Giọng nói của Trang T.ử Nam không hiểu sao trở nên lắp bắp, khàn đặc. Anh đưa tay đẩy nhẹ vai của người phụ nữ đang nằm sấp đè lên mình, muốn lấy lại sự bình tĩnh cho bản thân. Thật sự đã hai kiếp người rồi, anh chưa bao giờ rơi vào tình huống thân mật với người phụ nữ nào như thế này cả.
Nhưng khi thấy hành động đẩy ra này của anh, Tô Mộc Uyển như hiểu lầm điều gì đó, không những không ngồi dậy mà còn đưa tay ra, ôm c.h.ặ.t lấy anh. Trang T.ử Nam chỉ cảm thấy cứng đờ cả người khi cả cơ thể mềm mại của Tô Mộc Uyển càng dán c.h.ặ.t lấy anh hơn.
Hơi thở Trang T.ử Nam bắt đầu không ổn định mà ngày càng gấp gáp, cơ thể anh hơi run nhẹ, phần bụng dưới bắt đầu nóng lên. Trong bóng tối tĩnh mịch của căn phòng, cả hai có thể nghe thấy tiếng thở đang dần không ổn định của đối phương.
Trang T.ử Nam có cảm giác vừa sung sướng, vừa khổ sở lẫn lộn. Sung sướng là anh đang được một người phụ nữ xinh đẹp ôm c.h.ặ.t trong lòng, được mùi hương thơm dầu gội từ mái tóc cô gái nhẹ nhàng bao quanh. Khổ sở là bởi anh phải ngăn mình tận hưởng, ngăn những xúc động của cơ thể như đang muốn tuôn ra ngoài.
Thong
Tô Mộc Uyển như biết được tình cảnh của anh lúc này, nhưng cô không mấy để tâm, cứ để mình ôm c.h.ặ.t lấy anh như sợ anh biến mất vậy. Sau một lúc, Trang T.ử Nam lấy lại được một phần bình tĩnh, giọng anh giờ đây đã nhẹ nhàng hơn vừa nãy, mang theo một chút dịu dàng nhưng lại khàn đục:
-Được rồi...anh xin lỗi, anh hơi nặng lời...Cơ mà em buông ra trước đã, không thể thế này mà nói chuyện ly hôn được.
Trang T.ử Nam dần cảm thấy vòng tay đang ôm anh dần thả lỏng, sau một lúc thì Tô Mộc Uyển buông anh ra, rời khỏi người anh mà ngồi cạnh giường. Thấy vậy, anh thở phào một hơi, vừa rồi cứ ngỡ bản thân anh không khống chế nỗi mà làm bậy với cô chứ!
Chẳng biết từ lúc nào, trong phòng đã trở nên sáng rõ, có lẽ cả hai đã quen dần với bóng tối, cũng có thể là nhờ ánh trăng bạc hiện ra sau lớp mây, nhẹ nhàng buông quá tấm kính của cái cửa sổ đã khép c.h.ặ.t.
-Sao em không muốn ly hôn nữa? Đây chẳng phải là điều em đề nghị sao?
Anh hỏi ra nghi hoặc trong lòng mình lúc này, nhưng chưa để cô lên tiếng, anh lại tự diễu:
-Anh thấy cứ theo thỏa thuận ban đầu đi, anh ra đi tay trắng, tài sản còn lại em cứ giữ, coi như bù đắp phần nào anh việc anh đã làm trước kia, điều đó không phải tốt hơn sao? Em xinh đẹp như vậy, anh thấy nhiều người rất thích em, họ đều tốt hơn anh, có thể cho em và Tiểu An một cuộc sống tốt, không cần quan tâm đến anh đâu, anh tự lo được cho bản thân mà.
Tô Mộc Uyển nghe xong, im lặng một hồi lâu, rồi đột nhiên thốt ra một câu:
-Tại vì em thích anh! Em không muốn ly hôn là bởi vì em thích anh.
-Thích..anh sao?! Nhưng tại sao?
-Vì anh là người dịu dàng nhất em từng gặp!
Trang T.ử Nam nghe vậy thì ngẩn ra vài giây, không hiểu cô đang nói gì...Dịu dàng á? Cho dù nguyên chủ đối xử cực kì tệ bạc với cô ấy mà vẫn nói là dịu dàng? Hay là cô ấy vốn thích nguyên chủ, bây giờ mình xuyên vào thân xác này đối xử với cô ấy tốt một chút là cô tha thứ cho nguyên chủ, yêu lại từ đầu, nhưng mình đâu phải nguyên chủ, lấy tư cách gì mà chấp nhận hay từ chối chuyện này? Nhưng mình đang ở trong thân xác này mà, quyền quyết định ở trong tay mình, nhưng người cô ấy thích đâu phải là mình, là con người mình, là chính mình chân thật, cô ấy là thích nguyên chủ mà...
