Mọi người đều vạn lần không ngờ tới, thuật pháp nghe có vẻ uy phong lẫm liệt này cư nhiên là thuật giả ch-ết.
Tống Ly quả là biết đặt tên.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, trong một tòa cổ di tích đầy rẫy nguy cơ thế này, giả ch-ết đáng xấu hổ, nhưng thật sự có ích!
Thuật pháp này, nhất định phải học!
Một bé gái ba tuổi đeo chiếc gùi đi vào Ngũ Vị Các phá vỡ sự tĩnh mịch trong phòng.
“Nương thân, con và ông nội râu trắng câu được rất nhiều cá, thêm món cho mọi người!"
Tống Trường Sinh hai tay nắm lấy quai gùi, vui vẻ chạy đến trước mặt Tống Ly.
Trong nháy mắt, mọi người lập tức thu lại bộ dạng lo lắng bồn chồn kia.
Đây cũng là việc duy nhất Tống Ly cầu xin bọn họ, đó chính là trước mặt con gái nàng, đừng biểu hiện ra bộ dạng sắp đi vào chỗ ch-ết.
Con bé con cái gì cũng không hiểu, Tống Ly nói gì nó tin nấy, lần này chỉ nói nàng phải đến một nơi tài nguyên rất phong phú, chờ sau khi trở về là có thể dùng linh vật tìm được giúp Trường Sinh đúc tạo nhân thân ngay, không hề nói bên trong nguy hiểm thế nào.
Cho nên Tống Trường Sinh vẫn luôn vui vui vẻ vẻ.
“Trường Sinh câu được nhiều cá thế này sao!"
“Oa, còn có cá chép gấm màu vàng nữa kìa!"
“Phen này chúng ta có phúc khí ăn uống rồi!"
Mọi người lần lượt khen ngợi.
Tống Trường Sinh nghe đến đỏ bừng mặt, nhanh chân chuồn vào nhà bếp.
Ăn bữa cơm cuối cùng, trên bàn tiệc, Tống Ly chợt nghĩ đến điều gì đó, nhìn sang Lục Diễn đang ngồi bên cạnh húp liền tám bát canh nấm.
“Phải rồi, Vô Tướng Vô Ngã của ngươi luyện đến mức nào rồi?"
“Canh nấm ngon quá đi~"
Tống Ly chọc chọc hắn.
“Hả?
Ngươi vừa hỏi gì?"
Lục Diễn lại đòi thêm một bát canh nấm nữa.
“Vô Tướng Vô Ngã."
“Sắp luyện xong rồi, ta muốn có thể dùng đến trong cổ di tích."
Húp bát canh nấm thứ chín.
“Vậy ngươi đã tìm được vật tham chiếu chưa?"
“Chờ vào trong rồi tìm sau, ta muốn tìm con hung thú lợi hại nhất!"...
Lên phi chu do Nguyên Bảo thương hội cung cấp, hai ngày sau đến địa điểm cổ di tích.
Các tu sĩ của Tán Minh coi như là những người đầu tiên đến, ngoài ra còn có các đại năng Hợp Thể kỳ do ngũ đại tiên môn phái đến đã sớm tới nơi, đang liên thủ mở cấm chế di tích, ước tính sơ bộ còn cần mấy ngày thời gian.
Lần lượt có tu sĩ của các tổ chức khác tới nơi rồi, chuyến này có tư cách tiến vào cổ di tích có ngũ đại tiên môn và Tán Minh, vài môn phái siêu phẩm và nhất phẩm, còn những môn phái không có thế lực gì thì chỉ có thể trố mắt đứng nhìn thôi.
Các tu sĩ Tán Minh đóng quân bên ngoài di tích hai ngày, gần như chỉ còn người của ngũ đại tiên môn là chưa đến đông đủ.
Với tư cách là ngũ phương thế lực mạnh nhất Trung Ương đại lục, dù sao cũng phải có chút cảm giác thần bí áp trục.
