Sau Khi Anh Phản Bội, Tôi Gả Cho Anh Trai Anh

Chương 8: Sau Khi Anh Phản Bội, Tôi Gả Cho Anh Trai Anh



Kết quả ngày hôm sau.

 

Tôi phát hiện anh ta đã đứng dưới nhà tôi suốt cả đêm.

 

Không ngủ một chút nào.

 

Gương mặt đầy vẻ tiều tụy.

 

Anh ta nói nhìn thấy tôi đi gần với đàn anh kia nên ghen.

 

Muốn khiến tôi cũng phải ghen.

 

Tôi chỉ cảm thấy vô cùng hoang đường.

 

Nhất quyết không chịu tha thứ.

 

Không biết đám bạn xấu nào bày trò cho anh ta.

 

Anh ta thế mà lại quỳ dưới nhà tôi.

 

Nửa đêm còn đổ mưa lớn.

 

Nhưng bóng dáng ấy vẫn không hề nhúc nhích.

 

Cuối cùng...

 

Tôi vẫn mềm lòng.

 

Sau lần đó, anh ta từng hứa sẽ không bao giờ khiến tôi ghen hay buồn nữa.

 

Cho đến khi tôi ra nước ngoài.

 

Cho đến khi anh ta gặp Mạc Ngôn Hoan.

 

Quả nhiên...

 

Mọi lời hứa chỉ có hiệu lực vào lúc còn yêu nhau mà thôi.

 

***

 

Mục Hòa đi tới bên cạnh tôi.

 

Anh nhìn bóng dáng đáng ghét dưới lầu, cười như không cười.

 

“Đau lòng rồi?”

 

Tôi nhìn thấy sự mất kiên nhẫn trong mắt anh.

 

Cùng chút lệ khí bị đè nén rất kỹ.

 

Không nhịn được bật cười.

 

Hơi đáng yêu.

 

Tôi nghiêng đầu hỏi anh:

 

“Anh từng nói sẽ giúp em chọc tức Mục Dã đúng không?”

 

Ý cười trên môi Mục Hòa khựng lại trong thoáng chốc.

 

Anh cụp mắt xuống.

 

Che đi chút mất mát thoáng qua nơi đáy mắt.

 

“Ừm.”

 

“Em muốn chọc tức cậu ta thế nào?”

 

Tôi bất ngờ cúi xuống hôn lên môi anh.

 

Hương bạc hà nhàn nhạt lập tức tràn vào ch.óp mũi.

 

Hai mắt Mục Hòa khẽ mở to.

 

Cả người cứng đờ.

 

Tôi hơi lùi ra một chút, nhìn anh cười đầy ý vị.

 

“Chúng ta là vợ chồng.”

 

“Anh nói xem nên chọc tức thế nào?”

 

Giây tiếp theo...

 

Anh trực tiếp bế ngang tôi lên rồi đi về phía giường.

 

Quả nhiên.

 

Chuông điện thoại vang lên.

 

Mục Hòa cực kỳ “tốt bụng” giúp tôi bắt máy.

 

Đầu dây bên kia chỉ có tiếng mưa rơi ào ào.

 

Không một ai lên tiếng.

 

Ngay lúc tôi vừa định đưa tay lấy điện thoại.

 

Môi Mục Hòa lần nữa phủ xuống.

 

Lần này không còn là nụ hôn nhẹ nhàng chạm khẽ nữa.

 

Động tác của anh mang theo chút hung hăng và chiếm hữu.

 

Mạnh đến mức khiến người ta gần như không thể chống đỡ.

 

Giữa những lần môi lưỡi dây dưa.

 

Tôi nhìn thấy d.ụ.c vọng không hề che giấu trong mắt anh.

 

Thấy tôi hơi phân tâm.

 

Anh cúi đầu c.ắ.n nhẹ lên xương quai xanh của tôi.

 

Tôi thuận theo ý anh, cố ý phát ra vài âm thanh mập mờ ám muội.

 

“tút... tút... tút..."

 

Cuối cùng điện thoại cũng bị cúp.

 

Cũng thật khó cho Mục Dã.

 

Nghe lâu như vậy mà vẫn không chịu tắt máy.

 

Tự chuốc lấy nhục nhã.

 

Còn trách được ai đây?

 

Trong phòng lần nữa rơi vào yên tĩnh.

 

Chỉ còn lại tiếng hít thở bị đè nén của Mục Hòa.

 

Anh chăm chú nhìn tôi.

 

Khóe mắt dần nhiễm lên một tầng đỏ nhạt.

 

Giọng nói khàn khàn, gợi cảm đến c.h.ế.t người.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Bà Mục.”

 

“Còn muốn tiếp tục không?”

 

Tôi xoay người đè anh xuống giường.

 

Khẽ cong môi cười.

 

“Đương nhiên.”

