“Tên ngụy nhân khẽ nghiêng đầu, chính khoảnh khắc này, ánh mắt hắn, đã đối diện với Tống Ly trong ngục băng.”
Chương 364 【 Tâm hỏa thiêu thân, có thể cứu nhân thế 】
Vi Triệu không biết tại sao, đi một mạch tới nơi Vân Chấn đang ngủ say.
Vân Chấn, Vương thượng của Tuyết Quốc, phụ thân của Vân Vô Dạ.
Vài chục vạn năm trước, lão vẫn là người đầu tiên hưởng thụ thành quả của “Kế hoạch Trường sinh".
Chỉ đáng tiếc tạo hóa trêu ngươi nha...
Nghĩ đến đây, trên mặt Vi Triệu không khỏi hiện lên ý cười.
“Thật là tạo hóa trêu ngươi nha Vương thượng, ai bảo đám điêu dân kia cứ nhất định phải xông ra gây rối lúc ngài đang chuyển di c-ơ th-ể chứ?
Ngài có được như hiện tại hoàn toàn là nhờ công lao của bọn họ, vẫn là thần hạ vất vả chăm sóc ngài hơn mười vạn năm nay, một lòng mong mỏi ngài có thể tỉnh lại."
“Nhục thân càng có trí tuệ, sau khi ăn vào ích lợi đối với c-ơ th-ể chúng ta càng lớn.
Cho nên, để bắt được cái tên Tống Ly này cho ngài, thần hạ đã tốn không ít công sức đó."
“Thần hạ đã mất mười vạn năm mới luyện chế ra được pháp bảo có thể né tránh kết giới giữa quận Ninh Viễn và quận Bạch Tuyết, hơn nữa chỉ sử dụng một lần là hoàn toàn phế bỏ.
Nhưng thần hạ vẫn không ngần ngại quyết định dùng lên người nàng ấy...
Bao nhiêu tâm huyết nha..."
“Ta đã tốn bao nhiêu tâm huyết mới đưa được Tống Ly tới đây, tại sao lại phải dùng trên người ngài chứ?"
Sắc mặt Vi Triệu đột nhiên trầm xuống, ánh mắt âm hiểm chằm chằm người đang nằm trong quan tài băng ngủ say kia.
Có một chuyện Tống Ly không rõ lắm, thực ra Vi Triệu chưa từng nghi ngờ năng lực của nàng, thậm chí còn đ-ánh giá quá cao nàng.
Cho nên lão hiện tại cảm thấy, giá trị của việc đem nàng làm thức ăn投 nuôi Vân Chấn không bằng cứ để nàng sống.
“Cùng là cách có thể chiếm lĩnh toàn bộ vùng cực bắc băng giá, cùng là hai người có khả năng đ-âm sau lưng ta, tại sao ta lại không chọn Vương thượng ngài, mà không chọn cái tên Tống Ly chỉ có Kim Đan kỳ chứ?"
Lúc này, trong lòng Vi Triệu một lần dâng lên sự kích động muốn lập tức g-iết ch-ết Vân Chấn đang ngủ say.
Nhưng lão vẫn cố nén, kiềm chế bản thân, chậm rãi nhắm mắt lại, dường như đang dư vị.
“Nghĩ lại thì, trận đại hỏa năm đó, đến thật là tuyệt diệu nha..."...
Không lâu sau khi quân đội của Đan Nhược ra khơi, Tuyết Quốc liền rơi vào hỗn loạn.
Số lượng giáo đồ Diệu Linh giáo nhiều hơn những gì các quý tộc vương thất tưởng tượng, cũng nhiều hơn những gì họ phô diễn ra.
Hơn nữa bọn họ cũng đã chọn đúng thời điểm Vương thượng Tuyết Quốc Vân Chấn thay đổi c-ơ th-ể để khởi sự, đúng lúc này, quân đội của Đan Nhược ra khơi.
