“Năm vạn bảy Đại Càn, chúng ta đã tìm thấy ngôi sao hung tinh chiếm giữ vị trí chủ đạo trong hạo kiếp."
Ánh mắt Cừu Linh khẽ động:
“Năm vạn bảy Đại Càn chính là thời gian Vọng Tiên tông thành lập."
Cao tông chủ khẽ gật đầu.
Thấy lão như vậy, ngôi sao hung tinh kia là ai thì trong lòng Từ Diệu Nghiên và Cừu Linh cũng đã nắm rõ rồi.
“Nếu muốn bình định hạo kiếp sắp tới thì phải tìm cách áp chế ngôi sao hung tinh kia, vì vậy các tiền bối của Quan Tinh tông ta đêm đêm đắm mình trong biển sao, mãi cho đến ngàn năm sau bấy giờ mới cuối cùng tìm thấy một ngôi sao hoàn toàn tương khắc với hung tinh kia.
Sau đó tông chủ Quan Tinh tông lúc bấy giờ đã phải trả giá bằng mạng sống để chuyển ngôi sao đó đến bên cạnh hung tinh."
Thấy Cao tông chủ nói đến đây thì không nói tiếp nữa, Từ Diệu Nghiên theo bản năng cảm thấy không ổn:
“Sau đó thì sao?"
“Sau đó ngôi sao kia liền bị hung tinh bên cạnh khắc ch-ết."
Cừu Linh ngẩn người:
“Nếu ngôi sao kia tương ứng với một người nào đó thì hành động này của các người chẳng phải là g-iết ch-ết người vô tội sao?"
“Có lẽ vậy," Cao tông chủ lau mồ hôi trên trán, “Chúng ta sau này mới hiểu ra hèn chi vị tiền bối tông chủ đương thời phải trả giá bằng mạng sống..."
Đối với những đại năng trong Quan Tinh tông mà nói thì việc chuyển một ngôi sao, thay đổi bản đồ sao đa phần chỉ là cái giá của việc khạc ra vài ngụm m-áu.
Vị tông chủ kia hoàn toàn không lường trước được việc động vào ngôi sao đó thì bản thân mình cũng sẽ ch-ết.
“Ngôi sao hoàn toàn tương khắc với hung tinh đã tắt," Cừu Linh lại hỏi:
“Vậy làm sao để ngăn chặn hạo kiếp tương lai?"
“Vẫn chưa," Cao tông chủ giơ tay lên, “Một ngày nào đó của hơn năm trăm năm trước nó lại bừng sáng trở lại từ cõi ch-ết, ở vào thế đối đầu với hung tinh, chúng ta liền biết việc ngăn chặn trận hạo kiếp này lại có hy vọng rồi.
Ngày hôm đó sư tôn ta đã mơ thấy vị tiền bối thay đổi ngôi sao kia, trong giấc mơ bà ấy đã đưa ra chỉ thị tiếp theo cho chúng ta chính là đóng cửa tông môn, tập trung toàn bộ sức mạnh của tông môn để luyện chế một kiện pháp bảo."
Nghĩ đến chuyện tiếp theo liên quan đến bí mật của Quan Tinh tông nên hai người không hỏi nữa, ngược lại Cao tông chủ không nhịn được mở miệng hỏi.
“Các người không tò mò ngôi sao được chuyển tới kia là ai sao?"
Từ Diệu Nghiên và Cừu Linh không hề ngạc nhiên đồng thanh đáp:
“Tống Ly."
“...
Sao các người lại biết?"
Từ Diệu Nghiên lẩm bẩm:
“Cũng chẳng có gì bất ngờ cả, dù sao Khúc Mộ U lần đầu tiên gặp Tống Ly đã tìm mọi cách muốn g-iết nàng ấy rồi.
Ta chưa bao giờ thấy hắn lại vì không phân biệt trắng đen mà ngày đêm mong mỏi g-iết một người đến thế, thậm chí nghĩ suốt hơn năm trăm năm qua, giờ xem ra là do số mệnh tương khắc rồi."