Mà lúc này, Tống Ly và Dương Sóc đang nhóm lửa nấu cơm.
Liễu dì giao cho bọn họ không ít nguyên liệu cao cấp đã được sơ chế, bảo quản trong chiếc tủ lạnh cá nhân “Tuyết Vực Tinh Luân Trạc" của Tống Ly, chính là chuyên môn làm ra để cho đám tu sĩ này ăn.
Tất nhiên, sau khi tiến vào cổ di tích bọn họ phải giảm bớt số lần nhóm lửa nấu cơm, cố gắng nhai Tịch Cốc Đan.
Một đám người to xác của Can Phạn Tông ngồi bên cạnh trố mắt nhìn, không ngừng nuốt nước miếng, thậm chí còn đang thì thầm bàn tán.
“Là sư phó nướng thịt thần thánh và sư phó món hấp, hai người bọn họ cũng tới rồi!"
“Ta muốn ăn thịt nướng rồi..."
“Hay là nói với các trưởng lão, tìm cách đào góc tường đưa sư phó nướng thịt và sư phó món hấp vào tông môn mình đi!"
“Muốn mạng rồi, hai người họ là người của Ngũ Vị Các, đào không nổi đâu!"
Nhưng lần này Can Phạn Tông có mang linh đầu bếp đến, tất nhiên nghề nghiệp của hắn chỉ là linh đầu bếp, không giống như Tống Ly và Dương Sóc kiêm nhiệm nhiều chức vụ như vậy, cho nên chỉ mang theo một người, chiếm một danh ngạch, phải phụ trách bổ sung linh thực cho mười chín thể tu Trúc Cơ còn lại.
Nhưng vị linh đầu bếp này của Can Phạn Tông xưa nay có danh hiệu “Tam Lang liều mạng" trong đám đệ t.ử mới của tông môn, chẳng qua mười chín thể tu Trúc Cơ kỳ mà thôi, nuôi nổi!
Lúc này, vị linh đầu bếp kia đang cõng một chiếc nồi đen lớn, tay cầm chiếc xẻng to gần bằng cái thuổng đứng trước mặt mười chín người to xác, xẻng gõ mạnh một cái vào nồi phát ra tiếng keng keng ch.ói tai, thu hút ánh nhìn của mười chín người này trở lại.
Hắn nhìn bộ dạng mười chín thể tu này, có cảm giác như bậc tiền bối nhìn đứa trẻ nhà mình thích ăn thức ăn r-ác r-ưởi bên ngoài.
“Đều đừng nhìn nữa!
Chúng ta cũng nhóm lửa nấu cơm!"
Linh đầu bếp ra lệnh một tiếng, lập tức có thể tu chạy đi nhặt củi.
Linh đầu bếp này cố ý đặt bếp lò tạm thời ngay bên cạnh Tống Ly, rõ ràng là một bộ dạng muốn thi thố trù nghệ với nàng.
Tống Ly trực tiếp bưng đồ nghề của mình đổi chỗ với Dương Sóc, bầu không khí thi đấu trù nghệ hiếm có thế này, vẫn là để Dương Sóc cảm nhận trước đi, dù sao sang năm cũng là người phải tham gia Hội thi Ngôi sao mới ngành trù nghệ rồi.
Lục Diễn bưng một cái chậu đứng bên cạnh Tống Ly chờ đợi, bởi vì thứ nàng đang nấu chính là canh nấm.
Liễu dì lên tiếng rồi, canh nấm này nhất định phải do Tống Ly nấu, không nói gì khác, ít nhất Tống Ly làm không độc, không đến mức để đám tu sĩ này ăn phải nấm độc xong rồi hồ đồ.
