Điều Long cảnh giác chính là bản thân hắn chỉ có thể sinh một người con, đó là lý do cho tới hiện tại Long chưa có vương hậu, hắn cần cận thẩn lựa chọn.
Cho dù thế nào thì trong suốt hàng chục nghìn năm qua gia tộc của hắn cũng đều chỉ có một người nối dõi như vậy vì thế dù hắn không muốn tin cũng phải tin. Bây giờ nếu cô cháu gái kia trở thành vương hậu của Long thì sao?
Nó cũng có nghĩa người thừa kế tương lai của Nam Tinh có xu hướng thân Thánh quốc, thậm chí dưới sự ảnh hưởng của mẹ có thể trở thành một tín đồ của Tam thần, đây là điều Long không bao giờ cho phép. Huống chi rất có thể bản thân Thánh quốc phía sau còn làm ra thao tác, nếu không cận thận cơ nghiệp của Nam Tinh sẽ rơi vào tay Thánh quốc.
Kỳ thực Long có thể lựa chọn cách xử lý như tách đứa trẻ khỏi mẹ nàng sau khi sinh ra nhưng đây cũng không phải dễ dàng thao tác như vậy, dù sao nàng cũng là vương hậu nên ăn nói thế nào với nhân dân, huống chi còn có Thánh quốc phía sau nàng. Việc này để lại quá nhiều hiểm họa Long không muốn đối mặt.
Đối với Long nhà ngoại của con minh tốt nhất không nên dính dáng tới bất kỳ thế lực nước ngoài nào như vậy mới đảm bảo an toàn cho tương lai của vương quốc, càng tốt hơn nữa là nhà ngoại cũng không có thế lực, nhưng vấn đề hiện tại là đề nghị của hông y thực sự rất đáng giá suy xét.
Nghĩ tới đây Long lại nhớ tới Tam Sơn nơi cất dấu bí mật của gia tộc hắn, không biết ở đó có cách nào giải quyết tình huống của hắn không, nếu có thể sinh trên hai đứa con như vậy vấn đề kia liền không cần lo lắng chỉ cần giao vương vị cho đứa còn lại liền được.
“Thưa bệ hạ ta mong ngài nghiêm túc suy xét chuyện này, dù sao ngài đã lên ngôi được hơn mười lăm năm rồi mà vẫn chưa có người nối dõi nó sẽ khiến quốc dân lo lắng. Ngài hẳn nên có ít nhất một đứa con để có thể trấn an người dân mới phải.” Hồng y lên tiếng khuyên bảo.
“Chắc hẳn ngài sẽ không cam tâm để cơ nghiệp của mình rơi vào tay người ngoài phải không?”
Thế giới này cũng giống châu âu phong kiến vậy, nếu gia tộc không có người nối dõi liền tìm một người có huyết thống gần nhất vì thế nếu Long ch.ết rất có thể một trong những anh chị em của hắn hoặc con của bọn họ sẽ trở thành chủ nhân của Nam Tinh. Long nghe vậy cười lạnh nói.
“Hồng y không cần lo lắng! Ta là siêu phàm giả, vẫn còn rất nhiều thời gian.” Dù nói vậy nhưng Long vẫn biết hắn thực sự nên có một người kế vị.
Nghĩ tới hiện tại không biết đám anh em của hắn đang làm gì. Dù sao hắn cũng chỉ quan tâm tới tam công chúa người đang làm việc cho mình còn nhị hoàng tử hay ngũ công chúa không biết bây giờ thế nào.
Dù sao cũng đã nhiều năm như vậy rồi, mặc dù quân cận vệ giám sát bọn họ nhưng cũng không có nghĩa Long cần mỗi ngày hiểu được hành động của bọn họ. Nếu Long nhớ không nhầm nhị hoàng tử hẳn đã có ba đứa con, còn ngũ công chúa đã có hai đứa.
Long đột nhiên nghĩ tới có nên nhận con nuôi đưa về tự mình dạy bảo hay không, như vậy cũng có thể giúp hắn trấn an dân tâm. “Bệ hạ! Ngài nghĩ thế nào?” Hồng y thấy Long rơi vào trầm tư liền hỏi. “Ta cần thêm thời gian.” Long trả lời!
Hắn thực sự chưa quyết định được chuyện này, đây không phải vấn đề một sớm một chiều có thể đưa ra quyết định. “Như vậy ta đây cũng không làm phiền ngài nữa! Mong bệ hạ sớm có câu trả lời thỏa đáng.” Hồng y thấy vậy cũng liền rời khỏi, dù sao điều muốn nói ông ta đã nói hết.
Tiễn Hồng y rời đi trong đầu Long vẫn còn nhiều suy nghĩ ngổn ngang, hắn nên làm thế nào với chuyện này đây. “Gọi Đức Bình tới gặp ta.” Long nói!
Hắn cần tư vấn từ Đức Bình, mặc dù trong chuyện này Long cho rằng Hồng cô đáng tin hơn nhưng bây giờ Hồng cô không ở đây hắn chỉ có thể tìm tới Đức Bình.
Dù sao bí mật này cũng chỉ có Đức Bình cùng Hồng cô biết cho dù là hai chị em Linh Uyên, Linh Tuyền cũng không rõ ràng người hắn có thể chia sẻ có hạn. Đây là chuyện không phải ai cũng có thể biết nó có thể khiến quốc gia rung chuyển.
