Đêm đó những bóng người xuất hiện trên chiến trường, chúng từng bước lần mò tới những con hào tới khi bóng người tiếp cận ma quỷ canh gác mới phát hiện. Đột đột! Tiếng súng vang lên đánh thức tất cả, nhưng ma quỷ không kịp phản ứng quân Nam Tinh đã tràn vào chiến hào. Đột đột đột!
Tiếng súng liên tiếp vang lên Trần Lượng nhảy xuống chiến hào tiện tay bồi thêm một phát nữa vào đầu tên ma quỷ đang nằm co quắp dưới chân khiến hắn ch.ết hẳn. “Nhanh nhanh nhanh!” Trần Lượng thúc dục mọi người trong tiểu đội của mình nhanh chóng phân tán chiếm đóng chiến hào.
Hắn dẫn đầu lao tới, trên đường chỉ cần gặp phải ma quỷ khẩu súng trên tay liền không ngừng khai hỏa. Bụp!
Một mũi tên găm vào đất ngay trước mắt hắn, khiến Trần Lượng vội vã ẩn nấp khỏi ngã rẽ những đồng đội phía sau hắn cũng vội vã dừng lại nấp ở hai bên ngã rẽ, đang định ló mặt ra muốn kiểm tr.a tình huống trong ngã rẽ nhưng một quả cầu lửa bay tới va phát nổ ngay trước mắt hắn.
Không biết trải qua bao lâu Trần Lượng nghe được tiếng hét bên tai nhưng không rõ âm thanh này là gì bởi vì bên tai hắn đang liên tục vang lên tiếng ong ong. “Này này! Ổn chứ?” Sau một lúc Trần Lượng mới nghe được tiếng đồng đội dò hỏi bên tai.
Đôi mắt hắn khó khăn mở ra bởi vì bụi đất đã bao phủ lấy khuôn mặt hắn khi mắt mở ra đã có bụi rơi vào mắt khiến Trần Lượng phải mất một lúc mới có thể nhìn thấy được.
Người đang lo lắng nhìn hắn chính là tiểu đội trưởng, mặc dù ánh sáng rất yếu nhưng Trần Lượng vẫn nhìn được trên mặt tiểu đội trưởng có không ít bụi đất. “Không…không sao! Mọi người thế nào?” Trần Lượng cố gắng đứng dậy hỏi tình hình của các đồng đội.
Tựa lưng vào chiến hào Trần Lượng liên tục thở dốc dùng ánh mắt quét khắp nơi muốn tìm kiếm hình bóng của đồng đội.
Các binh lính chạy qua khiến ánh mắt vừa mới khôi phục của Trần Lượng khó khăn tập trung, nhưng rất nhanh hắn đã nhìn được thấy xác những người đồng đội của mình được dựng sang bên cạnh tránh đường cho mọi người di chuyển.
Thời gian hiện tại còn rất gấp không có thời gian để xử lý xác của những người tử trận ngay bây giờ. “Nếu không được thì ở lại đây đi.” Thấy Trần Lượng vẫn đang bị choáng tiểu đội trưởng dặn dò rồi dẫn theo những người còn lại tiếp tục tiến lên.
“Tôi có thế chiến đấu.” Trần Lượng thấy vậy liền lên tiếng, cầm lấy khẩu súng trên tay tiếp tục đuổi theo đồng đội của mình. Rầm! Lại một vụ nổ nữa nhưng may mắn lần này Trần Lượng ở khá xa không ảnh hưởng tới hắn. Giết!
Trần Lượng nghe được ở ngã rẽ phía trước có vô số âm thanh xung phong lao tới, chỉ cần nghe tới thôi cũng biết được số lượng của kẻ địch vô cùng khổng lồ.
Chỉ thấy lúc này tiểu đội đã nấp đi chỉ còn một người lính đứng trước ngã rẽ. Người lính này phía trước mặc một bộ giáp dày sau lưng đeo ba bình như bình cứu hỏa, ba bình được nối với một khẩu súng. Chính là một khẩu súng phun lửa.
Một ngọn lửa phun ra từ trong nòng súng sau đó Trần Lượng chỉ nghe được tiếng hét đau đớn thất thanh từ ngã rẽ, không dừng lại bọn hắn tiếp tục tiến lên lúc đi qua ngã rẽ Trần Lượng nhìn thấy được những cái xác đang bốc cháy nằm la liệt khắp nơi, một số tên vẫn còn sống đang không ngừng quằn quoại như muốn dập tắt ngọn lửa trên người.
Tiểu đội đi theo sau tiến vào ngã rẽ này thấy những tên đang dãy dụa liền kết thúc chúng rồi tiếp tục tến lên. Súng phun lửa đúng là chúa tể của chiến chiến tranh chiến hào, đặc biệt hơn lại là đối phó với những kẻ sử dụng chiến thuật biển người như ma quỷ.
“Nhanh lên! Súng máy đặt ở đây.” Tiểu đội trưởng chỉ đạo phòng thủ. Bọn hắn phải ngay lập tức thiết lập phòng thủ ở đây bởi vì ma quỷ đã bắt đầu có phản ứng quân đội của chúng đang tràn ra từ khắp nơi.
Trần Lượng cũng tìm được một vị trí chiến đấu, lúc này hắn mới thấy được tình huống phía trên chiến hào thông qua ánh sáng từ pháo sáng hắn thấy được vô số bóng đen đang lao về hướng này. Rít! Boom boom boom.
