Đám mây bay đi để lộ ra ánh trăng treo cao trên bầu trời, hôm nay là ngày trăng tròn giúp tầm nhìn của mọi người đều tốt hơn rất nhiều trong đêm. Trong đại sảnh chỉ huy Triệu tướng quân khoanh tay ngồi bên sa bàn, cùng với các tướng lĩnh khác tụ tập lại với nhau.
“Phía Thánh thành thế nào? Đã trả lời chưa.” Triệu tướng quân lên tiếng hỏi. “Thánh thành từ chối kế hoạch của chúng ta, bọn họ yêu cầu chúng ta giữ vững pháo đài không cho ma quỷ tiến vào lãnh thổ. Bọn họ đang điều thêm năm mươi nghìn quân cùng một trăm khẩu pháo nữa tới pháo đài.”
Một tướng lĩnh trả lời. “Mẹ nó! Lũ điên đó nghĩ gì vậy! Nơi này đã không kiên trì được bao lâu nữa, cho dù có thêm một hai trăm nghìn quân nữa cũng không thủ được.” Tướng lĩnh số hai nghe vậy giận giữ nói.
Pháo đài mặc dù đã đứng vững hai tháng nhưng đó đã là rất tốt rồi.
Mục đích ban đầu thiết kế trường thành cùng pháo đài là kéo dài thời gian ma quỷ xuôi nam giúp quốc gia có đủ thời gian phản ứng điều quân trợ giúp, dù sao thiết kế của bản thân pháo đài có giới hạn, ma pháp phòng thủ của pháo đài một số nơi đã sụp đổ. Dù sao hệ thống phòng thủ của pháo đài được thiết kế theo kiểu module vì thế một đoạn ma pháp tường thành sụp đổ không gây ra toàn bộ hệ thống phòng thủ của tường thành sụp đổ. Nhưng điểm yếu của nó cũng rất rõ ràng, chính là cường độ yếu khiến bọn hắn phải tiêu tốn nhiều tài nguyên hơn rất nhiều để có thể giữ vững ma pháp phòng thủ tới nỗi hiện tại lượng tài nguyên vận chuyển tới đã không thể đáp ứng được tiêu hao, không sớm thì muộn toàn bộ hệ thống ma pháp phòng thủ của tường thành sẽ sụp đổ và điều này cũng không thể đảo ngược.
Vì thế các tướng lĩnh đều đề xuất một kế hoạch xây dựng một phòng tuyến phía sau pháo đài, sử dụng phương pháp xây dựng căn cứ của người Nam Tinh để có thể nhanh chóng cấu trúc lên một hệ thống phòng thủ đủ vững chắc. Dù sao theo tin tức nhận được sử dụng phương pháp kia có thể rất tốt đối phó với các loại ma pháp mà không cần phải tiêu tốn quá nhiều tài nguyên, dù sao bản thân mặt đất cũng là một loại tường.
Nhưng kế hoạch của bọn hắn bị Thánh thành bác bỏ, không nói rõ lý do bọn hắn chỉ nhận được lệnh bằng mọi giá phải bảo vệ pháo đài này bọn hắn sẽ điều thêm quân tới hỗ trợ.
Đối với các tướng lĩnh ở đây phòng thủ pháo đài này ngăn ma quỷ ở bên ngoài là điều vô dụng, bọn hắn chỉ có thể cố gắng gây ra sát thương lớn nhất cho đối phương mà thôi, tường ngoài của pháo đài đã không thể chống được bao lâu nữa. Cho dù có điều thêm quân tới đây sớm muộn pháo đài cũng sụp đổ, chỉ là chi viện thêm cũng chỉ kéo dài khả năng sụp đổ mà thôi.
“Bọn chúng cho rằng pháo đài có thể đứng vững nhiều năm trước sức tấn công của ma quỷ nên không cho phép chúng ta rút lui.” Tướng lĩnh một nói.
“Vài năm! Bọn hắn không tới đây xem xem cái pháo đài này đã tàn tạ như thế nào, nó có thể chống thêm một tháng nữa ta liền gọi bọn hắn là cha.”
“Kỳ thực bọn hắn nói cũng không sai! Pháo đài này được xây dựng theo thiết kế của pháo đài Hoàng Sơn, bọn hắn cho rằng có thể chống được vài năm cũng không quá đáng.”
Pháo đài Hoàng Sơn kỳ thực không phải pháo đài của Thánh quốc, nó là một pháo đài nổi tiếng nhất của Vĩnh Hằng thánh quốc đã ngăn cản mọi sự xâm lược của ma quỷ trong hàng nghìn năm, vì thế Thánh quốc cho rằng pháo đài Hoàng Sơn ít nhất có thể chống được vài năm cũng không sai. Dù sao pháo đài Lam Dương cũng chỉ có quy mô bằng một phần năm quy mô của pháo đài Hoàng Sơn. Nghe nói pháo đài Hoàng Sơn thậm chí có thể tự cấp tự túc, thậm chí là tự sản xuất vật phẩm ma pháp mà không cần tiếp viện trong thời gian dài.
