Sắt Thép Ma Pháp

Chương 759: "Hành trình."



Bốn học giả lập tức bu vào đống sách bắt đầu tìm kiếm tài liệu, một người đi tới kệ sách bên cạnh tùy tiện cầm lấy một tài liệu.

Những người khác thấy vậy cũng tò mò xúm lại muốn biết cái ngôn ngữ kỳ lạ được nhắc tới kia là gì, ngay cả Hồng cô cũng không ngoại lệ. Thấy vậy Phương Linh đại sư liền cười nhẹ lắc đầu.

Trong mắt tất cả mọi người ở đây quả thật là một ngôn ngữ kỳ lạ, bọn họ có thể nhận ra một vài ký tự nhưng nếu ghép tất cả lại bọn họ hoàn toàn không hiểu gì cả.

Nếu Long ở đây hắn sẽ rất bất ngờ bởi vì thứ ngôn ngữ này hắn rất quen thuộc nó chính là tiếng anh, mặc dù có những câu từ rất mới lạ hắn có thể không nhận ra nhưng về mặt ngữ pháp cùng các từ ngữ thông dụng lại không khác là bao rõ ràng chính là tiếng anh.

Nhưng những người ở đây đúng là không nhận ra thứ tiếng này. Cũng không hẳn một số từ ngữ bọn họ từng thấy trong các sách cổ nhưng khi ghép lại thì nó lại không có nghĩa gì cả, đây mới là vấn đề khiến tất cả nhíu mày.

“Ta từng thấy một số từ trong sách cổ nhưng khi ghép lại liền không có nghĩa gì cả.”
Một lịch sử gia nhíu mày nói.
“Nó có nghĩa là gì? Trang lão?”
Hồng cô không hiểu hỏi, bà hiển nhiên không phải là một lịch sử gia không hiểu nó nghĩa là gì.



“Nó có nghĩa là trong lịch sử hẳn chúng ta từng sử dụng qua loại ngôn ngữ này chỉ có điều thời gian quá lâu tất cả đã bị thất truyền. Hẳn đã có một biến động nào đó trong lịch sử khiến chúng ta đánh mất ngôn ngữ này, nó hẳn phải rất xa xưa ít nhất phải ba mươi nghìn năm.”

“Tại sao lại là ba mươi nghìn năm?”
Hồng cô nghe vậy tiếp tục hỏi.
“Bởi vì đó là tài liệu lịch sử cổ nhất có thể tìm được trong khoảng thời gian này.”
Vị lịch sử gia đươc gọi là Trang lão nói, ông ta dừng lại một chút rồi nói tiếp.

“Đó là tài liệu của tinh linh tộc nói về chúng ta. Ta chỉ nghe về những tài liệu này chứ chưa từng có vinh hạnh đọc chúng, nhưng với các học giả của Đế quốc hẳn bọn họ đã tiếp xúc với những tài liệu này rồi.”

Vừa nói ông ta vừa nhìn về phía Phương Linh đại sư như muốn xác nhận những lời vừa rồi của mình.
Phương Linh đại sư nghe vậy liền gật đầu khẳng định những lời vừa rồi của Trang lão.

“Quả thật chúng ta đã tiếp cận tài liệu đó nhưng đúng như lời của ngài chữ viết bên trong không phải là loại ngôn ngữ này. Mặc dù đúng là có một số ký hiệu hay từ ngữ quen thuộc.”
“Không thể từ đó dịch ra được sao?”

“Chúng ta đang nỗ lực giải mã nhưng vẫn còn rất khó khăn.”
“Chủ nhân của nơi này thì sao? Bọn hắn hẳn phải biết về ngôn ngữ này?”
“Chỉ có gia chủ của gia tộc này mới biết tới ngôn ngữ đó nhưng nàng đã trốn thoát, hiện tại chúng ta không tìm được tung tích của nàng.”

Phương Linh đại sư trả lời.
Ánh mắt của Hồng cô có một chút khác lạ khi ông ta nói những lời này.

Hồng cô là người hầu được mẹ Long nhận sau khi tới vương quốc vì thế Đế quốc không biết tới sự tồn tại của bà, còn về Đức Bình cũng không hiểu tại sao Đế quốc không biết tới ông ta dù sao Đức Bình cũng là một trong những hiệp sĩ phục vụ gia tộc trong hàng trăm năm qua.

Vấn đề là bản thân Hồng cô cũng không biết về những ngôn ngữ này, thậm chí Đức Bình hay bản thân Long trước khi bị thay thế cũng không, giống như mẹ hắn cố ý không dạy lại những ngôn ngữ này cho hắn điều đãng lẽ phải được thực hiện.

Đương nhiên nếu Long nhìn thấy những tài liệu này hắn có thể dịch ra được mặc dù có một số từ ngữ mới hắn không biết được.
Trò chuyện một lúc bốn vị lịch sử gia cũng từ bỏ việc đọc các tài liệu này, bọn họ trở lại với các tài liệu sử dụng các loại ngôn ngữ phổ biến hiện tại.

Hồng cô không có chuyên môn về chuyện này, vì thế bà chỉ đành nhìn sang Phương Linh đại sư bên cạnh nói.
“Liệu ta có thể xem khu vực trung tâm đấy không?”