Một mớ suy nghĩ hiện lên trong đầu anh khiến anh rối bời. Trang T.ử Nam quay mặt đi, nhìn ra cảnh vật bên ngoài khung cửa sổ lúc này đang tối đen như mực mà không nói lời nào.
Bỗng, anh cảm nhận được một bàn tay mát lạnh đang đặt lên tay anh, cảm giác này khiến Trang T.ử Nam tỉnh táo hơn hẳn, đống suy nghĩ rối bời trong lòng cũng dần lặng xuống. Anh lại quay sang nhìn người phụ nữ bên cạnh mà có chút ngẩn ngơ.
-Người em thích là chính anh, là anh đấy! Ngay từ đầu em đã biết, anh không phải anh ta, không phải là Trang T.ử Nam trước kia nữa. Anh chính là một người chồng, người bố dịu dàng, người đàn ông mà ông trời ban cho để cứu rỗi cuộc đời hai mẹ con em...
Tô Mộc Uyển như xúc động, nói hết ra mọi thứ, những cảm xúc trong lòng của mình đã dồn nén bao ngày qua. Giọng nói cô hơi run, bàn tay đang đặt lên tay Trang T.ử Nam vô thức siết c.h.ặ.t hơn. Anh đột nhiên xuất hiện trong cuộc đời bất hạnh của cô, đối xử với cô một cách dịu dàng dù cho cô có đề phòng, suy nghĩ xấu về anh, dù cho cả hai chỉ là hai người xa lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau một thời gian, cô đã dần quen với sự ân cần này, vô thức muốn dựa vào anh, muốn được hưởng thụ sự dịu dàng từ anh từ lúc nào không hay biết. Ấy vậy mà anh sẽ rời đi, sẽ ly hôn với cô. Cho dù lời ly hôn là lời cô đề nghị của cô đi nữa, giờ đây cô đã suy nghĩ kĩ rồi, cô thích anh, cô không muốn anh rời đi, không muốn niềm hạnh phúc vừa bất ngờ vừa nhỏ nhoi này biến mất. Cứ mỗi lần nghĩ đến việc anh rời đi, trong lòng cô lại dâng lên một nỗi mất mát khó mà diễn tả thành lời.
Trang T.ử Nam mở to mắt nhìn cô sau khi cô thốt ra những lời này. Thân phận của anh đã bị lộ rồi sao? Thậm chí là từ rất sớm?
Trên gương mặt anh hiện lên vẻ hoang mang và bất ngờ, nhưng cuối cùng là sự điềm tĩnh. Nếu suy xét kĩ thì việc cô đoán được anh không phải là nguyên chủ cũng không phải là điều gì quá khó khăn.
Anh không phải là diễn viên mà diễn được việc nguyên chủ sẽ từ từ thay đổi tính nết, vả lại tính cách của hai người là hoàn toàn khác nhau, không thể nào mà có chuyện hôm qua còn đang đ.á.n.h người, rượu chè, c.ờ b.ạ.c mà hôm nay lại hiền lành, đi kiếm việc, lại còn biết nấu ăn như vậy được.
Cho dù có ngốc đến mấy cũng có thể nhận ra sự khác thường này. Việc cô đoán được anh là người xuyên không thì cũng chẳng mấy bất ngờ. Nhưng lúc này đây, anh không biết phải đáp lại cô thế nào, anh chưa bao giờ được một cô gái tỏ tình nên nhất thời lúng lúng không biết phải làm sao cho phải.
Có điều, Trang T.ử Nam biết rằng, trái tim của mình đang đập rất nhanh. Dường như anh cũng thích cô mất rồi.
Thấy anh im lặng, ánh sáng trong mắt Tô Mộc Uyển như mờ dần đi, cô cúi đầu xuống, cười tự diễu:
-Em xin lỗi, dù biết những chuyện trước kia đều không liên quan đến anh, nhưng em không nói gì, để mặc anh cảm thấy có lỗi mà đối tốt, bù đắp cho em. Em cũng qua một đời chồng rồi, không còn xứng với anh nữa, cũng không nghĩ rằng anh sẽ thích em. Anh đừng cảm thấy áp lực hay tội lỗi gì cả, những điều trước kia không phải do anh cho nên không cần phải gánh vác. Hai mẹ con em thật lo được cho bản thân mình, nếu anh muốn đi thì cứ đi, em sẽ không ích kỉ giữ anh lại đâu.