Cừu Linh thì thong thả khoanh tay lại:
“Vừa nãy chúng ta chẳng phải vẫn luôn thảo luận về chuyện của Tống Ly sao, những điều Cao tông chủ nói này chắc chắn là có liên quan đến nàng ấy rồi."
Chương 582 【Trẫm rất lo lắng cho nàng】
Cao tông chủ cười cười, sau đó nói:
“Mọi chuyện liên quan đến Tống Ly là không thể bói toán được, nhưng hai vị cũng có thể xem chuyện khác."
Chưa bàn đến chuyện khác, khoản tiền này lão vẫn rất muốn kiếm.
Từ Diệu Nghiên và Cừu Linh cũng không từ chối, bèn xem thêm một số chuyện không mấy quan trọng.
Sau khi tiễn hai người họ đi, kiếm được một khoản kếch xù, Cao tông chủ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, một ngày không uổng công.
Vừa khéo trời cũng đã tối, lão liền đi tới Quan Tinh đài để kiểm tra tình hình ngôi sao mệnh tinh của Tống Ly theo thường lệ.
Sau khi thi triển Quan Tinh thuật nhìn thấy ngôi sao mệnh tinh ảm đạm nhiều ngày kia đang dần dần khôi phục ánh sáng, lúc này liền kích động đến mức suýt chút nữa nhảy dựng lên.
“Mệnh tinh đang khôi phục, hạo kiếp có cách giải, hạo kiếp có cách giải rồi!"...
Khi ánh sáng ban mai vừa hửng Tống Ly mở mắt ra.
Thanh Đế Trường Sinh Quyết đã đột phá tầng thứ chín, sinh cơ trong c-ơ th-ể nàng còn sót lại không đáng là bao.
Lúc này pháp thuật đang tự vận hành một cách điên cuồng, thu hút mọi sinh cơ xung quanh vào trong c-ơ th-ể mình, nhưng rất tiếc nó không hút được một chút sinh cơ nào, tưởng rằng bên cạnh mình không có ai.
Lúc Tống Ly được Hạ Từ Sơ đưa về Đại Càn là có thể cảm nhận được, chỉ là lúc đó c-ơ th-ể nàng quá yếu ớt không thể đưa ra bất kỳ phản ứng nào.
Người hẳn đã sắp xếp mọi thứ xong xuôi rồi, sẽ không để Tống Ly vừa tỉnh lại đã biến thành ma đầu đoạt sinh cơ của người khác.
Nhưng khi Tống Ly liếc mắt nhìn sang thì bấy giờ mới phát hiện Hạ Từ Sơ đang tĩnh tọa ở ngay bên cạnh, và sinh cơ của người không hề bị ảnh hưởng bởi Trường Sinh Quyết.
Tống Ly há miệng, lại khựng lại một lát rồi mới nói:
“Sư huynh."
Giọng nói vừa dứt, Hạ Từ Sơ mở mắt nhìn qua.
“Vượt qua được rồi thì hãy báo bình an cho bạn bè của nàng đi, bọn họ đều rất lo lắng cho nàng đấy."
Đôi mắt Tống Ly chớp chớp, sau đó trong tay lấy ra một vật, đặt nó lên chiếc bàn cách nàng rất xa.
Chính là nhãn cầu dị thú có thể liên lạc với Giang Đạo Trần.
Nàng đứng dậy, ánh mắt quan sát tình hình xung quanh một lượt.
“Nơi này là Phù Không thành phía trên kinh sư sao?"
“Ừm."
“Thực sự đã xây xong rồi, một năm tiếp theo ta chắc là sẽ luôn sống ở đây."
“Chỉ còn thọ mệnh một năm thôi sao?"
Tống Ly im lặng hồi lâu.