Sau khi ăn cơm xong, ba người đi dạo khắp nơi, trước tiên bọn họ cảm nhận được ác ý sâu sắc đến từ các tu sĩ Thanh Nguyên Tông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhớ ra rồi, lần trước trong hội thi thả diều, có một trận tu căm thù hành vi của Tống Ly nhất, còn bị Tống Ly dùng trận pháp lôi vào một không gian riêng biệt để “tâm sự".
Lần này hắn cũng tới, hèn chi cảm nhận được sát ý nồng đậm như vậy.
Ba người Tống Ly vội vàng rời khỏi nơi đóng quân của Thanh Nguyên Cung.
Sau đó lại nghe thấy một tràng tiếng oanh oanh yến yến.
Là Thái Dương Môn và Giáo Phái Thánh Hỏa Miêu Miêu.
“Biết ngay là ca ca nhất định sẽ bảo vệ chúng muội mà, ca ca lợi hại như vậy, đ-ánh ch-ết hết đám hung thú trong di tích đi!"
“Hắc hắc hắc, cũng không có lợi hại đến thế đâu."
“Ái chà, ca ca thật là khiêm tốn nha, chúng ta ai mà không biết danh hiệu của ca ca chứ, đó gọi là vang dội, gọi là đỉnh cao!"
“Hắc hắc, các muội yên tâm, có bọn ta bảo vệ, sau khi vào di tích, ai cũng đừng hòng bắt nạt các muội!"
Màn kịch quen thuộc, kẻ ngốc bị lừa xoay vòng vòng quen thuộc.
Ba người Tống Ly mang theo sự khinh bỉ rời đi, sau đó đến địa bàn của Giáo Phái Diệu Dương Cẩu Cẩu.
“Kiếm mới mua đó, bảnh chứ!"
“Oa oa oa cái này lợi hại quá, ngầu thật!
Mua ở đâu vậy, ta cũng muốn một cây!"
“Ta hẹn luyện khí sư chuyên nghiệp đúc tạo đó, thấy không, thanh kiếm này của ta có tám loại hình thái, tám loại tác dụng!"
Tiêu Vân Hàn nhìn đến mức có chút đi không nổi, cuối cùng là bị Tống Ly đẩy đi.
Sau đó là địa bàn của Huyền Thủy Cung, bọn họ đang phân loại.
“Nước uống được, nước không thể uống."
“Nước có thể thu hồi, nước không thể thu hồi."
“Nước tắm, nước rửa mặt, nước rửa chân..."
Lục Diễn muốn mua một bình linh thủy đặc sản của Huyền Thủy Cung, ngặt nỗi đám người này hễ nhìn thấy ba người bọn họ là lập tức cảnh giác lên, một bộ dạng “các người lại muốn làm chuyện xấu gì".
Cuối cùng đến địa bàn của Diệu Âm Tông, có người đang luyện giọng, có người chuẩn bị luyện cổ tranh, đang đeo móng giả cho mình.
Nhiều người hơn vây quanh một nữ t.ử đeo mạng che mặt đang nhắm mắt dưỡng thần, lúc ba người Tống Ly tiến lại gần, lập tức bị các tu sĩ Diệu Âm Tông đẩy ra ngoài.
“Này này này, người không phận sự tản ra đi tản ra đi."
“Đừng có chen lấn lên phía trước!"
“Băng Đồng của chúng ta đang nghỉ ngơi, không ký tên cũng không tiếp nhận hẹn trước, người hâm mộ có thể chờ sau khi cổ di tích kết thúc tham gia buổi gặp mặt của Băng Đồng."
Chương 153 【Tiên môn có mặt】
Ba người mang theo cảm giác kỳ quái rời đi.
Ngược lại sau khi trở về, nghe thấy Dương Sóc hiểu biết đôi chút về vị Triệu Băng Đồng này của Diệu Âm Tông.
