Sắt Thép Ma Pháp

Chương 773: Đối sách.



“Bệ hạ Trường thành thất thủ rồi.”
Linh Uyên vội vã ghé vào tai Long nói.
Lúc này Long đang cùng với các tướng lĩnh thảo luận về kế hoạch chiến đấu sắp tới, nhưng những lời của Linh Uyên khiến Long không thể không dừng lại.

Bởi vì trong phòng họp khiến các tướng lĩnh đều không nhận được tin tức từ cấp dưới của mình vì thế trong tình huống này Long là người duy nhất có thể cung cấp tin tức cho bọn hắn.
“Trường thành thất thủ rồi.”
Long rất đơn giản nói ra.

Phản ứng trong phòng hắn không quá bất ngờ, mọi người đều không thể hiện bất kỳ cảm xúc ngạc nhiên nào bởi vì mọi người ở đây đều có thể dự đoán được, chỉ có điều sự sụp đổ này diễn ra sơm hơn dự đoán một chút.
“Có vẻ sơm hơn chúng ta dự đoán một chút.”

Lê Nguyên Dũng nói.
Bọn hắn đã nghiên cứu về Trường thành và dự đoán được chắc chắn bức tường này không thể chống được lâu, mặc cho những pháo đài Thánh quốc xây dựng được xem là rất chắc chắn.

Lý do đơn giản bởi vì số lượng quá áp đảo của đối phương sẽ phân tán quân phòng thủ trên một chiều dài khổng lồ của tường thành, chỉ cần có đủ kiên trì phân tán sức mạnh của quân phòng thủ, bọn hắn cho rằng quân phòng thủ chắc chắn sẽ sụp đổ.

“Không phải như dự đoán trước đây của chúng ta.”
Linh Uyên lên tiếng nói.
Nàng cũng biết về dự đoán của bộ tổng tham mưu nên nàng nhắc nhở các tướng lĩnh ở đây.
“Ý của thư ký trưởng là gì?”
Lý Vân nghe vậy nhíu màu hỏi.



“Ma quỷ không sử dụng chiến thuật chúng ta dự đoán, pháo đài Lam Dương bị đối phương cứng rắn xuyên thủng.”
Vân Ngọc trả lời cho câu hỏi của Lý Vân.
“Không thể nào! Nếu làm như vậy tổn thất của bọn hắn sẽ cực kỳ khổng lồ.”

“Ta không biết ma quỷ tổn thất như thế nào nhưng chắc chắn pháo đài Lam Dương đã sụp đổ theo đúng cách đó.”
Linh Uyên nhún vai nói.
“Xem ra chúng ta đã đánh giá thấp sức mạnh của ma quỷ!”
Trịnh phàm nói.
“Thánh quốc thế nào? Bọn hắn có kế hoạch gì không?”
Lý Vân hỏi.

“Chúng ta nghe có được tin tức Thánh quốc từng có kế hoạch xây dựng một phòng tuyến phía sau trường thành nhưng tới bây giờ vẫn không nghe được phong thanh gì.”
Cồ Lâm Biên trả lời.

“Hừm! Nếu phòng tuyến đó không tồn tại như vậy ma quỷ sẽ tiến sâu khoảng hai trăm kilomet vào lãnh thổ Thánh quốc mới dừng lại trước hệ thống pháo đài phía bắc của Thánh quốc.”
Lần này là Lâm Xuân Tán lên tiếng.

“Hệ thống này được xây dựng để đề phòng trường thành thất thủ nên hẳn có thể chống được một khoảng thời gian rất dài.”
“Quân cách mạng thế nào? Bọn hắn có lẽ nên tham chiến rồi.”

Lãnh thổ của quân cách mạng nằm ở đông bắc vì thế không phải hứng chịu sự tấn công từ ma quỷ nhưng bây giờ khi ma quỷ đã tiến vào lãnh thổ Thánh quốc bọn hắn đã không đứng ngoài được nữa.

“Bệ hạ quân cách mạng mặc dù đã chuẩn bị chiến tranh từ lâu nhưng hiện tại bọn họ vẫn đang gặp khó khăn. Cao tầng Thánh quốc phản đối bọn họ tham gia vào hệ thống liên minh, bọn họ cùng quân Thánh quốc cũng không có một hệ thống liên lạc giữa các bên nên bọn họ không thể phối hợp với quân Thánh quốc được. Quân cách mạng đưa ra đề nghị bọn hắn chỉ tập trung bảo vệ phần lãnh thổ của mình liền có thể.”

Lâm Xuân Tán tiếp tục nói.
“Hừ! Tới bây giờ rồi bọn hắn còn muốn nội đấu, đứng ngoài xem.”
Trịnh phàm lạnh giọng nói.

“Không! Kỳ thực đây là lựa chọn phù hợp của quân cách mạng. Vào lúc này rất loạn hệ thống đấu não của Thánh quốc chắc chắn không hoạt động quanh khu vực, hơn nữa Thánh quốc vẫn luôn thù địch với quân cách mạng. Lúc này nếu quân cách mạng tấn công sợ rằng sẽ bị xem là nhân lúc cháy nhà hôi của, thậm chí có thể bị Thánh quốc biến thành đồng lõa của ma quỷ. Đừng quên Thánh quốc vẫn là thành viên của liên minh.”

Nhưng Lê Nguyên Dũng lại trầm tư nói.