Đan Nhược không biết rằng, sau khi nàng dẫn đội rời đi, những người dân nghèo khổ mà nàng thu nhận trong khu dân cư đều đã bước ra ngoài, mỗi người cầm trên tay một cây nến tỏa ra ánh lửa yếu ớt.
Mặt trời, ánh lửa, hơi ấm...
Hy vọng.
Không phải có người của Diệu Linh giáo trà trộn vào doanh trại của nàng.
Mà là những bá tánh nàng thu nhận kia, tất cả đều thuộc về Diệu Linh giáo.
Thậm chí ngay cả quyết định ra khơi lần này của nàng cũng là do các giáo đồ Diệu Linh giáo âm thầm ảnh hưởng.
Sự điên cuồng của bọn họ chỉ nhắm vào vương thất Tuyết Quốc, nhắm vào số phận bất kham và tuyệt vọng, nhắm vào chính bản thân họ.
Chứ không phải nhắm vào những tướng sĩ vẫn luôn che chở cho họ, một lòng muốn vì họ tìm ra con đường sống kia.
Cho nên xin chúc mừng, Đan Nhược tướng quân cuối cùng cũng sắp dẫn dắt mọi người tìm thấy vùng đất mới rồi, bọn họ cuối cùng cũng bước ra khỏi Tuyết Quốc rồi.
Trong gió tuyết trắng xóa, cửa lớn của mọi nhà đều mở toang, gió tuyết lạnh giá lùa vào nhà.
Những người bước ra sau đó đều là những gương mặt cầm nến lung linh yếu ớt, ánh mắt rực lửa như diệu linh.
Vô số ánh nến yếu ớt nối lại thành một biển lửa, nhuộm đỏ cả bầu trời phía trên Tuyết Quốc.
Vô số người đi trong gió tuyết, bọn họ giơ cao cánh tay gào rống.
“Tâm hỏa thiêu thân, có thể cứu nhân thế!"
“Tâm hỏa thiêu thân, có thể cứu nhân thế!"
“Tâm hỏa thiêu thân, có thể cứu nhân thế ——"
Ngọn lửa đỏ rực xuyên qua các ngõ ngách, thiêu cháy bức họa bẩn thỉu bị tuyết trắng bao phủ này....
“Trốn tránh không thể giải quyết được bất kỳ vấn đề gì."
Giang Đạo Trần nói như vậy.
Cho nên sau khi đưa mọi người lên bờ, hắn lập tức bắt đầu thu thập tình báo của thế gian hiện tại, tìm kiếm những vị đại năng cường giả có thể hợp tác với hắn để giải quyết vấn đề.
Mặc dù người đầu tiên hắn cân nhắc là Kỷ Quân An, nhưng Kỷ Quân An hiện tại chỉ có tu vi Hóa Thần kỳ, không đấu lại vị Vương thượng kia của Tuyết Quốc.
Mà đám người Tuyết Quốc chưa từng bước ra ngoài sau khi lên bờ đã bị sự phồn hoa của thế giới bên ngoài làm cho lóa mắt.
Trong quán trà, người kể chuyện gõ một nhát vào miếng gỗ tỉnh mục.
“Chỉ thấy chân trời ráng chiều rực rỡ, hàng vạn đám mây tụ lại, ngưng kết thành dị tượng rồng phượng trên trời, nhào lộn bay lượn, sống động như thật!"
“Trên mặt đất trăm hoa đua nở, đua nhau khoe sắc, trên mặt nước ảo cảnh chợt hiện, chính là vườn lựu núi Thù Tung, một trong mười đại danh lam thắng cảnh của giới tu chân."
“Nếu hỏi dị tượng này có đại sự gì xảy ra sao?"
“Hỏi ra mới biết, đó là nhà họ Kỷ ở Thanh Thành Nhai có một đứa con nhỏ chào đời.
Các trưởng bối trong tộc thấy đứa trẻ này bất phàm, đặt tên cho nó là Kỷ Quân An."
