Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Chương 81



"Chuyện này trải qua nhiều rồi, chỉ cần liếc mắt là biết có vấn đề."

Ba năm nay, Văn Cửu Tắc đã gặp vô số hạng người, từ yêu ma quỷ quái đến những kẻ ti tiện nhất. So với bọn đó, nhóm lừa đảo này chẳng đáng là gì, bình thường anh còn chẳng thèm rút súng.

"Đây không phải trò gài bẫy lộ liễu à? Chẳng lẽ em không nhận ra?" Văn Cửu Tắc hỏi.

Thật sự Tiết Linh không nhận ra. Nhìn thấy những vết thương trên người phụ nữ, cô chỉ cảm thấy cô ta rất đáng thương, vừa rồi còn nghiêm túc lo lắng không biết cô ta sau này sẽ ra sao.

"Cơm no da dẻ hồng hào, tóc đen mượt, người thực sự bị hành hạ không có dáng vẻ như vậy đâu. Những vết thương trên người cô ta cũng là giả đấy."

Giọng Văn Cửu Tắc nhàn nhạt.

Đột nhiên anh có chút may mắn vì Tiết Linh là một zombie. Nếu không, trong ba năm qua, không biết cô đã bị lừa bao nhiêu lần rồi.

Anh đã chứng kiến quá nhiều nạn nhân thực sự bị tra tấn thê thảm. Nếu Tiết Linh cũng từng trải qua những chuyện đó...

Tiết Linh vẫn đang cúi đầu viết chữ, định hỏi anh có thường xuyên gặp những tình huống như thế này không, nhưng bỗng nhiên bị kéo vào một cái ôm chặt.

Bàn tay anh không ngừng vuốt ve mái tóc cô.

Tóc của zombie không thể so với con người, có chút khô xơ, nhưng anh lại như không muốn buông, ngón tay lướt qua từng lọn tóc một lúc lâu.

Tiết Linh cảm thấy anh thật kỳ lạ. Vừa rồi cô trốn trong xe, chỉ xem một vở kịch trực tiếp, hoàn toàn không bị dọa sợ, vậy anh đang an ủi cái gì chứ?

Người bị dọa sợ nhất rõ ràng là nhóm lừa đảo kia.

Lúc Văn Cửu Tắc túm tóc người phụ nữ, suýt chút nữa cô còn tưởng anh sẽ cứ thế mà cắt đứt cổ cô ta ngay lập tức.

Nhưng nghĩ lại thì, Văn Cửu Tắc cũng không phải loại g.i.ế.c người điên cuồng. Nếu gặp cướp đường, chỉ cần bọn chúng không muốn g.i.ế.c anh, anh cũng sẽ không lấy mạng đối phương, nhiều nhất chỉ là dạy cho một bài học.

Bọn kia tống tiền vật tư, Văn Cửu Tắc cũng chỉ lấy chút vật tư rồi tha cho chúng.

Nhìn động tác thành thạo của anh, thậm chí còn thuần thục hơn cả bọn kia, rõ ràng không phải lần đầu tiên làm chuyện "đen ăn đen".

Tiết Linh xóa đi câu hỏi chưa viết xong trên bảng, thay bằng dòng chữ: "Anh làm chuyện đen ăn đen quen tay quá nhỉ?"

Văn Cửu Tắc buông cô ra, cười nhạt: "Cướp vật tư của kẻ cướp, so với chăm chỉ theo xe đoàn kiếm vật tư, đương nhiên nhanh hơn nhiều."

Anh liếc nhìn con d.a.o ngắn trên tay, còn dính một ít máu, liền lấy khăn giấy lau sạch.

Tiết Linh dùng bảng viết chọc chọc vào anh, anh cúi đầu nhìn, thấy cô viết: "Anh dùng con d.a.o này, cô ta có biến thành zombie không đấy?"

Văn Cửu Tắc hừ một tiếng: "Em đã mài d.a.o của tôi mòn đi một lớp rồi, sạch đến thế còn lo biến thành zombie?"

Tiết Linh: "..." Vậy chắc là không rồi.

Trước đây, nếu gặp tình huống cần rút dao, Văn Cửu Tắc thường không dùng con d.a.o c.h.é.m zombie này, mà lấy một trong những con d.a.o khác trên xe.

Anh thích dùng những con d.a.o han gỉ, bởi vì kẻ nào dám cướp anh, nếu bị c.h.é.m trúng thì tự chịu xui xẻo, bây giờ không có chỗ nào để tiêm phòng uốn ván đâu.

Chỉ là bây giờ, tất cả những con d.a.o "tẩm độc" đó đều bị Tiết Linh mài sáng bóng, sát thương giảm đi không ít.



Đêm nay hiển nhiên không thể yên bình.