 

Tôi vốn đâu phải kiểu người ăn chay.

 

Ngoài cửa sổ, tiếng mưa càng lúc càng lớn.

 

Che lấp toàn bộ cảnh xuân kiều diễm trong căn phòng.

 

Sau khi tỉnh dậy, ngoài cửa sổ đã không còn bóng dáng của Mục Dã nữa.

 

Bạn của anh ta gọi điện cho tôi, giọng đầy cầu khẩn, mong tôi đến bệnh viện gặp anh ta một lần.

 

“Chị Lan, anh Dã sốt cao rồi, lúc mê man cứ liên tục gọi tên chị.”

 

“Em xin chị, chị tới nhìn anh ấy một cái được không?”

 

Tôi làm như không có chuyện gì, vừa nghe điện thoại vừa nghịch vành tai của Mục Hòa.

 

Cảm giác rất tốt.

 

Mềm mềm, hơi nóng lên khi bị tôi chạm vào.

 

Tôi nhàn nhạt đáp:

 

“Tôi kết hôn rồi.”

 

“Anh tìm tôi kiểu này không thích hợp lắm đâu nhỉ?”

 

Đầu dây bên kia rõ ràng khựng lại.

 

Giọng điệu càng thêm sốt ruột.

 

“Nhưng tình cảm bao nhiêu năm của hai người đâu phải giả!”

 

“Chị Lan, chị không cần tuyệt tình như vậy chứ?”

 

“Anh Dã thật sự hối hận rồi, trước đây vì chị mà uống rượu đến mức nhập viện…”

 

Cuộc gọi đột ngột bị cúp.

 

Lời phía bên kia cũng im bặt.

 

Mục Hòa ngẩng đầu nhìn tôi.

 

Trong đôi mắt anh phản chiếu gương mặt đầy ý cười của tôi.

 

“Lan Lan muốn đi sao?”

 

Giọng điệu hờ hững của anh lại cất giấu một chút dè dặt cẩn thận.

 

Tôi không trả lời mà hỏi ngược lại:

 

“Anh muốn em đi à?”

 

Con ngươi anh khẽ run lên.

 

Hình bóng phản chiếu trong mắt cũng như bị đ.á.n.h tan.

 

“Không muốn.”

 

Tôi cong môi cười:

 

“Ừm, vậy em không đi.”

 

Ánh mắt Mục Hòa lập tức sáng lên.

 

Khóe môi cũng hơi nhếch cao.

 

Vành tai đỏ rực.

 

Không biết là do bị tôi nghịch quá lâu.

 

Hay còn vì nguyên nhân nào khác.

 

Trước ngày đính hôn vài hôm, Khương Khoát từng lén nói cho tôi một bí mật.

 

Ngay khi nghe tin tôi muốn liên hôn, Mục Hòa lập tức quay về nước.

 

Anh thậm chí còn đưa cho Khương Khoát một dự án có tiền cảnh cực kỳ tốt.

 

Mà Khương Khoát lại nhắm dự án ấy từ rất lâu rồi.

 

Cho nên anh tôi gần như lập tức đồng ý giới thiệu Mục Hòa cho tôi.

 

Trước kia tôi và Mục Hòa căn bản chưa từng có giao điểm.

 

Tôi hoàn toàn không hiểu vì sao anh lại chấp nhận bỏ ra nhiều như vậy chỉ để cưới tôi.

 

Cho đến khi.

 

Tôi nhìn thấy tên tiếng Anh và nét chữ của anh.

 

Khi còn ở nước ngoài, có một lần mắt cá chân tôi bị thương phải nhập viện.

 

Tôi từng tham gia một hoạt động do bệnh viện tổ chức.

 

Mỗi người viết ra phiền não gần đây của mình vào thư.

 

Sau đó lá thư ấy sẽ được ngẫu nhiên gửi đến tay một bệnh nhân khác.

 

Khoảng thời gian đó đối với tôi mà nói thật sự rất tăm tối.

 

Tôi phát hiện Mục Dã ngoại tình.

 

Mối tình năm năm dài đằng đẵng giống như một trò cười.

 

Trạng thái tinh thần của tôi cực kỳ tệ.

 

Lúc luyện múa thường xuyên làm bản thân bị thương.

 

Đoàn múa cho tôi nghỉ ngắn hạn để dưỡng thương thật tốt.

 

Cũng chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào.

 

Tôi lại viết lá thư ấy.

 

Dù sao ở đó cũng chẳng ai biết tôi là ai.

 

Không ngờ ngày hôm sau.

 

Tôi thật sự nhận được hồi âm.

 

Nét chữ trên thư rất ngay ngắn và sạch sẽ.

 

Anh nói rằng:

 

Ở một mức độ nào đó, đây lại là may mắn của tôi.

 

Ít nhất tôi còn có thể rời xa một tên cặn bã.