“Nếu hỏi Kỷ Quân An này có gì bất phàm, lúc chào đời thiên sinh dị tượng, còn thu hút các cao nhân ở ẩn tới bói toán xem tướng cho nó, nói mệnh cách của nó kỳ dị, bắc định Trung Nguyên, hai đời đế sư, thế gian hiếm thấy nha!"
“Những người xung quanh nghe xong chỉ cười xòa, đế sư cái gì, trước hết nói lấy đâu ra hoàng đế chứ..."
Đan Nhược ngồi trên ghế băng, nghe một cách ngon lành.
“Không ngờ Tiểu An lại lợi hại như vậy nha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hóa ra dị tượng ảo cảnh phụ mẫu ta nhìn thấy năm đó là lúc Tiểu An chào đời, là ở núi Thù Tung sao?
Ta muốn đi xem!"
Vân Vô Dạ ngồi bên cạnh nàng, tay còn cầm bản đồ giới tu chân mà hắn vừa dùng phù lục đổi lấy từ người qua đường.
“Ở chỗ này," Vân Vô Dạ tìm thấy vị trí của núi Thù Tung, khẽ nheo mắt cười:
“Chúng ta xuất phát bây giờ thì đến chiều tối chắc là tới nơi."
Vì luôn sống ở cái nơi nhỏ bé như Tuyết Quốc, bọn họ căn bản không biết thế giới bên ngoài rốt cuộc rộng lớn nhường nào.
Nếu Giang Đạo Trần ở đây, chắc chắn phải vì lời phát biểu của hắn mà kinh ngạc hồi lâu.
Chuyện này căn bản không thể nào tới nơi trong một ngày được.
Mà bây giờ điều Vân Vô Dạ còn phải làm là học hệ thống giao dịch linh thạch ở bên ngoài.
Ở Tuyết Quốc, tiền tệ bọn họ dùng gọi là “Noãn thạch" (đ-á ấm), đó là một loại đặc sản dưới biển sâu, đặt trong nhà có thể tăng nhiệt độ, chống lại giá rét.
Nhưng nơi này dùng một thứ gọi là “Linh thạch".
Nơi này không lạnh lẽo như Tuyết Quốc, khi bọn họ móc noãn thạch ra để trả thù lao, giá trị bị người ta định đoạt còn không bằng một con cá mặn.
May mà phù lục hắn luyện chế rất được hoan nghênh ở đây, có thể dùng để đổi linh thạch trước.
Điều này khiến Vân Vô Dạ rất vui.
Trả tiền trà xong, hai người bọn họ liền ra khỏi quán trà, xuất phát hướng về phía núi Thù Tung được chỉ trên bản đồ.
Quả nhiên, chưa đến chiều tối, bọn họ đã quay trở lại.
Bởi vì bọn họ phát hiện ra rằng, đi gần một ngày trời, ngay cả một thành trì bọn họ cũng không bước ra khỏi được.
Càng đừng nói tới việc đi đến núi Thù Tung kia.
Nhưng đã sắp đến giờ hẹn hội hợp với những người Tuyết Quốc khác tại nơi lên bờ rồi, bọn họ cũng đành phải quay về.
Giang Đạo Trần rong chơi cả ngày cũng đã trở lại.
Hắn phát hiện đây là một thời đại vô cùng phóng khoáng và tự do, nhưng tương ứng, nó cũng hỗn loạn và tàn nhẫn.
Những vị đại năng tu sĩ danh tiếng không thiếu, tất cả đều nằm trên cái bảng danh sách g-iết người không ghê tay kia.
Chương 365 【 Thật là một màn Đại ẩn ẩn ư thị 】
Suốt một ngày trời, số lần Giang Đạo Trần thoát ch-ết trong gang tấc đã lên tới năm lần.
Hiện tại hắn đang ngồi bên bờ biển, ôm lấy trái tim mỏng manh vẫn chưa thể bình tĩnh lại.
