Trong soái trướng Giản cùng thuộc hạ đang thảo luận chiến lược, đối với hắn chuyện của Aciler không phải chuyện hắn cần lo lắng bởi vì Giản biết tên này sớm muộn sẽ được đưa vào nghi thức. Bây giờ điều Giản quan tâm là làm sao đặt chân xuống phía nam được, đây là vấn đề hắn cần quan tâm.
Nhưng chắn trước mặt bọn hắn chính là Hẻm Bắc đặc bị xây dựng thành một pháo đài vững chắc mà bọn hắn đã tiêu tốn vô số mới chỉ chạm tới vòng ngoài của cái pháo đài này. Mặc dù bọn hắn mới là bên áp đảo về nhân số.
“Ta cho rằng nếu không có pháp thánh ra tay chúng ta có chất bao nhiêu đi chăng nữa cũng rất khó đánh xuyên được nơi này, Nam Tinh đã xây dựng nơi này thành một pháo đài không thể bị xuyên thủng.” Một tướng lĩnh nhân loại nói.
Hắn không phải tướng lĩnh bình thường, hắn là một vài người đang tham gia nghiên cứu cách chiến đấu của quân Nam Tinh từ vũ khí tới chiến thuật chiến lược, vì thế tiếng nói của hắn rất có sức nặng. “Ý ngươi là chúng không thể chiến thắng.” Một tưỡng lĩnh tinh linh khác nghe vậy gằn giọng nói.
“Không phải chúng không thể chiến thắng! Mà là nếu tiếp tục duy trì kiểu chiến đấu hiện tại đúng là chúng ta rất khó chiến thắng, chúng ta phải thay đổi chiến thuật thôi.” Tướng lĩnh nhân loại bình tĩnh nói, hắn không quan tâm tới ánh mắt đe dọa của đối phương.
“Chiến thuật khác? Ngươi có ý tưởng gì?” Giản cũng bất ngờ nói. “Thông thường nếu gặp phải tình huống bị pháo đài ngăn cản như vậy chúng ta thường có một lựa chọn. Đi vòng qua!” “Đi vòng qua! Nếu có thể đi vòng qua chúng ta đã không ngồi ở đây.”
Tinh linh tộc kia cười lạnh nói. Mọi người trong phòng cũng đồng ý với tinh linh tộc, nhưng bọn hắn vẫn tiếp tục chờ đợi người này nói tiếp. “Nếu không thể đi vòng qua chúng ta có thể lựa chọn một mục tiêu khác mềm hơn.” Tưỡng lĩnh nhân loại không nhìn tinh linh tộc tiếp tục nói.
Lúc này tất cả mọi người đều nhíu chặt lông mày suy nghĩ xem mục tiêu khác mềm hơn trong miệng người này là cái gì. “Nơi này!” Tướng lĩnh nhân loại chỉ về một vị trí trên bản đồ nói. “Ngươi điên rồi sao đây là rừng điên.”
Rừng Điên chính là một khu rừng nằm ở tây bắc Nam Tinh phần lớn nơi này nằm trong ma địa nhưng một phần lại vượt qua dãy núi đông tây tạo ra một con đường khá dễ đi có thể bình thường vượt qua dãy núi này.
Nhưng vấn đề lớn nhất khu rừng này chính là rừng ma pháp, rất nhiều sinh vật ma pháp sống ở nơi này, thậm chí không có lấy một sinh vật bình thường, cho dù là ma quỷ bọn hắn cũng không muốn trêu chọc đối phương.
“Không nhất thiết phải đánh xuyên khu rừng, chúng ta chỉ cần tạo ra một con đường ở phía nam khu rừng này là được áp lực của chúng ta sẽ nhỏ hơn rất nhiều.” Tướng lĩnh nhân loại nói.
Lần này tất cả mọi người đều nhíu chặt lông mày nhìn chăm chú khu rừng không ai nói một lời. Bọn hắn đang suy nghĩ tới tính khả thi của ý tưởng này, một số người nhạy cảm đã bắt đầu suy nghĩ tới độ khả thi của kế hoạch lần này. “Ừm! Nếu chỉ là khu vực phía nam hẳn cũng có khả năng.”
Vân Ngọc hơi suy nghĩ một chút nói. Mặc dù rừng điên rất nguy hiểm nhưng chỉ cần không tiến vào khu vực trung tâm liền không quá nguy hiểm, với sức mạnh hiện tại của bọn hắn hẳn có thể mở một con đường xuyên qua rừng.
“Chúng ta không có bất kỳ thông tin nào về khu rừng này, làm sao có thể vượt qua được nơi đó.”
Đương nhiên cũng có người phản đối, không phải ai cũng cho rằng có thể vượt qua rừng điên mà không gặp phải tổn thất lớn. Đặc biệt là bọn hắn không có thông tin gì về khu vực phía nam này. Làm sao đảm bảo nơi này không có những ma thú mạnh mẽ gây nguy hiểm cho toàn quân.
“Kỳ thực muốn tìm tin tức về khu rừng này rất đơn giản. Tìm ở lãnh thổ nhân loại là được.” Vân Ngọc nói.
