Sau Khi Bị Vứt Vào Vạn Linh Tháp, Ta Trở Thành Mẹ Bỉm Tu Tiên

Chương 187



 

“Sít —— trên miệng đau quá, chuyện gì xảy ra... cánh tay cũng đau quá, chân cũng đau quá, ngột ngạt quá, đen quá...”

 

“Có ai không?”

 

“Có ai tới cứu ta không, ta đau quá...”

 

Vết m-áu tái tổ hợp, cuối cùng lại để lại trên khăn lụa ba chữ lớn đỏ tươi.

 

—— Có ai không?

 

Lúc này, mấy người đang nhìn tới nhập thần dường như bị ba chữ lớn có vết m-áu đậm hơn, mùi tanh nồng hơn, giống như vừa mới có người dùng m-áu viết xuống này làm cho giật mình tỉnh giấc.

 

“Ta thấy thư lụa này có mấy phần tà tính, chúng ta vẫn là chôn nó trở về đi.”

 

Tiếng nói này xuất hiện, tạm thời không có ai nói chuyện, đột nhiên vết m-áu trên khăn lụa tái tổ hợp, một dòng chữ mới xuất hiện.

 

—— Ta nhìn thấy các ngươi rồi.

 

“Á!”

 

Mọi người đồng loạt lùi lại phía sau, trong nháy mắt tại chỗ chỉ còn lại ba người Lục Diễn, Tiêu Vân Hàn và Giang Đạo Trần.

 

Lục Diễn kỳ quái muốn cầm chiếc khăn lụa lên.

 

“Đừng chạm vào.”

 

Giang Đạo Trần lập tức ngắt quãng.

 

Tay Lục Diễn dừng lại giữa không trung:

 

“Ngươi nhìn ra vấn đề của nó rồi sao?”

 

Giang Đạo Trần ngẩn ra, sau đó lắc đầu:

 

“Cái đó thì không có.”

 

“Vậy vì sao không thể chạm vào?”

 

Lục Diễn kỳ quái.

 

Giang Đạo Trần nghĩ nghĩ:

 

“Tống Ly bình thường chẳng phải đều nói như vậy sao.”

 

Tiêu Vân Hàn chằm chằm nhìn khăn lụa một hồi:

 

“Nếu ghi chép trên thư lụa là thật, chúng ta hiện tại nên đi cứu cô nương tên Liên Hà kia.”

 

Đúng lúc này, giáo tập tiên sinh dẫn đội đi tới, đây là một tu sĩ kỳ Kim Đan hậu kỳ.

 

Tuy nói chưa chắc đã lợi hại hơn ba người đã kết ra Kim Đan nhất phẩm này bao nhiêu, nhưng trách nhiệm của một giáo tập vẫn khiến hắn đứng ra gánh vác trọng trách.

 

“Cái gì vậy?”

 

Giáo tập tiên sinh nhặt chiếc khăn lụa lên.

 

Ngay lúc này, huyết tự trên khăn lụa thay đổi.

 

—— Cứu ta với!

 

Cùng lúc đó, một đạo thanh âm nữ t.ử thê lương dường như từ phương hướng rất xa truyền tới.

 

“Ta đau quá...

 

đau quá... có ai không, có ai tới cứu ta không?”

 

Thanh âm này xuất hiện, c-ơ th-ể của tất cả mọi người đều căng cứng lại.

 

“Ai đang gọi?

 

Vừa rồi có phải ngươi gọi không!”

 

“Không phải ta, đó căn bản không phải giọng của ta!”

 

“Cứu mạng —— cứu ta với, trên miệng ta đau quá, cánh tay cũng đau, chân của ta... chân của ta...”

 

“Âm thanh là truyền từ dưới đất lên!”

 

Có người hét lên câu này, mọi người đều nhìn xuống dưới đất.

 

Giáo tập tiên sinh dùng thần thức quét qua dưới lòng đất, không phát hiện ra gì cả, không vui nói:

 

“Dưới lòng đất chẳng có gì hết, là ai đang giả thần giả quỷ thì mau ra đây đi, còn thứ này nữa, đào từ đâu lên thì chôn vào chỗ đó!”