Trong lúc hai người đang nói chuyện trong xe, cổng doanh trại lại mở ra, hai chiếc xe nữa tiến vào.

Hai chiếc xe này được cải tạo, có nét tương tự xe của Văn Cửu Tắc. Từ trên xe bước xuống năm sáu gã đàn ông, vừa đi vừa cười nói ầm ĩ.

Trên cánh tay họ có hình xăm đầu sư tử rõ ràng, khí chất toát ra cũng cực kỳ nguy hiểm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Nhìn thấy bọn chúng, gia đình đang ngồi bên ngoài trò chuyện lập tức chui vào xe, mấy cô gái trẻ và phụ nữ vào trước, sau đó là người già và trẻ con.

Một gã đàn ông có hình xăm đầu sư tử nhìn chằm chằm vào một cô gái trẻ trong gia đình kia, nhưng khi thấy có mấy người đàn ông lớn tuổi đứng chắn bên cạnh xe, gã ta liền chán nản bĩu môi.

"Gang ca, còn bao lâu nữa mới về đến nơi? Ngày nào cũng lang thang bên ngoài, ăn uống chẳng ra gì, đến một người phụ nữ cũng không có."

"Tào lao ít thôi, đừng gây chuyện." Một gã đàn ông đầu húi cua vừa bước xuống xe lạnh giọng cảnh cáo.

Nhóm người này không nhóm lửa, chỉ lấy đồ hộp và thực phẩm ăn liền từ trên xe xuống, chiếm luôn chiếc bàn mà gia đình kia chưa kịp thu dọn, vô tư gác chân lên ghế mà ăn uống.

Văn Cửu Tắc ngồi trong xe, ánh mắt đột nhiên trầm xuống khi nhìn thấy hình xăm đầu sư tử trên tay bọn chúng.

Bọn này là người của căn cứ Nghĩa Sư, hơn nữa còn thuộc nhóm tâm phúc của lão đại Nghĩa Sư.

Gã đầu húi cua kia – Gang ca, anh nhận ra. Hai bên từng có giao thủ.

Tiết Linh thấy anh bất chợt siết chặt súng, cả người căng thẳng nhìn đám người mới đến.

"Kẻ thù?" Tiết Linh viết.

Văn Cửu Tắc gật đầu: "Đúng, tôi đã kể với em về một căn cứ có tác phong cướp bóc mạnh mẽ. Tôi từng suýt c.h.ế.t trong tay bọn chúng."

Chính là lần anh bị rạch bụng một vết sâu.

Những gì anh kể cho Tiết Linh chỉ là một phần rất nhỏ.

Mối thù giữa anh và căn cứ Nghĩa Sư đã kết rất sâu.

Hồi đó, anh vẫn đang lang thang khắp nơi tìm kiếm tung tích của Tiết Linh. Đến bất cứ căn cứ nào, anh cũng hỏi thăm xem có người phụ nữ nào tên Tiết Linh không.

Ở căn cứ Nghĩa Sư cũng vậy.

Tại đây, gần như không thấy bóng dáng phụ nữ trẻ trên đường phố. Nghe anh tìm người, mà lại là một cô gái trẻ, có kẻ liền cười nhạo: "Muốn tìm đàn bà à? Đàn bà trẻ trong căn cứ này chỉ có một nơi thôi."

Đó là nơi lão đại Nghĩa Sư dùng để ban thưởng cho thủ hạ, bọn chúng gọi là "Trại Sư Mẫu".

Toàn bộ đàn ông trong căn cứ đều muốn gia nhập Nghĩa Sư, chỉ cần xăm hình đầu sư tử lên tay, là có thể hưởng thụ những thứ tốt nhất, bao gồm cả quyền ra vào Trại Sư Mẫu.

"Cô gái cậu tìm tên Tiết Linh à? Tôi từng đến đó, hình như có một đứa tên như vậy..."

Văn Cửu Tắc luôn có thói quen xoay xoay chuôi dao. Lần đầu tiên, anh tự làm đứt tay mình.

Nhìn giọt m.á.u tươi trên đầu ngón tay, anh ngẩng lên xác nhận: "Anh nói, ở đó có người tên Tiết Linh?"

Gã say khướt nở nụ cười dâm đãng: "Đúng vậy, trông cũng khá ngoan ngoãn. Nếu cậu muốn tìm thì nhanh lên, chậm là bị chơi c.h.ế.t đấy. Nơi đó hay có xác bị khiêng ra lắm."

Văn Cửu Tắc chậm rãi lau đi vết m.á.u trên tay.

Anh tự nhủ, không sao cả.

Anh sẽ lập tức đến đó tìm cô.

Không sao đâu.

Anh sẽ g.i.ế.c hết bọn chúng.



Có phải cô không?

Cô còn sống?

Cô đã trải qua những gì?


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com