Là một khu vực tồn tại vô số sinh vật ma pháp khu rừng này cũng là nơi cung cấp rất nhiều vật liệu ma pháp cho các quốc gia xung quanh vì thế có rất nhiều mạo hiểm giả tiến hành săn bắt trong khu rừng, trong tình thế đó bản đồ của khu rừng, đặc biệt là những khu vực có ma thú mạnh mẽ đều được chắc chắn không thiếu.
Vì thế Vân Ngọc nói tìm tin tức về khu rừng nầy ở thế giới loài người không sai, dù sao cái này cũng không phải bí mật quốc gia gì muốn tìm được thông tin những chuyện này không phải chuyện khó.
Lúc này Aciler đang phải tự mình ra trận làm nhiệm vụ chiến đấu chống lại quân Nam Tinh đang tấn công, đúng vậy đường đường là tướng lĩnh cao nhất nhưng hiện tại hắn lại phải tự mình ra trận sử dụng vũ lực cá nhân của mình để có thể trợ giúp binh lính bảo vệ doanh trại.
Chiến đấu tới thời điểm này hắn đã không cần phải điều quân gì nữa cả, hắn biết bây giờ điều quan trọng nhất là chi viện vũ lực cho quân mình.
Nói như vậy thôi nhưng ngoại trừ việc nấp dưới chiến hào phóng ma pháp ra Aciler cũng không biết làm gì nữa cả, hắn đương nhiên sẽ không ngu tới mức phơi mình trước hỏa lực của đối phương nó sẽ chỉ khiến hắn tiêu tốn nhiều ma năng hơn cho việc phòng thủ thôi. Rầm!
Một quả đạn pháo nổ chỉ cách Aciler hơn chục mét, bụi đất rơi rụng trên người hắn cùng với đó là những binh lính ngã xuống, không phải do mảnh đạn mà là sóng xung kích đã phá hủy nội tạng của bọn chúng đó là lý do cho những cái xác đang nằm dưới chân Aciler hiện tại. Hào của ma quỷ đào không có quá nhiều kỹ thuật vì thế chúng cũng không thể bảo vệ những binh lính bên dưới tốt như hào của Nam tinh.
May mắn Aciler vẫn duy trì ma pháp phòng thủ ở mức vừa đủ có thể chống lại sóng xung kích tới từ đạn pháo.
Vươn đầu ra khỏi chiến hào Aciler đưa mắt quan sát tình huống phía trước, hắn có thể thấy được những cái bóng đang phân tán tiến lên, khoảng cách rất rộng cho dù sử dụng ma pháp cỡ lớn cũng không thể gây ra sát thương quá lớn. Nhưng hắn cũng không có cách nào.
Ma pháp bắt đầu thi triển sau đó một ngọn lửa xuất hiện lan tràn ra xung quanh tới hơn cả trăm mét thiêu đốt mọi thứ trước mặt. “Ahhh!” Những người lính Nam Tinh bị ngọn lửa nuốt chửng cố gắng thoát khỏi những cuối cùng bị thiêu cháy.
Sở dĩ doanh trại có thể chống cự tới được lúc này chính là nhờ những siêu phàm giả như Aciler nhưng hắn còn chưa vui mừng được lâu thì một loạn đạn cối nã xuống đầu hắn khiến Aciler phải vội vã cúi đầu xuống. Hiển nhiên chỉ có cối binh mới kịp thời phản ứng với chiến trường như vậy.
Sau loạt đạn cối dừng lại Aciler tiếp tục quan sát tình huống phía trước. Bụp! Một phát đạn rơi xuống ngay trước mặt laị một lần nữa khiến hắn vội vã cúi đầu xuống. Đây không phải đạn bình thường hắn cảm giác được ma pháp dao động trên viên đạn đó.
Đúng đấy đây chính là lực lượng xạ thủ bắn tỉa sử dụng thần ch.ết chuyên săn siêu phàm giả trên chiến trường trong lực lượng quân sự của Nam Tinh.
May mắn phát bắn vừa rồi không trúng nếu không Aciler cũng không biết ma pháp phòng thủ duy trì mức tối thiểu của mình có chống được hay không, một khi ma pháp sụp đổ sợ rằng hắn sẽ trở về thần quốc.
Aciler giống như cảm giác được điều gì đó, sắc mặt hắn tái mét rời khỏi vị trí của mình, quả nhiên ngay sau đó một loạt ma pháp đổ xuống vị trí hắn vừa đứng, nếu hắn không rời đi sợ rằng đòn vừa rồi sẽ khiến hắn bị thương. “Tướng quân ngài không sao chứ?”
“Không sao! Lập tức cảnh báo cho người của chúng ta cận thận, lũ thợ săn đang ở xung quanh.”
Lực lượng săn ma pháp này đã tồn tại từ rất lâu, cho dù là người mới trên chiến trường này Aciler vẫn hiểu được tính nguy hiểm cuẩ đối phương. Dù sao trong suốt cuộc chiến vừa rồi số lượng siêu phàm giả ch.ết dưới tay đối phương cũng không ít vừa rồi hắn cũng đã được lãnh giáo khả năng của đối phương không muốn người của mình chịu tổn thất quá lớn.