đã làm gương rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Các nàng đừng sợ, không đau đâu.”
“Đợi cô, cô sẽ theo ngay sau.”
Không đau cái con khỉ nhà ngươi!
Thanh kiếm x.é to.ạc gân cốt, nghiền nát lục phủ ngũ tạng, cảm giác nghẹt thở ấy khiến ta ngay cả một chữ hoàn chỉnh cũng không nói nổi.
Ta ôm n.g.ự.c loạng choạng ngã xuống.
Trước khi nhắm mắt, chỉ nhìn thấy một màu đỏ tươi ch.ói mắt.
Tiêu Yến Từ đúng là không nói dối.
Ta và đám phi tần còn đang đứng trên con đường Hoàng Tuyền âm u trừng mắt nhìn nhau, hắn đã tới rồi.
Cùng lúc với Giang Uyển Uyển.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Ta mang vẻ mặt phức tạp nhìn gương mặt tuấn mỹ đến mức làm quỷ vẫn đẹp trai của Tiêu Yến Từ, nhất thời không biết có nên hận hắn hay không.
Nhà họ Thẩm ta đời đời đều là trung thần lương tướng.
Thân là thái t.ử phi, lấy thân tuẫn quốc dường như cũng hợp tình hợp lý.
Nhưng mẹ nó chứ… thật sự đau quá!
Tiêu Yến Từ quan sát xung quanh một vòng, đột nhiên tự giễu cười.
“Đây chắc chính là địa phủ nhỉ?”
“Cũng tốt, ít nhất chúng ta vẫn còn ở cùng một chỗ, còn tốt hơn sống trên dương gian rồi chịu nhục gấp trăm lần.”
Nghe cũng có chút đạo lý.
Nếu lỡ như ta không trốn khỏi thái t.ử phủ, ngược lại còn bị người nước Lương bắt được…
Chỉ sợ đến lúc ấy, ngay cả c.h.ế.t cũng trở thành một loại xa xỉ.
Nghĩ đến hậu quả đáng sợ đó, ta không nhịn được rùng mình.
Thôi vậy, không giận Tiêu Yến Từ nữa.
Dù sao người đầu tiên hắn g.i.ế.c cũng là ta.
Coi như giữ trọn thể diện cho vị thái t.ử phi này đi.
Chỉ là… vì sao Giang Uyển Uyển lại là người c.h.ế.t cuối cùng?
Trong cả thái t.ử phủ, ngoài ta ra, địa vị của nàng ta là cao nhất.
3
Ta còn đang suy nghĩ miên man, trước mắt đột nhiên xuất hiện thêm một người.
Một quỷ sai mặc áo giấy màu đen, tay cầm xiềng xích, như ma quỷ hiện hình, nói muốn dẫn chúng ta lên đường.
“Đừng hoảng đừng sợ, thật ra địa phủ cũng chẳng khác nhân gian là bao.”
“Sống làm trâu ngựa, c.h.ế.t rồi vẫn phải làm công kiếm sống thôi, haiz!”
“Nếu có người đốt nhiều tiền giấy cho các ngươi thì cuộc sống sẽ dễ chịu hơn chút.”
“Nếu chẳng ai đốt tiền giấy, vậy các ngươi phải tìm việc ở địa phủ mà làm.”
“Không có tiền thì không có nhà để ở, không có nhà, cương phong ban đêm có thể thổi c.h.ế.t các ngươi, chẳng bao lâu sẽ hồn phi phách tán!”
Quỷ sai lải nhải không ngừng, có lẽ nể mặt Tiêu Yến Từ là thái t.ử nên giải thích tình hình địa phủ vô cùng chi tiết.
Lúc này ta mới biết, hóa ra âm phủ cũng có ngày và đêm.
Ban ngày chính là như hiện tại.
Phóng mắt nhìn đi, khắp nơi đều là sự hoang vu xám xịt, tĩnh mịch c.h.ế.t ch.óc.
Mà ban đêm, sương mù đặc quánh như mực sẽ cuồn cuộn trào lên từ lòng đất, từng đoàn nối tiếp từng đoàn lan ra khắp nơi.
Quỷ sai nói, loại sương này gọi là Phệ Hồn Vụ.
Quỷ hồn bị sương mù dính vào sẽ như bị lửa thiêu d.a.o c.h.é.m, là một loại đau đớn thấm sâu vào linh hồn.
Không chỉ có Phệ Hồn Vụ, còn có cương phong, có thể thổi tan cả quỷ thể của chúng ta.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com