“Nghe nói là thiên tài âm tu hiếm có, được tông chủ Diệu Âm Tông nuôi dưỡng như vị tông chủ kế nhiệm, chẳng qua luôn được Diệu Âm Tông bảo vệ rất tốt, chưa từng thể hiện thực lực trước mặt người khác, cho nên cũng không ai rõ thứ nàng ta giỏi là nhạc cụ gì."
Ba người lặng lẽ gật đầu.
Trong ngũ đại tiên môn, Vấn Phạt Tông hưng lẽ là nơi ít bệ vệ nhất, là thế lực tiên môn đầu tiên có mặt.
Nhưng lúc bọn họ đi tới đã xảy ra chút sự cố nhỏ, đó chính là bị các ma tu của Vọng Tiên Tông chặn lại.
Ma tu của Vọng Tiên Tông xách hai mươi đệ t.ử Trúc Cơ chuẩn bị vào di tích lên lắc mạnh, cho đến khi lắc hết đám binh lỗi Kim Đan kỳ, Nguyên Anh kỳ mang theo trên người ra mới thôi.
Loại thứ này là không được mang theo.
Sau đó tu sĩ Vấn Phạt Tông đi tới, trong đó có cả Lăng Viễn, rất thân quen bắt tay chào hỏi với ba người Tống Ly.
Tiên môn thứ hai có mặt là Không Minh Tự của Tây Phương Phật Quốc.
Điều khiến người ta chấn kinh là Không Minh Tự chuyến này sắp tiến vào cổ di tích chỉ có năm người.
“Phật tu vốn dĩ thưa thớt, vả lại yêu cầu thu nhận đệ t.ử của Không Minh Tự cực cao, ước chừng năm vị Phật tu trẻ tuổi này chính là tất cả đệ t.ử Trúc Cơ kỳ của bọn họ rồi."
Dương Sóc đặc biệt tìm hiểu qua, hiện tại bèn giảng giải cho đám người tán tu.
“Nhưng đừng nhìn bọn họ người ít, những Phật tu này mỗi một người lôi ra đều là tồn tại lấy một chọi mười, nhất là vị Phật t.ử dẫn đầu kia, không biết các người có từng nghe nói qua, trên đời này có một loại thể chất đặc thù, tên là Luân Sinh Độ Nan Thể?"
“Vị Phật t.ử này, nghe bảo chính là Luân Sinh Độ Nan Thể hiếm thấy, hắn mỗi một đời sau khi ch-ết đều có thể đầu t.h.a.i chuyển thế, đợi sinh mệnh mới trưởng thành đến một cảnh giới nhất định, bèn sẽ thức tỉnh ký ức tiền thế, vị Phật t.ử này không biết đã luân chuyển bao nhiêu đời, có tin tức đồn rằng, hắn hiện tại đã bắt đầu từ từ thức tỉnh ký ức rồi."
Lục Diễn đặt câu hỏi:
“Vậy mấy đời trước hắn cũng đều làm hòa thượng sao?"
Dương Sóc há miệng, nhưng không nói được gì.
Đúng vậy, mấy đời trước hắn cũng đều làm hòa thượng sao?
Một câu hỏi như vậy lan truyền trong lòng các tán tu.
“Đời trước hắn mà từng lấy vợ, vậy đời này có tính là phá giới không hả?"
Lục Diễn lại gãi đầu hỏi.
Dương Sóc khép miệng lại bặm thành một đường thẳng.
Đúng vậy, đời trước từng lấy vợ, đời này tính phá giới không...
Phía Không Minh Tự, vị Phật t.ử động tác trầm ổn, thần tình đạm mạc hoàn toàn không biết gì về cuộc thảo luận bên phía tán tu này.
Rất nhanh, người của Vấn Phạt Tông và Không Minh Tự bèn đi tới một chỗ.
Giữa các đại tiên môn sớm đã xác định xong quan hệ đồng minh, chẳng phải là thứ mà đám đệ t.ử Trúc Cơ kỳ này có thể lựa chọn, việc này còn liên quan đến lợi ích của tông môn.