 

Giang Đạo Trần ném xác ướp Tiêu Vân Hàn qua một bên, hơi nhíu mày:

 

“Không đúng, bên dưới có thứ gì đó.”

 

Hắn có thể cảm nhận được bên dưới đó xuất hiện hơi thở của không gian.

 

Giáo tập tiên sinh cau mày, Giang Đạo Trần xưa nay là một đứa trẻ không khiến người ta yên lòng, lời hắn nói tự nhiên không có mấy phần độ tin cậy, nhưng vừa định phản bác lại, Lục Diễn đã móc ra công cụ để đào đất.

 

Bởi vì là trợ lý của Tống Ly, hắn cũng không tiện phê bình người ta, đành phải nhìn hai người Lục Diễn và Giang Đạo Trần này càng đào càng sâu.

 

Cái này mắt thấy đã tới thời gian tan học rồi, một tiết học lớn chẳng nhận biết được linh thảo nào, toàn nhìn hai người bọn họ đào đất.

 

Trong lòng giáo tập tiên sinh rất không phải là tư vị.

 

Đột nhiên dưới lòng đất truyền lên một đạo thanh âm lanh lảnh.

 

“Đào được rồi đào được rồi!”

 

“Thật sự có thứ gì đó!”

 

Đám học sinh đang chờ đợi buồn chán bên cạnh lại nhanh ch.óng vây lại.

 

Cùng lúc đó, một cỗ quan tài bị hai người bên dưới mãnh liệt ném lên, “Rầm” một tiếng tiếp đất, may mà người bên cạnh chạy nhanh mới không bị đè trúng.

 

Cỗ quan tài này làm rất đơn giản, đang lúc mọi người nhao nhao nhỏ giọng thảo luận, bên trong quan tài bỗng nhiên truyền ra giọng nói của nữ nhân.

 

“Cứu ta với... ta đau quá...”

 

Nhưng mọi người xung quanh đều không dám cử động, còn lùi lại phía sau.

 

Nghe thấy tiếng này, trên mặt Lục Diễn vừa bay lên lộ ra vẻ vui mừng:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Người còn sống, mau mở quan tài cứu người!”

 

Giáo tập tiên sinh đã dùng thần thức dò xét tình hình bên trong rồi, lúc này ánh mắt trầm xuống, bất đắc dĩ nói:

 

“Mở quan tài đi.”

 

Chương 262 【 Diện thứ Cừu quận thủ chi quá 】

 

Quan tài bị liên thủ đẩy ra, khi nhìn thấy tình hình bên trong, tất cả mọi người đều sững sờ một chút.

 

Đó là một th-i th-ể nữ t.ử không biết đã ch-ết bao lâu, miệng nàng bị sợi chỉ đỏ thô to khâu lại, những chiếc đinh quan tài dài và thô đ-âm xuyên qua tứ chi, cố định nàng trên quan tài, vết thương chảy rất nhiều rất nhiều m-áu, nhuộm đỏ cả bộ áo vải thô trên người nàng, những chiếc đinh quan tài này, e là đã đ-âm xuống khi nàng còn sống.

 

“Đau quá... ta thật sự đau quá, các ngươi cứu ta có được không...”

 

Giọng nói của nữ nhân một lần nữa xuất hiện, lần này mọi người nghe rõ hơn, là phát ra từ bên trong th-i th-ể của nàng....

 

Quận thủ phủ.

 

“Nếu không thể tới huyện Dư,” Tống Ly ngồi đối diện Cừu quận thủ, mỉm cười dùng ánh mắt lướt qua bản đồ quận Thanh Hà, cuối cùng dừng lại ở một điểm:

 

“Vậy thì ở huyện Phú Loản cũng được, Cừu đại nhân thấy thế nào?”

 

Âm thanh rơi xuống, ánh mắt Cừu quận thủ chợt biến đổi.

 

Huyện Phú Loản kia tuy hắn chưa từng tới mấy lần, nhưng cũng biết nơi sinh sống ở đó toàn là phàm nhân, chắc chắn là nơi thê t.h.ả.m nhất trong toàn bộ quận Thanh Hà.