Những lời của hắn rất đáng suy ngẫm khiến cho tất cả mọi người ở đây đều lâm vào suy ngẫm. Xét cho cùng quân cách mạng hiện tại vẫn bị xem là quân phản loạn không có tính chính thống, ngoại trừ Nam Tinh cũng không có bất kỳ thế lực nào công nhận bọn hắn mà Nam Tinh ở trong liên minh cũng chỉ có thể tự bảo vệ mình không thể hỗ trợ quân cách mạng được.

Nếu thực sự bị liên minh quy thành đồng lõa với ma quỷ như vậy mới rắc rối.
“Liệu Thánh quốc có thể đứng vững trước sức tấn công của ma quỷ! Ta thực sự rất lo lắng?”
Hoàng Thông trầm giọng hỏi.

“Hoàng tướng quân quá coi thường Thánh quốc rồi, ngài có thể yên tâm hệ thống pháo đài ở phía bắc của Thánh quốc hoàn toàn có thể ngăn chặn ma quỷ.”
Cồ Lâm Biên nói.

Hắn là người hiểu hơn ai hết về hệ thống phòng thủ phía sau trường thành của Thánh quốc, chỉ có điều hệ thống này nằm ở khá sâu trong nội địa thôi, phần còn lại của phương bắc lại không có bất kỳ cơ hội nào để ngăn chặn ma quỷ.

“Nhưng bọn hắn cũng sẽ có đủ vật tế cho nghi thức phải không?”
Long hỏi.
Rõ ràng việc phương bắc thất thủ quá bất ngờ khiến Thánh quốc không kịp phản ứng, việc di tản người dân là điều bất khả thi. Như vậy cũng có nghĩa ma quỷ có đủ vật tế để thực hành nghi thức.

“Lại là một cuộc tắm máu nữa ư!”
Đức Bình không nhịn được âm thanh trầm thấp cố kiềm chế cảm xúc của mình.
“Không thể tiếp tục như thế này được thưa bệ hạ. Thần cho rằng chúng ta cần mở thêm chiến trường mới để chia sẻ áp lực.”

“Chiến trường mới! Ý ngài là sao, mở thêm một chiến trường mới! Chúng ta có lực lượng đó ư? Hơn nữa chiến trường này ở đâu?”

“Không! Ý của ta không phải như vậy. Ta muốn nói là mở một chiến trường khác ngoài hai chiến trường chính là chúng ta cùng Thánh quốc để phân tán nguồn lực của ma quỷ.”
Lý Vân nói.
“Ý của ngài là tinh linh tộc!”
Cồ Lâm Biên hỏi.

“Ta chưa nghĩ ra! Nhưng ta cho rằng hướng của tinh linh là lựa chọn tốt nhất.”
Lý Vân quả thật chưa nghĩ tới việc nên chọn hướng nào cho mặt trận thứ ba nhưng khi nghe Cồ Lâm Biên nói cùng hồi tưởng lại bản đồ thế giới hắn cũng đưa ra ý kiến tương tự.

Dù sao vị trí của tinh linh tộc là nơi phù hợp nhất để mở chiến tuyến mới đe dọa tới bản thổ của ma quỷ, tất cả mọi người ở đây đều không nghĩ ra còn có lựa chọn nào khác.
“Tinh linh sẽ đồng ý ư?”
Rất nhiều người ở đây đều không chắc với việc đó.

Dù sao tấn công vào bản thổ ma quỷ là một hành vi cực kỳ nguy hiểm, thậm chí có thể phải đối đầu với toàn bộ sức mạnh của ma quỷ. Đây chắc chắn là điều cần phải tính toàn kỹ lưỡng.
“Trước tiên phải thuyết phục tinh linh đồng ý với kế hoạch này đã! Sau đó sẽ chậm rãi mưu tính.”

Long lên tiếng.
“Được rồi! Cứ như vậy đi, bây giờ chúng ta tiếp tục với kế hoạch với rồi. Lý Vân tiếp tục công việc của ngươi đi.”
Hóa ra vừa rồi bọn hắn đang họp bàn về kế hoạch phản công sắp tới.

Đương nhiên cũng không phải phản công lấy lại phương bắc, hiện tại Nam Tinh đã không đủ lực cho chuyện đó. Kế hoạch phản công này chỉ nhằm làm suy yếu sức mạnh của ma quỷ trong thời gian tới, giúp giảm áp lực cho phòng tuyến thôi.


Cũng vào thời điểm này ở phương nam quân đoàn chín của Dương Hoài Nam thực sự đang gặp rất nhiều vấn đề.
Đứng trong đại sảnh thiết triều của cung điện hoàng gia Thái Nguyệt, dùng ánh mắt phóng qua cửa sổ sát đất quan sát tòa thành đang bốc lên khói đen ngoài kia Dương Hoài Nam không nói lấy một lời.

Sau lưng hắn một sĩ quan quân hàm đại tá đi tới.
“Tướng quân! Ta nghĩ ngài không nên đứng gần cửa sổ như vậy, rất nguy hiểm.”
Dương Hoài Nam nghe vậy quay đầu nhìn sĩ quan đại tá nói.

“Cảnh sát trưởng từ lúc nào chỉ đứng trước cửa số thế này cũng trở nên nguy hiểm vậy! Ngài thực sự làm việc rất tốt đấy.”
Dương Hoài Nam không thể hiện bất kỳ biểu cảm nào trên khuôn mặt của mình, bình tĩnh một cách lạ thường nói.
“Xin ngài yên tâm! Ta đã giải quyết lũ chuột.”

“Như vậy tại sao ta phải lo lắng khi đứng gần cửa sổ?”
“Nó chỉ là lựa chọn giúp ngài an toàn hơn.”
Đại tá vẫn rất bình tĩnh trả lời câu hỏi của Dương Hoài Nam.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com