Đức Bình rất nhanh đã xuất hiện trong phòng, sau đó Linh Uyên cùng Linh Tuyền đều rời khỏi phòng chỉ còn lại hai người. Long rót cho Đức Bình một chén trà sau khi nhấp một ngụm hắn nói. “Thánh quốc muốn gả cháu gái giáo hoàng cho ta để xây dựng liên minh.” Đức Bình nghe vậy giật mình liếc nhìn Long.
“Như vậy hẳn cũng tốt.” Đức Bình đột nhiên trở nên vui mừng nói. Những lời này khiến đôi lông mày Long nhíu chặt lại. “Ý ngươi là gì?” Hắn không hiểu ý nghĩ của Đức Bình.
“Bệ hạ ngài đã lên ngôi gần mười lăm năm rồi tới bây giờ vẫn chưa lập vương hậu thần cho rằng bệ hạ nên có một vương hậu mới được.” Nghe Đức Bình nói vậy khuôn mặt Long không khỏi co giật.
Đúng là Đức Bình, lão già này cũng chỉ biết chiến đấu cùng một chút thủ đoạn nhỏ. Nhưng nếu nói về ánh mắt chính trị hay ánh mắt chiến lược đúng là không nên hỏi lão. Giờ đây Long càng mong muốn Hồng cô ở bên cạnh hơn.
Thở dài một hơi Long bắt đầu giải thích vấn đề cho Đức Bình. Cho dù không quá nhạy cảm với chính trị nhưng khi nghe Long nói vậy Đức Bình cũng rơi vào trầm tư. “Chi bằng bệ hạ cưới một người khác.”
Long giật mình, hoá ra từ nãy tới giờ lão già này chỉ quan tâm tới việc hắn có vợ hay không còn vấn đề chính trị trong đó lão ta liền không quá quan tâm. Lần đầu tiên Long cảm thấy hối hận khi gọi lão già này vào.
“Xem nào! Cô nàng nhà họ Lâm cũng không tệ thưa bệ hạ, thần cho rằng nàng có thân phận cũng có đủ tư cách trở thành vương hậu. Hơn nữa cũng là tình nhân của bệ hạ cũng rất tiện lợi.” Lão già này vậy mà bắt đầu tự suy diễn.
“Được rồi! Ta gọi ngươi vào đây không phải vì chuyện đó.” Long sầm mặt lên tiếng nhắc nhở Đức Bình. Đức Bình giật mình tỉnh lại, không nhịn được gượng cười. Giống như lão già này đã nhận ra những hành động vừa rồi của mình lố lăng như thế nào.
“Ngươi không thể cho ta một ý tưởng hay sao?” Long cực kỳ không hài lòng nói, trong ngữ khí của hắn đã thể hiện sự bất mãn. Hiển nhiên nếu Đức Bình không cho hắn một ý tưởng vừa lòng lão già này liền sẽ phải cút đi.
Đức Bình không nhịn được gãi đầu, lão cũng không phải người có chính trị thông minh cái này lão thực sự không nghĩ ra được gì. “Chi bằng chúng ta đừng liên minh với Thánh quốc nữa.” Lời của Đức Bình vừa ra khuôn mặt Long không khỏi trở nên co giật.
Mẹ nó hắn gọi lão già này tới là để cho hắn một ý kiến vừa có thể liên minh với Thánh quốc lại vừa tránh được mối nguy hiểm sau này, vậy mà lão lại nói cho hắn bây giờ đừng liên minh với Thánh quốc nữa như vậy liền giải quyết được vấn đề. Mẹ nó lão già này!
Lần đầu tiên Long muốn tống cổ lão già này đi. Hắn tự hỏi với cái trí thông minh kia của lão liệu có thể quản lý được quân cận vệ không, hay là sẽ bị một đám người giá không. Long thật sự rất lo lắng vì chuyện này. “Thôi được ngươi đi thôi.”
Long buồn bực đuổi Đức Bình đi, hắn hiểu được không trông cậy được lão già này trong vấn đề chính trị.
Cuối cùng trong phòng chỉ còn lại mình Long, không biết trải qua bao lâu khi hắn cầm lên tách trà muốn nhập một ngụm nhưng bên trong lại không còn lấy một giọt, lúc này Long mới chợt nhận ra hắn đã uống hết nước bên trong.
Muốn rót thêm cho mình một tách trà, nhưng nước trong ấm cũng đã hết vậy mà không biết đã trải qua bao lâu. Đứng dậỵ! Long đi tới cửa sổ sát đất, quan sát thành phố đang rất sinh động bên ngoài, nhưng đây không phải sinh động vì phồn vinh.
Cho dù phồn vinh thế nào cũng không thể phồn vinh bằng Kim Lăng được, nhưng ở đây sinh động thậm chí còn hơn cả Kim Lăng. Bởi vì nơi này sinh động vì là hậu phương cho tiền tuyến Hẻm Bắc, nơi tập hợp toàn bộ hậu cần cho chiến trường số lượng nhân công hoạt động ở đây là một con số khổng lồ mới tạo ra không khí sinh động như vậy