“Ta tuy đã đạt tới Luyện Hư hậu kỳ, đột phá tới Hợp Thể kỳ có thể tăng thêm thọ nguyên, nhưng với c-ơ th-ể hiện tại của ta là không chống đỡ nổi lôi kiếp đột phá đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đang nói chuyện Tống Ly bỗng nhiên nhìn thấy một tấm gương trong điện, trong gương phản chiếu dung mạo của nàng.
Nàng lặng lẽ nhìn hồi lâu, bên cạnh tiếng của Hạ Từ Sơ lại truyền tới.
“Nàng không cần phải lo lắng những điều này, chỉ cần ở trên Phù Không thành này tĩnh tâm tu luyện, thọ nguyên sư huynh sẽ tục cho nàng, lôi kiếp sư huynh sẽ giúp nàng vượt qua.
Chờ sau khi đưa nàng tới phi thăng thì sẽ không cần phải bị giam hãm trong mảnh trời đất Phù Không thành này nữa."
Tống Ly bất lực mỉm cười lắc đầu, vừa quay lại nhìn về phía Hạ Từ Sơ liền bị người trước mắt làm cho sững sờ trong chốc lát.
Chỉ thấy khuôn mặt vốn dĩ thanh lãnh đạm mạc như trích tiên kia lúc này cũng đầy nếp nhăn, biến thành một lão già, nhưng vẫn tiên phong đạo cốt, lúc này hơi rũ mắt không biết đang nghĩ gì.
“Lớp da bên ngoài chẳng qua là biểu tượng thôi, đối với ta mà nói trước khi nhìn thấy biểu tượng của sự vật sẽ quan tâm đến sinh cơ độc đáo của chúng trước.
Sư huynh vừa nãy là tưởng rằng ta đang ưu sầu vì lớp da này không còn thanh xuân nữa sao?"
“Con người ai cũng có lòng yêu cái đẹp, nàng vừa rồi đã thất thần."
Cho nên người mới biến thành bộ dạng lão già này, cũng là muốn an ủi Tống Ly.
Nếu luận về già nua thì người e là già hơn tất cả mọi người trên thế gian này.
“Chỉ là nhớ tới người quan trọng thôi," Tống Ly thong thả nói:
“Ta vừa nãy nhìn thấy bộ dạng mình trong gương liền nghĩ tới bà ấy, lúc bà ấy già đi liệu có phải cũng có bộ dạng này không...
Cho nên sư huynh cũng không cần cố ý duy trì bộ dạng này đâu, huynh vẫn là bộ dạng lúc trẻ trông thuận mắt hơn."
“Nàng không phải nhìn sinh cơ sao?"
“..."
“Diện mạo trẻ trung dùng lâu rồi, thỉnh thoảng đổi chút cũng coi như là mới mẻ."
“Ta sẽ không dùng thọ nguyên của huynh."
Nghe vậy Hạ Từ Sơ ngước mắt nhìn sang, trong mắt lần đầu tiên xuất hiện tâm trạng mịt mờ.
Và ý tứ của người cũng đã bày rõ mồn một trên mặt rồi.
Thọ nguyên của sư huynh dùng mãi không hết, thế mà cũng không cần?
Tống Ly lại rất nghiêm túc:
“Sư huynh sống ít đi một năm thì sẽ bảo hộ con dân Đại Càn ít đi một năm, tính kỹ ra lại là bao nhiêu sinh mạng, món nợ như vậy ta không muốn gánh, chi bằng hiện giờ tìm kiếm phương pháp chuyển thế, nếu có thể chuyển sinh thành công thì mọi thứ có thể bắt đầu lại từ đầu rồi."
Tất nhiên Tống Ly đâu có muốn bắt đầu lại từ đầu, rõ ràng là muốn quăng cái gánh nặng này đi không làm nữa mà.
Đợi đến kiếp sau nàng sẽ làm một người bình thường, cũng sẽ không cần ngày đêm dốc hết tâm sức, một mặt cảnh giác xem phía Vọng Tiên tông bao giờ sẽ phản, một mặt canh chừng xem phía Yêu quốc lại định làm trò gì nữa.