Tiếng đạn pháo xé gió bay qua đầu những vụ nổ nổi lên chiếu sáng toàn bộ chiến trường, mặc dù chỉ trong chớp mắt Trần Lượng vẫn thấy được mục tiêu, hắn không do dự khai hỏa đạn dẫn đường xuất hiện trên khắp chiến trường.
Trong lúc đó cuộc tranh đoạt chiến hào vẫn đang diễn ra, lũ ma quỷ vẫn sử dụng chiến thuật biển người lấp đầy khắp các giao thông hào thi thoảng lại có những vụ nổ bùng lên trong giao thông hào thiêu cháy tất cả mọi thứ bên trong.
Trên bầu trời không pháp sư cũng xuất động, lần này có những không pháp sư được trang bị vũ khí lạ. Không có hỏa thần cũng không có rocket mà là hai bình giống như bình chữa cháy lớn được treo dưới thân thiên không ma cụ, cả hai bình đều được nối với vòi phun ngay phía trước.
Dựa vào ánh sáng trên bầu trời xác định vị trí giao thông hào những không pháp sư này bắt đầu bổ nhào xuống, khi chỉ còn cách chiến hào hơn ba mươi mét một ngọn lửa phun ra từ trong vòi phun bao phủ xuống đầu lũ ma quỷ đang ẩn nấp bên dưới chiến hào. Trong nháy mắt toàn bộ chiến hào dài cả trăm mét bị lửa bao phủ, sau đó không pháp sư tiếp tục chuyển mục tiêu sang một đoạn giao thông hào ngay cạnh đường bay và lại một lần nữa con giao thông hào này bị bao phủ bởi lửa.
Chiến trường khắp nơi đều tràn ngập lửa, vô số cái xác cháy đen nằm la liệt trên chiến trường.
Quan sát một lượt sau khi xác nhận phía trước đường đạn không có quân mình Trần Lượng lập tức khai hỏa, bên cạnh đồng đội của hắn cũng khai hỏa chỉ trong thoáng chốc những bóng người ngã xuống như ngả rả.
Trong lúc này vẫn có rất nhiều các binh lính tiếp tục tiến công vào sâu chiến hào hòng kiểm soát được càng nhiều diện tích chiến hào càng tốt Nam Tinh muốn sử dụng nơi này làm điểm tựa cho một cuộc chiến tranh đoạt chiến hào.
Không phải gì khác diện tích nhỏ hẹp của chiến hào giúp hạn chế tối đa ưu thế số lượng của ma quỷ, trong khi lại phát huy rất tốt ưu thế về vũ khí của Nam Tinh. Mặc dù Trần Lương dừng lại ở đây nhưng đồng đội mang theo súng phun lửa của hắn vẫn không dừng lại tiếp tục tiến lên tham gia tấn công chiến hào.
Dù sao sức mạnh của súng phun lửa trong trường hợp này phù hợp với việc tấn công hơn là phòng thủ. “Trần Lượng theo ta.”
Đang chiến đấu đột nhiên Trần Lượng bị tiểu đội trưởng gọi đi, những người bên cạnh hắn cũng bị điều động vị trí của bọn hắn lập tức được một tiểu đội khác rút về từ tiền tuyến thay thế. Trước đó tiểu đội bổ sung thêm vũ khí rồi lập tức lên tiền tuyến.
Rất nhanh bọn hắn đã tới vị trí giao chiến, nơi này ở khá gần vị trí phòng thủ vừa rồi của bọn hắn rõ ràng đã đánh qua nơi này vậy mà bây giờ lại bị đánh lui về. Boom!
Còn chưa kịp tới nơi một vụ nổ đã thổi bay toàn bộ lực lượng đang phòng thủ ở khu vực đó, ngay lập tức ma quỷ tràn vào nhưng cũng ngay lập tức một ngọn lửa phun tới thiêu cháy toàn bộ lũ ma quỷ tràn vào cùng với xác của những người lính.
Thấy cảnh này Trần Lượng lập tức rút chốt lựu đạn ném về hướng ngã rẽ nhưng không phải lúc nào cú ném cũng lý tưởng quả lựu đạn không rơi vào chiến hào mà nổ ngay bên trên không gây ra bất kỳ sát thương nào.
Nhưng đồng đội khác của hắn vậy mà lại thành công quả lực đạn phát nổ trong chiến hào, không biết hiệu quả như thế nào không ai quan tâm cả tiểu đội của Trần Lượng tiến lên xử lý mấy ngọn đuốc người đang cử động.
Khẩu súng trên tay khai hỏa về hướng ngã rẽ hòng áp chế bất kỳ kẻ nào muốn lộ người ra. Đồng đội phía sau hắn cũng rất phối hợp rút chốt lựu đạn ra ném về ngã rẽ, áp chế hỏa lực khiến ma quỷ không thể tiếp tục tiến lên.
Cuối cùng khi tới gần ngã rẽ một bình ga nặng nề được ném vào ngọn lửa ngay lập tức bao phủ toàn bộ ngã rẽ này.
Thứ này cũng là napalm nhưng là được thiết kế như lựu đạn để ném, nhưng vì sức nặng của nó nên tầm ném cũng chỉ khoảng mười lăm mét nên phải tới rất gần mới ném được.
Bọn hắn còn mang theo cả loại súng như súng phóng tên lửa, bên trong cũng là loại đạn nhiệt áp chuyên sử dụng để tấn công công sự nhưng ở trong không gian chiến hào chật hẹp như thế này sử dụng thứ vũ khí đó không khác nào giết cả quân mình, đặc biệt là vị trí hiện tại khi một mét phía sau lại là tường đất.