Sau Khi Bị Sếp Sa Thải, Tôi Trở Thành Người Hỗ Trợ Khám Bệnh

Chương 7: Tỉnh Dậy Trên Giường Sếp



Hơi thở của Cố Cẩn Diễn sâu hơn, dùng khuỷu tay đóng cửa phòng lại.

Anh ta bế tôi đi vào trong phòng tổng thống, cúi người đặt tôi lên giường.

Ngày hôm sau, lúc tôi tỉnh lại, nhìn lướt qua xung quanh.

Căn phòng này sao lại xa hoa thế này?

Tôi lập tức giật mình ngồi dậy, nhìn rõ đây là phòng tổng thống của Cố Cẩn Diễn.

Tôi ngủ trên giường của anh ta, may mà anh ta không có ở đây.

Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước, tôi tự bổ não ra những bộ truyện tổng tài bá đạo mà mình đã đọc bao năm nay, không kìm được mà đỏ mặt.

Tối qua, tôi và anh ta chắc không làm bậy chứ?

Xấu hổ quá.

Tôi cúi đầu nhìn một cái, trên người tôi đang mặc đồ ngủ, không có cảm giác đau nhức như trong tiểu thuyết miêu tả.

Xem ra chắc là không xảy ra chuyện gì, nhưng lại lờ mờ nhớ lại một vài phân đoạn khiến tôi đỏ mặt.

Đầu hơi đau, tạm thời không nghĩ nữa.

Tôi bước xuống giường, mang dép lê chuẩn bị chuồn về phòng mình, không ngờ vừa vặn đụng mặt anh ta.

Anh ta từ trong phòng tắm bước ra, dáng vẻ vừa mới tắm xong.

“Cố tổng, tối qua tôi uống nhiều quá, ngại quá, tôi xin phép đi trước.” Tôi không dám nhìn Cố Cẩn Diễn.

Xảy ra chuyện xấu hổ như vậy, anh ta có sa thải tôi không?

“Điện thoại của cô vẫn còn ở ban công, không lấy nữa à?” Anh ta lên tiếng nhắc nhở tôi.

“Ồ ồ, cảm ơn Cố tổng đã nhắc nhở, tôi đi lấy.” Tôi quay lại ban công lấy điện thoại.

Đang chuẩn bị rời đi, tôi liếc thấy trên bàn ăn đặt một chiếc hộp tinh xảo.

Chiếc hộp này tối qua tôi cũng nhìn thấy rồi, là hộp đựng nhẫn kim cương của công ty chúng tôi.

Cố tổng cũng bất cẩn quá rồi, nhẫn kim cương của công ty chúng tôi, tùy tiện một chiếc cũng phải bảy tám con số, anh ta vứt lung tung thế này, lỡ như bị phục vụ tưởng là rác vứt đi thì làm sao?

Tôi cầm điện thoại lên, lúc đi ngang qua người Cố tổng, chuẩn bị tiện thể nhắc nhở anh ta cất kỹ đồ quý giá.

Không ngờ anh ta vừa vặn có điện thoại gọi đến.

Sau khi anh ta bắt máy, bên trong truyền đến giọng nói của một người phụ nữ: “Cẩn Diễn, em vừa xuống máy bay, tối nay tìm thời gian tụ tập một chút nhé.”

Tôi chỉ tay ra cửa với anh ta, ý bảo tôi đi trước đây.

Sau khi về phòng, tôi nhớ lại cuộc điện thoại mà Cố Cẩn Diễn vừa nghe ban nãy.

Giọng nói của người phụ nữ đó rất êm tai, ngữ điệu lộ ra một tia thân mật.

Chẳng lẽ, là bạn gái của Cố Cẩn Diễn?

Anh ta không phải đang độc thân trêu ghẹo tôi sao? Hay là nói, tôi chỉ là một lốp dự phòng?