 

Tống Ly nói như vậy, e là không phải thật sự có ý định cắm rễ ở huyện Phú Loản, mà là đang mượn chuyện đứng sau huyện Phú Loản để khích tướng mình.

 

Cừu quận thủ chậm rãi cười một tiếng, nhấc ấm trà trên lò xuống:

 

“Tống tiểu hữu cũng là người quận Thanh Hà phải không.”

 

Hắn chuyển chủ đề, Tống Ly yên lặng nhìn xem thủ đoạn tiếp theo của hắn.

 

“Ngươi cũng là xuất thân thế gia, từ nhỏ đã sống cuộc sống ưu việt, tuy nhiên tới quận Phong Tranh là lựa chọn của chính ngươi, vậy bản quan cũng không tiện nói thêm gì nữa, chỉ là hộ tịch của Tống tiểu hữu vẫn lưu lại ở quận Thanh Hà của ta, đối với ngươi thì không có gì, nhưng đứa con gái từ đâu ra của ngươi, muốn đường hoàng xuất hiện trên hộ tịch, cũng không dễ dàng đâu.”

 

Hóa ra là chuyện này, Tống Ly lần này tới quả thực muốn thuận tiện giải quyết chuyện này, nhưng nhìn dáng vẻ đắc ý của Cừu quận thủ, mơ hồ đoán được chuyện này không dễ dàng.

 

“Cừu đại nhân nói như vậy, lẽ nào hộ khẩu của ta không ở Tống gia,” Tống Ly dừng một chút:

 

“Chắc hẳn là ở Trác gia đi?”

 

Cừu quận thủ hiểu ý cười cười:

 

“Thực ra vạn sự đều có cách giải, Tống tiểu hữu hiện giờ đang độ thanh xuân, chỉ cần ngươi muốn, không có việc gì là không thành công.

 

Qua được ngọn núi lớn Trác gia này, còn sợ không qua được ngọn núi bản quan này sao?”

 

“Hóa ra đây chính là ý của Cừu quận thủ,” Tống Ly không khỏi vỗ vỗ tay, “Vãn bối được dạy bảo rồi.”

 

Tống Ly đã không còn muốn nói chuyện gì với hắn nữa, Cừu quận thủ chẳng qua là một con rối bị thế gia khống chế mà thôi, sau khi thế gia đại tộc sụp đổ hắn tự nhiên cũng không gây ra được sóng gió gì, nhưng ngay khi bước ra khỏi Quận thủ phủ, bước chân nàng khựng lại, quay người nhìn tấm biển treo cao trên cổng phủ.

 

Với thân phận Tống Ly của nàng, tự nhiên đi đứng không vướng bận, nhưng nếu cộng thêm những thân phận khác, hôm nay cứ thế mà đi, lương tâm khó an.

 

Tống Ly tâm niệm vừa động, Vãn Phong Cung xuất hiện trong tay, trong sát na, luồng thanh khí tài quyết thiên địa tràn lên đầu quả tim.

 

Thiên niên thủ tâm (nghìn năm giữ lòng), vạn niên cô tịch.

 

Chẳng phải là vì thiên hạ này một mảnh thái bình thanh nhạc sao?

 

Thu hồi Vãn Phong Cung, Tống Ly quay người sải bước đi vào trong Quận thủ phủ.

 

Cừu quận thủ trong đình T.ử Sa vẫn còn đang phỏng đoán Tống Ly tiếp theo sẽ làm gì, người sau đã vén màn lại bước vào.

 

Đuôi lông mày Cừu quận thủ nhướn lên:

 

“Xem ra Tống tiểu hữu trong lòng đã có quyết định.”

 

Nhưng không biết vì sao, chuyến ra ngoài này, sao cảm thấy khí tức trên người nàng thay đổi rất nhiều?

 

Hình như nhiệt độ trong đình này cũng hạ thấp một chút...

 

“Quyết định?

 

Vậy quyết định trong lòng Cừu đại nhân nên là như thế nào, là chấp chính vi dân, hay là thi vị tố xan (ăn không ngồi rồi)?”

 

Câu nói này rơi xuống, sắc mặt Cừu quận thủ biến đổi tức thì:

 

“Ngươi là có ý gì?”

