“Hai mươi nghìn thương vong! Ôi Acieler thông thái của ta ngươi đang làm cái gì vậy, nếu ngày mai ngươi còn có thương vong đó ta liền phải suy nghĩ xem ai sẽ là người hành quyết ngươi.”
Giản vui vẻ cười lớn thoải mái chế nhạo Aciler không chút kiêng kỵ, mọi người trong phòng cũng nhìn Aciler với một ánh mắt đầy chế nhạo cho dù là những kẻ trước đó ủng hộ hắn.
Ma quỷ chính là như vậy ngươi có tác dụng người ta sẽ tôn trọng ngươi, một khi ngươi mất tác dụng rồi cho dù có là bạn thân nhất cũng sẽ đâm ngươi một đao. “Đừng vui mừng quá sớm mọi thứ vẫn chưa ngã ngũ, ngươi có thể yên tâm.”
Aciler căm giận nhìn Giản nói, hắn không che dấu sát ý của mình nhằm vào Giản nhưng sát ý đó không khiến Giản sợ hãi, hắn thậm chí không quan tâm mặc dù nếu Aciler muốn hắn có thể giết Giản bất kỳ lúc nào.
Bởi vì hắn là quỷ của Licht vị thần của chiến tranh, mà trong chiến tranh quan trọng nhất chính là nghe lệnh làm việc cho dù có là bất kỳ ai. Đó là giáo điều bọn chúng phải tuân theo bằng không bọn chúng sẽ không còn lý do tồn tại ở thế gian này nữa.
Không tồn tại đúng là như vậy đấy, không chỉ không tồn tại ở chốn phàm trần mà ngay ở thần quốc cũng vậy. Pháp thánh, pháp thần không thể giết hắn bởi vì hắn là một thực thể siêu nhiên tồn tại ở thần quốc những gì hắn bị giết chỉ là một chiếc bình chứa một phần linh hồn hắn, nhưng Licht thì khác ngài là chúa tể của thần quốc ngài có thể dễ dàng quyết định sống ch.ết của những con dân như hắn.
Đó chính là lý do Giản không sợ hãi, bởi vì hắn biết Aciler không làm gì được hắn. “Ngươi biết không? Nếu ngươi ở chỗ của Benzar, Genmante hay Slatna ngươi bây giờ đã là một cái xác.” Aciler gằn giọng nói. Không có chút tôn trọng nào với những vị chúa tể ngang hàng với chúa tể của hắn.
Điều này cũng rất bình thường, bản thân các chúa tể ma quỷ cũng không hòa bình gì chúng đánh nhau hàng ngày như cơm bữa, cũng chỉ có khi đối ngoại khi ở phàm giới bọn chúng mới thống nhất một khối. Nói như vậy thôi nhưng chỉ khi có những hành động mạnh mẽ chúng mới hợp tác, nếu không bất kỳ kế hoạch nào với phàm giới đều là cá nhân chúng tự làm ra hành động.
Ví dụ như cuộc chiến này các chúa tể đều thống nhất tham chiến, nhưng còn tham chiến như thế nào thì là việc của các chúa tể hai bên không liên quan tới nhau, thậm chí người của hai bên nếu gặp nhau có khi còn lao vào giết nhau nữa.
Vì thế không ai bất ngờ với thái độ đấy của Aciler. Thậm chí Giản còn cười nhạo nói. “Đừng so sánh chúng ta với đám không có chút kỷ luật nào đó, ngươi đang sỉ nhục chúng ta và cả chính ngươi nữa.”
Aciler cũng biết mình nói sai, hắn quan sát một vòng xung quanh có thể thấy được sắc mặt của tất cả mọi người ở đây đều không tốt, hiển nhiên những lời vừa rồi của hắn khiến mọi người xung quanh đều vô cùng bất mãn.
Tất cả mọi người ở đây đều khinh thường các chúa tể khác vì những hành vi vô kỷ luật, hơn nữa các bên quan hệ cũng không tốt suốt ngày dánh nhau bây giờ lại có người đi so sánh bọn hắn làm sao bọn hắn không phản cảm đi được. “Hừ!”
Nhưng bản thân Aciler không muốn nhận sai, hắn hừ lạnh một tiếng liền giận giữ rời đi không nói một lời mặc cho ánh mắt bất thiện của mọi người đều ném lên người hắn.
Nhưng khi hắn còn chưa rời khỏi sở chỉ huy thì đột nhiên một tên nhân loại chạy vào mặc dù nhìn hắn rất vội vã nhưng trên mặt lại vô cùng bình tĩnh. “Đồi sáu đang bị đối phương tấn công thưa ngài.”
Đồi sáu chính là điểm phòng thủ F2 ma Aciler đã chiếm được, chỉ mới chiều này thôi hắn vừa tốn hai mươi nghìn quân để chiếm nơi đó vây mà bây giờ đối phương lập tức muốn chiếm lại rồi. Hắn làm sao có thể cho phép điều này xảy ra, vì thế khi nghe được tin này Aciler lập tức xù lông.