Người phụ nữ trong điện thoại hẹn tối nay gặp anh ta, chiếc nhẫn đặt ngoài ban công kia, là anh ta định dùng để cầu hôn cô ta sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi càng nghĩ càng buồn bực, tối qua không nên rót thêm ly thứ hai, tôi tỉnh dậy từ trên giường anh ta, chuyện này chẳng khác nào c.h.ế.t chìm trong sự xấu hổ.

Khoan đã, trong phòng anh ta chỉ có một chiếc giường, tối qua anh ta ngủ ở đâu?

Tôi nhớ lại những chi tiết sau khi anh ta bế tôi lên giường tối qua.

Trong đầu lờ mờ lóe lên phân đoạn tôi và anh ta hôn nhau...

Cứu mạng với! Tôi muốn ngay trong đêm từ chức bỏ chạy.

16

Buổi sáng không có lịch trình, cả người tôi đều không ổn.

Địa điểm ăn trưa được chọn là ở một nhà hàng Tây cao cấp.

Các đồng nghiệp đều có mặt, ánh mắt tôi cố ý né tránh Cố Cẩn Diễn, chỉ cần không nhìn anh ta, chuyện tối qua tôi có thể coi như chưa từng xảy ra.

Trong lúc Cố Cẩn Diễn đi vệ sinh, các đồng nghiệp phòng thiết kế đang buôn chuyện.

“Ban nãy tôi gặp nữ ngôi sao Hạ Niệm trong thang máy, nghe ban tổ chức nói, đêm tiệc trao giải tối nay cô ấy cũng có mặt, còn là khách mời trao giải nữa.”

“Trước đây không phải có tin đồn công ty chúng ta muốn mời Hạ Niệm làm người đại diện sao? Cũng không biết có phải thật không.”

“Hình tượng của cô ấy quả thực rất phù hợp làm người đại diện cho thương hiệu của chúng ta.”

...

Đồng nghiệp thảo luận xong, lại hỏi tôi: “Tô Đường Vũ, cô là trợ lý tổng tài, có từng nghe Cố tổng nhắc đến chuyện này chưa?”

Làm trợ lý tổng tài, tôi có biết một số tin tức nội bộ của công ty.

Hợp đồng của công ty và người đại diện trước sắp hết hạn rồi, gần đây quả thực có đang tìm kiếm người đại diện mới, mà Hạ Niệm chính là một trong những ứng cử viên dự bị.

Nhưng trước khi chốt lại, tôi không thể nói lung tung ra ngoài, cho dù là đồng nghiệp phòng thiết kế cũng không được.

“Không rõ lắm đâu.” Tôi hạ giọng, dùng ánh mắt ra hiệu cho các đồng nghiệp, Cố tổng đến rồi, đừng bàn luận chuyện này nữa.

Ăn trưa xong, lúc về đến khách sạn, Cố Cẩn Diễn đột nhiên gọi tôi lại ở cửa phòng.

“Đường Đường, chiều nay tôi có hẹn Hạ Niệm uống trà chiều, em đi cùng tôi.”

“Vâng.” Tôi nhận lời.

Nói như vậy, người phụ nữ gọi điện thoại cho anh ta sáng nay thật sự là Hạ Niệm.

Cố Cẩn Diễn lại dặn dò tôi: “Em in một bản hợp đồng đại diện mang theo nhé.”

“Vâng, Cố tổng.” Tôi thầm nghĩ, chắc là anh ta định ký hợp đồng với Hạ Niệm làm người đại diện rồi.

Hai giờ rưỡi chiều, tôi theo Cố tổng đến một nhà hàng cao cấp uống trà chiều gần khách sạn.

Hạ Niệm bước vào phòng bao xong, thân mật chào hỏi Cố Cẩn Diễn, đưa tay ra: “Học trưởng, lâu rồi không gặp.”

Hóa ra cô ta và Cố Cẩn Diễn là bạn học cùng trường.

Nữ ngôi sao quả nhiên là nữ ngôi sao, xinh đẹp hơn trên tivi gấp mười lần.

Tôi nhìn mà không rời mắt được.