Hồng cô rất tò mò rốt cuộc là thứ gì khiến Đế quốc phải bó tay như vậy, phải biết Đế quốc sở hữu pháp thánh, nếu không thể mở một cách bình thường thì chỉ cần pháp thánh mở liền được không phải sao. Dù sao dưới ma pháp đơn mục tiêu hẳn sẽ không gây ảnh hưởng quá lớn tới nơi này. Nhưng dù vậy tới hiện tại Đế quốc cũng không thể tiến vào được khu vực trung tâm khiến Hồng cô rất tò mò rốt cuộc là thứ gì có thể ngăn được pháp thánh.

Phương Linh đại sư nghe vậy hơi nhíu mày một chút nhưng rồi ông ta cũng đồng ý dẫn theo Hồng cô đi xem nơi đó, dù sao Hồng cô cũng không thể vào được cho xem cũng như vậy.
Dưới sự dẫn đường của Phương Linh đại sư Hồng cô xuất hiện ở nơi sâu nhất của thư viện dưới mặt đất.

“Chính là nó.”
Phương Linh đại sư chỉ vể bức tường trước mặt, nơi đó có một cánh cửa bằng sắt nhưng đó là tất cả không có thêm điều gì nữa ngay cả ma pháp phòng thủ bà cũng không nhìn thấy.
“Là đây sao?”
Hông cô cũng không tin nổi nhìn sang Phương Linh đại sư hỏi.

“Rất bất ngờ đúng không!”
Phương Linh đại sư nở một nụ cười khổ nhìn Hồng cô.
“Đừng tưởng đây chỉ là một cánh cửa sắt bình thường, nhưng chúng ta đã thử mọi cách đều không thể mở ra ngay cả đối với pháp thánh.”

Đế quốc làm sao có thể bỏ qua phương pháp mở cửa bằng vũ lực, đối với pháp thánh đừng quên bọn họ cũng sở hữu những ma pháp đơn mục tiêu mạnh mẽ có thể tránh tổn thất nhưng dù vậy cánh cửa này vẫn đứng ở đó không hề trầy trật.

Hồng cô nghe vậy tò mò tiếp cận cánh cửa cầm lên tay nắm muốn đẩy vào.
Đương nhiên không có chuyện cánh cửa mở ra rồi.
“Xác nhận thân phận!”
Đột nhiên một âm thanh không biết từ đâu vọng vào tai khiến Hồng cô giật mình lùi lại.
Nhìn về phía Phương Linh đại sư Hồng cô tò mò hỏi.

“Âm thanh này là gì?”
Ngôn ngữ của âm thanh này là tiếng anh bà đương nhiên không hiểu nó nghĩa là gì.
“Ta cũng không biết?”
Phương Linh đại sư trả lời.
“Ngươi thử đặt ngón tay lên thủy tinh trên tay cầm xem.”

Phương Linh đại sư chỉ về phía tay cầm của cánh cửa, tay cầm này lại giống như khóa điện tử và thủy tinh trên tay cầm khả năng cao chính là khóa vân tay.
Làm theo lời Phương Linh đại sư Hồng cô đặt ngón tay lên phía trên, đương nhiên cũng không mở được cửa.
“Thứ này là gì?”

Hồng cô tiếp tục hỏi.
“Hẳn là một loại khóa như khóa ma pháp, cần xác định thân phận mới có thể mở cửa.”
“Khóa ma pháp!”
“Đúng vậy! Nhưng đây lại không phải khóa ma pháp.”
“Là sao?”
Hồng cô rất không hiểu hỏi.

Đã nói là khóa ma pháp nhưng bây giờ lại nói không phải khóa ma pháp rốt cuộc lão già này có ý gì.

“Đây không phải khóa ma pháp, chúng ta không cảm nhận được giao động ma năng trên khóa. Thứ này hẳn chỉ là một loại khóa bình thường bằng cách nào đó có thể sử dụng được phương pháp xác nhận thân phận này. Chỉ có điều thay vì sử dụng giao động ma năng nó sử dụng thứ gì đó trên tay.”

Phương Linh đại sư tiếp tục lên tiếng giải thích.
Quan sát xung quanh một lúc cuối cùng Hồng cô cũng từ bỏ rời đi, bà cũng chỉ hiếu kỳ một chút cái thứ gì có thể ngăn được pháp thánh thôi bây giờ thì bà cũng không còn hứng thú gì nữa.

Ngay khi trở về vị lịch sử học giả gọi Trang lão lập tức tiến tới trên tay là một tài liệu vội vã hỏi Phương Linh đại sư.
“Đại sư ta muốn hỏi một chút nội dung bên trong này nghĩa là gì?”
Trong tài liệu ghi rằng.

‘Hành trình vạn niên kỷ thứ hai năm 436 ngày 14 tháng 11 hạm đội tiến vào vành đai thiên thạch ngoài cùng của hệ sao TA532. Tàu tiên phong phát hiện dấu hiệu của hỗn mang nảy mầm, hạm đội đã kiệt quệ không còn khả năng tác chiến siêu không gian. Thay đổi kế hoạch B.’

“Cái này ta cũng không hiểu, hẳn là nhật ký đi biển còn hỗn mang ở đây hẳn chính là dấu hiệu của các chúa tể hỗn mang.”
Phương Linh đại sư nói.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com