“Nhanh chi viện, không được để bọn hắn chiếm lại nơi đó.” Nói rồi hắn lập tức rời đi tiến thẳng tới chiến trường. “Này Aciler ngươi còn một trăm sáu mươi nghìn nữa nhé, cận thận đấy ha ha.”
Sau lưng hắn âm thanh chế nhạo của Giản vọng tới cùng với tiếng cười của mọi người khiến hắn điên tiết.
Chưa đi tới chiến trường nhưng Aciler đã nhìn thấy tình huống của chiến trường hiện tại, nơi đó đã bị bao phủ bởi vô số vụ nổ, ánh sáng từ chúng thậm chí chiếu rọi lấy toàn bộ bầu trời. Trong nháy mắt khói bụi che đậy ánh sáng từ những vụ nổ. “Khốn kiếp! Nhanh lên.”
Aciler hét lớn thúc dục thuộc hạ xung quanh, hắn dẫn đầu các binh lính tiến về phía trước thậm chí không cần sử dụng giao thông hào mặc cho xung quanh chiến trường đạn pháo đang bay như mưa, hiển nhiên pháo binh Nam Tinh cũng đang cố gắng ngăn chặn chi viện cho căn cứ. Aciler không còn đứng sau chỉ đạo như trước nữa, tình huống hiện tại hắn không có cái tâm tình đó hắn cần ở chiến trường bằng mọi giá phải ngăn cản phản công của đối phương nếu không muốn mọi thứ hôm nay hắn làm đều trở thành công cốc.
Aciler chắc chắn không phải nhân vật chính vì thế không có viên đạn nào tránh hắn cả nhưng cũng không có viên đạn nào trúng hắn tất cả chỉ nổ tung bên cạnh những mảnh đạn không thể gây sát thương cho hắn. Ma pháp phòng thủ hoàn toàn bảo vệ hắn khỏi mọi mảnh đạn văng lên người.
Khác với hắn những binh lính khác mặc dù không sợ ch.ết nhưng bọn hắn cũng không muốn ch.ết trước khi có thể tới được chiến trường vì thế hầu hết tất cẩ mọi người đều rất thức thời sử dụng giao thông hào an toàn di chuyển tới chiến trường.
Vì thế thời điểm Aciler tới được chiến trường chi viện còn chưa xuất hiện. “Tình huống thế nào?” Aciler trực tiếp hỏi tới tướng lĩnh phòng thủ nơi này. Rầm rầm rầm!
Âm thanh pháo nổ lập tức lọt vào tai Aciler, hắn không nhận được câu trả lời từ cấp dưới mà bị kéo xuống hầm trú ẩn tránh cho pháo kích một phát dây luôn hắn.
Nơi này cũng không phải ở hậu phương quy mô pháo kích ở đây vượt trội hơn rất nhiều nếu không cận thận sợ rằng Aciler sẽ phải chịu đau khổ. Bị mệnh trung cũng không phải như mảnh đạn cho dù là cao cấp siêu phàm giả hắn cũng không thoát được.
“Chúng ta đang bị áp đảo thưa ngài, người của ta thậm chí không thể đứng thẳng chỉ có thể nấp dưới đống chiến hào này.” Rất rõ ràng ma quỷ đang bị áp đảo về vũ khí cả tầm bắn lẫn uy lực, bọn hắn thậm chí không thể ngăn cản quân Nam Tinh tiếp cận gần căn cứ.
Đây là căn cứ được xây dựng theo kiểu chiến tranh vũ khí nóng không phải là những pháo đài thành trì có tường thành cao chót vót ngăn cả đối phương leo lên. Đối phương có thể thoải mái đi bộ tiến vào đây, thậm chí khả năng ngăn cản đối phương tiếp cận cũng không có. Ma quỷ đương nhiên không có súng máy hạng nặng hay mìn gì đó bọn hắn chỉ có thể sử dụng cung nỏ để có thể ngăn cản quân Nam Tinh tiếp cận.
Cung nỏ! Có lẽ không cần phải nói nhiều nữa rồi. Huống chi còn một vấn đề Aciler không biết nữa, một vấn đề rất nghiêm trọng.
Trước đó ma quỷ bởi vì là bên tấn công nên bọn hắn có thể tản quân ra rất rất rộng, nhưng bây giờ một nơi chật hẹp như đồi F2 làm sao có thể đủ diện tích để chứa một số lượng quân khổng lồ như vậy.
Chính vì thể quân đóng trong căn cứ là có giới hạn, bọn hắn không thể phát huy ưu thế số lượng lớn nhất của mình. “Thưa ngài lũ dị giáo đã tới dưới chân đồi.” Một người lính đi vào hầm trú ẩn hét lớn báo cáo. “Nhanh như vậy?” Aciler hoảng hốt nói.
Nói như vậy cũng không đúng bởi vì bọn hắn cũng cố gắng phản công bằng cung nỏ và cả bằng ma pháp nữa, nhưng dù sao ma pháp cũng có hạn bọn hắn không thể chiếu cố toàn bộ chiến trường được, huống chi đối phương cũng có siêu phàm giả làm sao có thể để bọn hắn thoái mái xả ma pháp lên người quân mình được.