 

“Ý của ta lẽ nào còn không rõ ràng sao?

 

Cừu đại nhân đã từng đích thân tới huyện Phú Loản chưa?

 

Tiết trời xuân lạnh vẫn còn bọn họ lại mặc áo mỏng, lẽ nào đại nhân tưởng rằng phàm nhân cũng có thể chất hàn thử bất xâm mạnh mẽ như tu tiên giả rồi sao?

 

Củi gạo dầu muối hét giá trên trời, chỉ vì sinh tồn, người gần đất xa trời còn phải hằng ngày bổ củi, nam nhi đang tuổi tráng niên lại vì năm đấu gạo mà khom lưng.”

 

“Cừu đại nhân nếu chưa từng đặt chân tới huyện Phú Loản, vậy vãn bối liền hỏi ngài đã từng tới Kinh sư chưa, đại Càn mười bốn châu ngài đã từng tới nơi nào khác chưa, nơi nào phàm nhân sống gian nan tới bộ dạng quận Thanh Hà này của ngài, mà ngài đoan tọa trong Quận thủ phủ này, dùng màn T.ử La do Thượng Quan gia đưa tới, xem ô Tiêu Sầu do Mạc gia cúng dường, thưởng bướm ngọc do Trác gia tặng, thật là một vị đứng đầu một quận!”

 

“Thực quân chi lộc đương trung quân chi sự (Ăn lộc vua phải tận trung việc vua), luật pháp đại Càn vẫn còn ở trên đầu, vậy mà ngài lại hôn muội vô năng mặc cho thế gia bài bố, nếu thiên t.ử mở mắt, nhìn thấy đại Càn còn có hạng nịnh thần như ngài, chẳng phải trong nháy mắt liền đem hạng tiểu nhân như ngài hóa thành tro bụi sao!”

 

“Ngươi ——!”

 

Cừu quận thủ đứng phắt dậy, khuôn mặt già nua trong phút chốc bị chọc tức tới đỏ bừng, chỉ vào Tống Ly run rẩy hồi lâu cuối cùng cũng chỉ rặn ra được một câu, “Ngươi dám đỉnh đạc triều đình mệnh quan!”

 

Câu này vừa dứt, thị vệ đợi bên ngoài đình liền lập tức xông lên bẻ quặt hai tay Tống Ly ra sau, ấn vai nàng mạnh mẽ ép xuống.

 

Nhưng khí thế của Tống Ly không hề thua kém, vẫn nhìn chằm chằm vào Cừu quận thủ đang kích động bạo nộ kia:

 

“Triều đình mệnh quan?

 

Ngài cảm thấy mình xứng nói bốn chữ này sao?”

 

Lại bị mắng, Cừu quận thủ nhịn không được nhảy dựng lên, nhưng hắn nửa ngày không nói nên lời, không chỉ vì những điều Tống Ly lên án kia mình đều trúng cả, mà còn vì luồng thanh khí vô hình khiến người ta nảy sinh sự sợ hãi bao quanh người nàng, nếu chưa từng có cảm giác này, hắn vẫn có thể thẹn quá hóa giận mà bác bỏ lại, nhưng loại khí tức này hắn thiên thiên lại từng cảm nhận được.

 

Ở Kinh sư, ở triều đình.

 

Thế là lúc này hắn có nghĩ thế nào cũng hoàn toàn là mình đuối lý, cuống quýt hồi lâu mới hung hăng vung tay áo, nộ đạo:

 

“Đem nàng ta nhốt vào đại lao cho ta!”

 

Cho đến khi Tống Ly bị áp giải đi được nửa ngày, Cừu quận thủ vẫn cứng đờ đứng tại chỗ hồi lâu không thể bình tĩnh lại....

 

Đám phạm nhân trong địa lao thấy có người mới tới, có vài kẻ ngẩng đầu lên quan sát kỹ lưỡng, mang theo vài phần ánh mắt đồng tình, nhưng sau khi nhìn thấy Tống Ly bị giam giữ vào gian phòng nào, ánh mắt của đám phạm nhân này trong phút chốc liền trở nên hung ác thù thị (nhìn bằng ánh mắt thù hận).