Ông ta không nói thẳng ra, nhưng mọi người trong phòng đều hiểu, nếu trong vòng ba tháng không tỉnh lại, thì người đó sẽ thật sự không còn nữa.
Trong phòng nhất thời im lặng.
Mất rồi lại được, rồi lại sắp mất đi một lần nữa, giống như bị cùng một con d.a.o đ.â.m vào vết thương chưa lành.
Cuối cùng, lão phu nhân Tiêu gia vẫn nén đau thương, bảo quản gia dẫn Mục đại phu đi nghỉ ngơi trước.
Ai ai trong phòng cũng mang vẻ mặt buồn bã nặng nề, chỉ có Tiêu Yến đảo mắt một vòng, vẫn chưa từ bỏ ý định, đề nghị:
"Ông nội, bà nội, nếu... nếu đã tiểu thúc đã trở về, vậy thì chứng tỏ, Lệnh Chỉ và tiểu thúc là duyên trời định! Hay là chúng ta cứ nói với bên ngoài, hôm nay là tiểu thúc cưới Lệnh Chỉ, còn cháu cưới Lệnh Uyên. Như vậy, chuyện hôm nay sẽ không có nhiều người bàn tán nữa..."
Tiêu Quốc Công tức đến mức thở hổn hển, lão phu nhân Tiêu gia vội vàng tiến lên xoa n.g.ự.c cho ông, vừa mắng: "Tiêu Quốc Công phủ sao lại nuôi ra một đứa hỗn láo như ngươi chứ? Ngươi không biết xấu hổ, ta còn thấy xấu hổ thay ngươi! Cút, cút đi quỳ ở từ đường!"
"Vâng..." Tiêu Yến ngượng ngùng, cũng không dám nói thêm gì nữa, cúi đầu rời đi.
Tuy lời hắn nói hỗn xược, nhưng lại làm lão phu nhân Tiêu gia nảy ra ý nghĩ.
Nói đến cũng lạ, nha đầu Lệnh Chỉ này, quả thật có chút vượng phu.
Nàng đổi thân gả cho Cảnh Nghi, Cảnh Nghi liền sống lại... Vậy nếu nàng có thể động phòng với Cảnh Nghi, sinh con cho hắn, biết đâu Cảnh Nghi sẽ hoàn toàn tỉnh lại.
Có lẽ đây chỉ là một giả thuyết viển vông.
Nhưng thương con như thương thân, cho dù chỉ là "còn nước còn tát", cũng không muốn bỏ qua một tia hy vọng nào.
Cho dù cuối cùng Cảnh Nghi không tỉnh lại, biết đâu cũng có thể để lại cho hắn một đứa con nối dõi.
Lão phu nhân Tiêu gia càng nghĩ càng thấy khả thi, bất chấp mọi người trong phòng, hai mắt đẫm lệ, nắm lấy Khương Lệnh Chỉ định quỳ xuống: "Lệnh Chỉ, ta với tư cách là một người mẹ van xin con..."
Khương Lệnh Chỉ hoảng hốt vội vàng đỡ bà dậy: "Lão phu nhân, tuyệt đối không được, người có gì cứ nói thẳng!"
Sự đã đến nước này, lão phu nhân Tiêu gia cũng mặc kệ sĩ diện, khẩn cầu:
"Lệnh Chỉ, lời đại phu nói vừa rồi con cũng đã nghe thấy, nếu Cảnh Nghi không tỉnh lại, thì... Ta biết chuyện này có chút làm khó con, nhưng cũng không thể không mở lời. Lệnh Chỉ, con đã là tân nương của nó, có thể vì nó mà sinh con nối dõi tông đường không?"