Nghe cô nói vậy, tim anh như bị một bàn tay ai đó siết c.h.ặ.t, anh như muốn nói gì đó nhưng mọi thứ cứ như nghẹn lại nơi cổ họng vậy. Lúc này, cảm xúc trong anh rất kỳ lạ, là một thứ cảm xúc mà anh chưa bao giờ nếm trải qua hai kiếp người.
Sau một lúc, anh cúi mắt xuống, cuối cùng thốt ra một câu:
-Anh cũng thích em, vậy nên, nếu em không muốn ly hôn thì chúng ta đừng ly hôn nữa.
Tô Mộc Uyển ngẩng đầu lên, trên gương mặt rõ ràng hiện lên vẻ ngỡ ngàng và vui mừng, ánh mắt cũng sáng lên thấy rõ.
-Th..thật sao!? Anh cũng thích em?
-Ừm! Ban đầu, anh đối tốt với hai mẹ con em là vì lòng tốt, cũng như muốn xóa đi cái cảm giác tội lỗi khi là Trang T.ử Nam này. Nhưng thời gian trôi qua, anh không kiềm lòng được mà thích em, bởi vì em là người phụ nữ tốt nhất anh từng gặp, em xinh đẹp, giỏi giang, lại còn kiên cường, mạnh mẽ, anh mới là người không xứng với em...
Không để anh nói hết, người phụ bên cạnh anh đã tiến lại gần, dán đôi môi mềm mại của mình lên môi anh, chặn lời nói mà anh định thốt ra. Đôi mắt Trang T.ử Nam chợt mở to, cả người lại một lần nữa cứng đờ, rồi chợt thả lỏng. Đôi bàn tay anh vô thức đặt lên vòng eo mềm mại của Tô Mộc Uyển, chủ động đáp lại nụ hôn của cô.
Vì chỉ là một cậu thiếu niên 19 tuổi, tuy kiếp trước có một đoạn tình cảm nhưng chưa bao giờ thân mật như thế này, vì vậy anh có hơi vụng về khi hôn lúc đầu. Nhưng một lúc sau, khi đã quen dần, anh động tác anh dần thuần thục, ngày càng chủ động cướp đi hơi thở của Tô Mộc Uyển.
Sau vài phút, hai người mới buông nhau ra, hơi thở đã bắt đầu trở nên gấp gáp, Trang T.ử Nam đẩy cô ngả nằm xuống giường, bản thân anh thì sáp lại gần, hai tay chống hai bên người cô. Quần áo của cả hai đã xộc xệch, đặc biệt điều này còn làm tăng lên nét quyến rũ của Tô Mộc Uyển, khiến anh càng tiến sát hơn.
Tô Mộc Uyển bỗng nghiêng đầu nhìn thẳng vào anh, ánh mắt đầy mong đợi. Trang T.ử Nam cũng nhìn lại, nhìn thẳng vào mắt cô, anh như thấy được đôi mắt ấy như có hàng ngàn vì sao, mang theo sự kiên định mà trước nay anh chưa từng được thấy.
Cô vòng đôi tay trắng mịn của mình qua cổ anh, ánh mắt dần trở nên mê man.
-Anh còn ngây ngô lắm, hình như còn nhỏ hơn em vài tuổi nhỉ? Nhưng không sao, tối hôm nay em...à không...chị sẽ dạy em những chuyện mà em chưa bao giờ được trải nghiệm.
Cô cười khẽ, đôi tay bắt đầu không yên phận mà luồn vào trong áo của anh, chạm vào những thớ cơ rắn chắc. Trang T.ử Nam đương nhiên là đỏ mặt rồi vì so với anh thì cô ít ra là có kinh nghiệm, nhưng là đàn ông con trai, anh cũng để mình yếu thế.
Bàn tay anh cũng bắt đầu không yên phận, luồn vào trong áo ngủ của cô mà xoa nắn. Tô Mộc Uyển phát ra vài tiếng rên khẽ, điều này khiến anh càng thêm không kiềm chế được, anh cuối xuống, áp môi mình vào môi cô, để cả hai cùng hòa quyện trong dư vị ngọt ngào...
(Đoạn sau lược bỏ 10000 chữ, chỉ tác giả mới có đặc quyền xem hehe :)
P/s: Từ tuần sau mình sẽ không đăng tiếp chương mới cho đến khi mình thi xong cuối kì. Hè mình sẽ rảnh và có thời gian viết hơn nên mong độc giả chờ đợi. Và mình sẽ cố gắng kết thúc bộ này càng sớm càng tốt.