Sau Khi Anh Phản Bội, Tôi Gả Cho Anh Trai Anh

Chương 11: Sau Khi Anh Phản Bội, Tôi Gả Cho Anh Trai Anh



Mục Dã muốn gặp tôi một lần.

 

Nói rằng có chuyện rất quan trọng muốn nói với tôi.

 

Tôi đồng ý.

 

Ngăn cách giữa chúng tôi là một lớp kính dày lạnh lẽo.

 

Hai người chỉ lặng lẽ nhìn nhau.

 

Không ai nói gì.

 

Trong thoáng chốc, tôi bỗng nhớ đến ba năm trước.

 

Cảnh tượng anh ta khóc đỏ mắt ở sân bay tiễn tôi xuất ngoại.

 

Chỉ mới chớp mắt.

 

Mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi.

 

Chàng thiếu niên tuấn tú tinh xảo ngày nào.

 

Giờ đây đã cạo đầu húi cua.

 

Ánh mắt sớm mất hết ánh sáng.

 

Trên gương mặt chỉ còn lại sự tê dại.

 

Trong nháy mắt như già đi cả chục tuổi.

 

Anh ta siết c.h.ặ.t ống nghe.

 

Đầu ngón tay trắng bệch.

 

Gân xanh trên mu bàn tay nổi lên dữ tợn.

 

Vừa mở miệng.

 

Đã mang theo tiếng nức nở.

 

“Lan Lan..."

 

“Anh thật sự biết sai rồi.”

 

Tôi không nói gì.

 

Anh ta lại như tự moi toàn bộ nội tâm ra.

 

“Anh ghen tị với em.”

 

“Em là thiên kim cao cao tại thượng, còn anh chỉ là con riêng.”

 

“Mỗi lần em bảo vệ anh, anh đều cảm thấy rất nhục nhã.”

 

“Anh cảm thấy lòng tự trọng của mình bị chà đạp.”

 

“Em càng đối xử tốt với anh, nội tâm anh càng tự ti và u ám.”

 

“Anh muốn chứng minh rằng không có em anh chỉ càng sống tốt hơn.”

 

Anh thật sự sai quá rồi...anh."

 

Anh ta đã khóc đến không thành tiếng.

 

Những câu nói đứt quãng, vỡ vụn.

 

“Anh biết em sẽ không tin.”

 

“Nhưng anh thật sự yêu em.”

 

Tôi nhàn nhạt cười.

 

“Đừng nói nữa.”

 

“Nghe ghê tởm lắm.”

 

Anh ta cúi đầu nghẹn ngào rất lâu.

 

Sau đó miễn cưỡng nở một nụ cười với tôi.

 

“Anh biết rồi.”

 

“Anh cũng hy vọng lần gặp cuối cùng này, có thể để lại cho em một ấn tượng tốt hơn một chút.”

 

“Càng ghê tởm hơn.”

 

Tôi trực tiếp cắt ngang.

 

Trong mắt Mục Dã tràn đầy đau thương.

 

Nụ cười đắng chát đến cực điểm.

 

“Vậy sao..."

 

“Xin lỗi.”

 

“Anh muốn nói cho em biết một chuyện cuối cùng.”

 

“Người cứu Nhạc Nhạc không phải anh.”

 

“Là anh trai.”

 

Anh ta cong môi cười.

 

Nhưng nước mắt lại rơi xuống.

 

“Lan Lan..."

 

“Chúc em hạnh phúc.”

 

Tim tôi khẽ run lên.

 

Ý cười trên mặt dần biến mất.

 

Nhạc Nhạc là một chú ch.ó hoang.

 

Hồi cấp ba tôi thường xuyên thấy nó lảng vảng trước cổng trường.

 

Khi đó nó vẫn còn rất nhỏ.

 

Tôi thỉnh thoảng sẽ mang đồ ăn cho nó.

 

Nó cực kỳ quấn tôi.

 

Có một ngày trời đổ mưa lớn.

 

Suốt cả ngày hôm ấy tôi đều đứng ngồi không yên.