Mặc dù đã lo toan cả đời rồi đột nhiên muốn trút bỏ gánh nặng này sẽ khiến nàng hơi thấy chột dạ.
Nhưng dù sao kiếp này cũng sắp đi đến cuối đường rồi chẳng phải sao?
Nhưng nàng thấy đồng t.ử của Hạ Từ Sơ co rụt lại một cách rõ rệt, đây là điều mà trước đây nàng chưa từng nghĩ sẽ thấy được trên khuôn mặt người.
“Sư huynh, huynh đang nghĩ gì vậy?"
Tống Ly trực tiếp mở miệng hỏi.
Hạ Từ Sơ dời mắt đi:
“Không có gì."
Người tuyệt đối sẽ không nói cho Tống Ly biết vừa nãy trong đầu đang nghĩ về chuyện lần đầu tiên nuôi một đứa trẻ mà sắp nuôi ch-ết mất rồi, nếu như sư tôn có thể biết chuyện này thì không biết sẽ có cảm tưởng thế nào đây...
Tống Ly im lặng một lát:
“Vừa nãy huynh nhất định đang nghĩ chuyện gì đó."
Hạ Từ Sơ:
“Chớ hỏi."
“Tại sao, chúng ta chẳng phải là sư huynh muội sao?"
Trong đầu Tống Ly đã vang lên những lời mà trước kia Hạ Từ Sơ đặc biệt chạy ra tìm nàng chỉ để bảo nàng không được nói dối, không được có chuyện gì giấu giếm sư huynh.
Hạ Từ Sơ:
“..."
Bởi vì nàng hỏi thì trẫm sẽ mất mặt đấy.
Thế là ánh mắt Hạ Từ Sơ nhanh ch.óng khóa c.h.ặ.t vào đống hạc giấy truyền âm và phù truyền âm chất thành một ngọn núi nhỏ trên bàn thư trong điện.
Đó đều là những lời của rất nhiều người quan tâm đến Tống Ly truyền tới trong khoảng thời gian này.
“Không trả lời sao?
Bọn họ đều rất lo lắng cho nàng đấy."
Ánh mắt Tống Ly cũng nhìn qua, rơi vào sự im lặng và do dự.
Hồi lâu Tống Ly mới nói:
“Không trả lời nữa, nếu cuối cùng nhất định sẽ chia ly thì không cần thiết phải liên tục xuất hiện trong tầm mắt của họ nữa."
“Sau khi chuyển thế nàng muốn đầu t.h.a.i vào nhà nào?"
Câu hỏi của Hạ Từ Sơ lại truyền tới.
Câu nói này trái lại khiến trái tim Tống Ly đ-ập thình thịch.
Sư huynh chấp nhận ý tưởng nàng muốn chuyển thế đầu t.h.a.i nhanh vậy sao?
Thực sự không giữ lại một chút nào à?
Hạ Từ Sơ trái lại vẫn bình thản như vậy bởi vì...
Nếu nuôi đứa trẻ lần thứ hai thì chắc chắn sẽ không thất bại nữa đâu.
Cũng không hoàn toàn vì những điều đó.
Người cũng biết những năm qua Tống Ly đều sống rất mệt mỏi, tình sâu không thọ, tuệ cực tất thương.
Nhưng tính cách vốn có của nàng vốn không phù hợp với những ngày tháng này, mà những việc nàng đang làm chẳng qua là vì có khả năng làm được nên mới làm thôi.
Tống Ly trọng lợi, nhưng hiện giờ những việc nàng làm có việc nào là vì lợi ích của chính mình đâu?
Cho nên chuyển thế cũng tốt, kiếp thứ hai cứ làm một người tu hành bình thường, bản thân mình vẫn có thể bảo hộ nàng phi thăng ổn thỏa.