Mà những vị đại năng tu sĩ không hung hãn, không phải tà tu kia, hoặc là thích Đại ẩn ẩn ư thị (ẩn cư nơi đô hội), hoặc là thích Tiểu ẩn ẩn ư lâm (ẩn cư nơi rừng núi), tìm không ra nha, căn bản tìm không ra!
Vì để tâm, hắn còn đặc biệt nghe ngóng một số chuyện liên quan đến Kỷ Quân An.
Biết được đứa trẻ này lúc Trúc Cơ kỳ đã thích chạy nhảy khắp nơi trong giới tu chân rồi, Giang Đạo Trần càng không thể bình tĩnh nổi.
Hắn quá muốn biết.
Ngài có thể sống đến bây giờ là do vận khí tốt, hay là giống như ta, khá giỏi chạy trốn vậy?
Giang Đạo Trần càng không ngờ tới là, chạy trốn cả ngày trời, quay về còn phải ăn “cẩu lương".
Hắn vô cảm nhìn Vân Vô Dạ đang xách những túi lớn túi nhỏ từ xa đi tới.
Nhóc con giỏi thật, kiếm tiền giỏi mà tiêu tiền cũng giỏi nha.
Mua nhiều đồ như vậy, sao không biết mua lấy một cái túi chứa đồ?
Chờ đến khi nhìn rõ đống đồ này đều là mua cho Đan Nhược, Giang Đạo Trần không nhịn được đưa tay che mắt mình lại.
Kế đó, bên cạnh truyền tới một câu quen thuộc.
“Á, thật lãng mạn..."
Trên mặt Vu Nguyên nở một nụ cười rạng rỡ.
Giang Đạo Trần vẫn liếc nhìn hắn một cái:
“Mới có một ngày thôi mà ngươi đã lôi thôi lếch thếch thế này rồi, đ-ánh nh-au với người ta à?"
Vu Nguyên lại đầy phấn khởi kể lể:
“Ban ngày ta muốn tìm chút việc làm, cũng để kiếm ít linh thạch mua mấy thứ mới lạ này.
Có một ông chủ tiệm rèn đúng lúc đang tuyển người, ta bèn qua đó."
“Chỉ là rèn sắt thôi mà, đâu đến mức lôi thôi thế này chứ?"
Vu Nguyên gãi đầu:
“Cách rèn sắt của bọn họ không giống với bên mình lắm.
Tiểu Giang phó tướng ngươi không biết đâu, ta thấy trong lòng bàn tay ông chủ kia đột nhiên phun ra một luồng lửa xanh, nướng một cục đen thùi lùi một hồi, cục đen đó liền biến thành màu trắng."
“Ồ, là luyện khí nha."
“Tay lão còn có thể trực tiếp thò vào lò lửa, cả cái lò đó toàn là lửa đen, nhìn thì có vẻ không cảm nhận được nhiệt độ gì, nhưng lúc lão ném một con yêu thú vào, ta còn chẳng nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m nào, con yêu thú đó liền biến trực tiếp thành một đống sắt vụn luôn."
Vu Nguyên càng nói càng hưng phấn:
“Lão dùng tay không vớt đống sắt vụn đó lên, cùng với khối sắt trắng lúc trước nhào nhào bóp bóp, sau đó quăng quăng quăng gõ gõ."
Nghe tới đây, Giang Đạo Trần cũng cảm thán:
“Nhục thân của luyện khí sư quả thực không dám nghĩ kỹ nha, tu vi của lão chắc chắn là cao hơn con yêu thú kia rồi."
“Hóa ra đó chính là luyện khí sư sao.
Lão còn nói thấy tư chất của ta không tồi, muốn nhận ta làm đồ đệ.
Ta nói ta chỉ muốn kiếm linh thạch làm nửa ngày thôi, sau đó lấy linh thạch đi mua kẹo ăn," Nói đoạn, Vu Nguyên liền nhét cho Giang Đạo Trần một miếng kẹo:
“Mau nếm thử đi, trên đời này sao lại có thứ ngon như vậy chứ!"