 

Sau giờ học liền vội vàng chạy đi tìm nó.

 

Kết quả lại thấy Mục Dã đang dùng áo đồng phục ôm Nhạc Nhạc vào lòng.

 

Rõ ràng anh ta mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Thế mà lại chịu cứu một chú ch.ó hoang.

 

Khi đó trái tim tôi mềm nhũn hoàn toàn.

 

Sau chuyện ấy, tôi nhận nuôi Nhạc Nhạc.

 

Cũng đồng ý lời tỏ tình của anh ta.

 

Nhưng...

 

Từ đó về sau, anh ta chưa từng chạm vào Nhạc Nhạc thêm lần nào nữa.

 

Khi ấy tôi không nghĩ nhiều.

 

Áo đồng phục anh ta đang mặc trên người.

 

Vậy cái áo bọc Nhạc Nhạc hôm đó là của ai?

 

Hơn nữa...

 

Mục Dã từ trước đến nay vẫn luôn ghét ch.ó hoang.

 

Mỗi lần nhìn tôi chơi với Nhạc Nhạc, giữa hàng mày anh ta luôn vô thức lộ ra chút chán ghét nhàn nhạt.

 

Hóa ra...

 

Mọi chuyện từ đầu đều đã có dấu vết.

 

Chỉ là tôi quá mù quáng vì yêu Mục Dã.

 

Cho nên chưa từng đào sâu suy nghĩ.

 

Bởi vì tôi chưa từng nghĩ.

 

Mục Dã lại có thể hèn hạ đến mức ấy.

 

Tôi đứng dậy.

 

Từ trên cao nhìn xuống anh ta.

 

“Mục Dã.”

 

“Anh thật sự không xứng được yêu.”

 

“Mục nát luôn trong tù đi.”

 

“Rác rưởi.”

 

Tôi mặc kệ vẻ mặt ngơ ngác của anh ta.

 

Trực tiếp quay người rời đi.

 

Mục Hòa đứng nơi ngược sáng.

 

Gió nhẹ thổi qua làm cánh hoa trên cây rơi xuống phủ kín vai anh.

 

Tôi bước về phía anh.

 

Anh mỉm cười dịu dàng chân thành.

 

Rất tự nhiên mà nắm lấy tay tôi.

 

“Về nhà thôi.”

 

Tôi khựng lại.

 

“Khoan đã.”

 

“Chúng ta còn phải đón một thành viên trong gia đình nữa.”

 

“Ai?”

 

“Con ch.ó của chúng ta.”

 

“Nhạc Nhạc.”

 

Mục Hòa hơi sững người.

 

Giọng nói có chút khó khăn.

 

“Mục Dã nói cho em biết?”

 

Tôi cười như không cười nhìn anh.

 

“Ngạc nhiên lắm sao?”

 

Biểu cảm anh rất bình tĩnh.

 

Nhưng ánh mắt lại tối đi vài phần.

 

Tôi nắm tay anh tiếp tục đi về phía trước.

 

Cánh tay khẽ đung đưa.

 

“Vậy thì, Mục tiên sinh.”

 

“Anh còn chuyện gì giấu em nữa không?”

 

Giọng anh hơi khàn.

 

“Mục phu nhân muốn biết điều gì?”

 

Tôi bật cười.

 

Đối diện với ánh mắt nóng rực của anh.

 

“Ví dụ như..."

 

“Kể cho em nghe về người bạn qua thư của em đi.”

 

“Hay là..."

 

“Câu chuyện ai đó thầm thích em suốt nhiều năm.”

 

Vành mắt anh lập tức đỏ lên.

 

Đồng t.ử khẽ run rẩy.

 

Sau đó đột ngột kéo tôi vào lòng ôm c.h.ặ.t.

 

Tôi tựa lên l.ồ.ng n.g.ự.c anh.

 

Nghe thấy nhịp tim đập mạnh như sấm.

 

Mục Hòa run giọng nói:

 

“Những gì em muốn biết.”

 

“Anh đều sẽ kể cho em.”

 

(Hết)