Trong lịch sử pháo đài thậm chí từng bị vậy hãm tới hơn hai trăm năm nhưng ma quỷ cho dù nỗ lực thế nào cũng không thể đánh hạ được pháo đài, sau đó cũng không ai có thể biết được pháo đài sụp đổ như thế nào bởi vì thời điểm pháo đài sụp đổ cũng là thời điểm Vĩnh Hằng Thánh quốc sụp đổ mọi người đều lo lắng chạy trốn không ai có tâm tư đi tìm hiểu tại sao pháo đài sụp đổ cả.
Nhưng pháo đài Lam Dương lại khác, bởi vì là một chốt trên trường thành khiến quy mô của pháo đài bị hạn chế khả năng phòng ngự cùng tự cấp tự túc đều không thể so sánh cho nên như mọi người thấy pháo đài đã không thể chống lâu hơn được nữa.
Huống chi đừng quên chính ma quỷ đã đánh hạ pháo đài Hoàng Sơn bọn hắn hẳn rất quen thuộc với pháo đài mới đúng, thứ duy nhất nằm ngoài dự tính của bọn hắn có lẽ chỉ là vũ khí mới của Thánh quốc. Nếu không có súng pháo có lẽ pháo đài đã sụp đổ từ lâu chứ không phải chống tới bây giờ.
Triệu tướng quân cùng với quân phòng thủ bây giờ cũng chỉ có thể xây dựng kế hoạch tiêu hao nhân lực của đối phương. “Bây giờ chúng ta phải làm sao?” Có người hỏi. “Còn có thể làm sao đây! Chúng ta không thể trái lệnh được.” Cuối cùng Triệu tướng quân nói.
“Khốn kiếp chẳng lẽ để người của chúng ta ch.ết như vậy! Thần đâu? Tại sao lực lượng của thần không có mặt. Ta nghe nói bọn họ có thể dễ dàng chiến thắng ma quỷ.” Tướng lĩnh số hai giận giữ nói.
“Cận thận cái mồm của ngươi! Những lời vừa rồi của ngươi có thể khiến ngươi lên dàn thiêu.”
Dàn thiêu chính là cách để tử hình những tên dị giáo, nếu người của tòa án dị giáo ở đây chắc chắn hắn sẽ bị đưa lên dàn thiêu. May mắn ở đây đều là đồng đội của hắn nếu không sợ rằng mọi thứ sẽ rất xấu.
Tướng lĩnh số hai nghe vậy hừ một tiếng không nói nhiều, nhưng thái độ của hắn cũng thể hiện rất rõ sự bất mãn của mình.
Các tướng lĩnh ở đây cũng không nói nhiều, tất cả đều trầm mặc không ai nói chuyện những lời vừa rồi của tướng lĩnh số hai rất rõ ràng những tướng lĩnh này đều có chúng một thái độ.
Kỳ thực phần lớn tướng lĩnh Thánh quốc đều có chúng thái độ như vậy, những người có địa vị càng cao tín ngưỡng của bọn hắn càng có vấn đề giống như các tướng lĩnh ở đây bọn hắn hầu hết chỉ là nông tín đồ. Đôi khi bọn hắn còn nghi ngờ cả giáo điều của chính Thánh quốc nên không ai nói nhiều về những lời vô lễ vửa rồi của tướng lĩnh số hai, tất cả đều tập trung ở đây để nghĩ xem rốt cuộc nên xử lý tình huống như thế nào.
Boom! Đột nhiên một vụ nổ vang lên lọt vào tai tất cả tướng lĩnh ở đây, mặt đất bên dưới bọn hắn trở nên rung động. Triệu tướng quân giật mình đứng bật dậy chạy ra cửa sổ muốn nhìn xem rốt cuộc chuyện gì xảy ra.
Lọt vào mắt hắn chính là hình ảnh đất đá từ tường thành bay tung tóe khắp nơi, cột khói bốc lên thậm chí còn cao hơn cả tháp canh cao nhất của pháo đài.
Tường thành đã sụp đổ, gặp phải một đòn trọng kích vô cùng mạnh mẽ khiến một lỗ hổng lớn gấp ba lần lỗ hổng lúc trước sụp đổ, vấn đề lớn hơn chính là dưới uy lực của đòn tấn công này đất đá bị thổi bay khắp nơi chứ không phải rơi xuống tạo thành một đống đất đá ngăn cản quân bên ngoài tràn vào.
Ma quỷ thậm chí đã không còn bất kỳ sự ngăn cản nào, bọn hắn không cần phải leo lên một đống đất đá nguy hiểm có thể gây thương tích cho chính mình.
Không cần vụ nổ phải kết thúc Triệu tướng quân đã nhìn ra tình huống của vấn đề, hắn không thắc mắc tại sao tường thành lại có thể bị phá hủy dễ dàng như vậy phải biết những đoạn tường thành này đều vẫn còn ma pháp phòng thủ hoạt động chỉ một đòn có thể phá hủy chắc chắn không phải đòn đánh bình thường.
Nhưng hắn không còn quan tâm vấn đề này, bây giờ khẩn cấp hơn chính là.
“Kiêu! Điều người của ngươi tới chi viện khu bốn, bằng mọi giá phải ngăn kẻ địch đột phá sâu vào pháo đài. Lăng! Người của ngươi tới lỗ hổng không được để đối phương đột phá. Tất cả những người còn lại trở về vị trí chiến đấu nhanh.” Triệu tướng quân vội vã ra lệnh.