Không có tổ chức, cũng không có ai đứng ra chặn đường, tất cả mọi người đều là mạnh ai nấy đánh.
Mấy người đứng ở phía trước thậm chí còn chưa kịp giãy giụa đã bị lũ quái vật xé xác trong tiếng kêu la thảm thiết. ...
Trên sườn núi.
"Vô dụng!"
Ngô Anh nhìn quanh toàn trường, hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt khinh thường:
"Một lũ vô dụng."
"Không sao." Á Luân, người đàn ông mặc áo choàng, chậm rãi nói:
"Bọn chúng vốn dĩ dùng để tiêu hao, thực sự ra tay..."
"Phải dựa vào chúng ta."
"Lão đại, không cần phải đuổi tận giết tuyệt." Tư Đồ Lôi quay sang nhìn, nhỏ giọng nói:
"Những người đã Nhập Phẩm cũng có người cần, lỡ như bọn họ sống sót..."
"Hắc hắc..." Á Luân vuốt ve cây gậy rồi nói với giọng điệu ma mị:
"Kinh nghiệm mấy chục năm qua cho ta biết, những kẻ ở vị trí thấp kém đã quen với việc nhẫn nhục chịu đựng, nhưng một khi bọn hắn có được sức mạnh sẽ trả thù một cách điên cuồng."
"Bởi vì nếu không làm vậy, kẻ thù của bọn hắn sớm muộn gì cũng sẽ ngốc đầu trở lại, giết chết bọn hắn."
"Đây là lẽ thường!"...
"Chết tiệt!"
Hàn Vĩnh Quý nghiến răng gầm lên:
"Bốn người kia đã giở trò với chúng ta."
Chu Giáp bừng tỉnh.
Chẳng trách!
Chẳng trách bọn họ còn chưa chính thức ra tay, lũ quái vật phía dưới đã trở nên hung hãn, ánh mắt nhìn bọn họ như những con thú hoang đói khát.
Nhưng, tại sao Hàn Vĩnh Quý lại chắc chắn là do bốn người kia giở trò?
"Ầm!"
Vừa nghĩ đến đây, một con quái vật đầu sói mặc giáp cao gần ba mét đã lao đến trước mặt, vung đại đao chém xuống.
So với những con quái vật mặc giáp gặp trước đó, con quái vật này cao hơn, vạm vỡ hơn, gần như không cùng một giống loài.
Đại đao xé gió, bóng đen bao phủ.
"Rầm!"
Chu Giáp giơ khiên lên, Khiên Phản đã đạt đến cảnh giới thuần thục dễ dàng đỡ được đòn tấn công, nhưng lực đạo mạnh mẽ vẫn khiến hắn phải lùi lại mấy bước.
Sức mạnh này...
Tam phẩm!
Cùng là tam phẩm, nhưng sức mạnh của quái vật rõ ràng lớn hơn con người.
Trong lòng Chu Giáp run lên, sau khi ổn định cơ thể, hắn lập tức nấp sau một gốc cây, đồng thời quát lớn, giơ khiên, cầm rìu, phòng thủ trước người.
"A!"
Khác với Chu Giáp, những người khác rõ ràng không được may mắn như vậy, tiếng kêu la thảm thiết vang lên ngay khi tiếp xúc với lũ quái vật.
"Phụt!"
"Rầm!"
Không biết có bao nhiêu con quái vật lao tới, bụi bay mù mịt, bao vây tất cả mọi người.
"Lui lại!"
"Lui lại!"
Hàn Vĩnh Quý dồn hết sức hét lớn, đồng thời phối hợp với mấy người khác, vừa đánh vừa lui, không hề ham chiến.
Số lượng quái vật nhiều hơn bọn họ rất nhiều.
May thay, những con có thực lực ngang ngửa hoặc vượt qua tam phẩm chỉ chiếm số ít, hơn nữa phần lớn là xác chết biến dị, động tác tương đối chậm chạp, nên trong khoảng thời gian ngắn, bọn họ vẫn miễn cưỡng chống đỡ được.
Nhưng theo thời gian trôi qua, những người kiệt sức, không thể chống đỡ được nữa sẽ ngày càng nhiều, sớm muộn gì cũng sẽ sụp đổ.
Điều này, ngay cả Chu Giáp cũng nhìn thấy rõ ràng.
Nhưng lúc này, ai cũng chỉ lo cho bản thân, làm gì còn tâm trí để ý đến người khác nữa?
"Rầm!"
"Tách tách..."
Sau nhiều lần va chạm, tia sét từ tấm khiên cuối cùng cũng xuất hiện trở lại, con quái vật khổng lồ mặc giáp bị tia sét đánh trúng, cơ thể cứng đờ.
Hai mắt Chu Giáp sáng lên, nhân cơ hội đó áp sát, gầm lên một tiếng, vung rìu lớn, một nhát chém bay đầu con quái vật.
(455/1000)
Con quái vật khổng lồ mặc giáp này cho Chu Giáp hơn bốn mươi điểm kinh nghiệm.
Sau khi chém chết đối thủ, Chu Giáp không hề dừng lại, nhân lúc chưa có con quái vật nào khác tấn công, hắn quay người chạy về phía sau.
Chu Giáp không ngu ngốc, biết rõ ở lại đây chắc chắn sẽ chết.
Không ít người cũng có cùng suy nghĩ với hắn, có mấy người khi lũ quái vật lao tới đã trốn trên ngọn cây, lúc này cũng đang chạy thục mạng về phía sau.
"Bốp!"
Người chạy trước nhất đột nhiên ngã gục xuống đất.
Không!
Trước khi ngã xuống, người này đã mất đầu!
Một bóng đen từ trên không quất xuống, giống như lúc đập nát đầu lão Ngô, đầu người đàn ông kia cũng bị bóng roi đánh nát.
Ngô Anh, ả đàn bà dùng roi da, xuất hiện trên sườn núi, tay cầm roi, lạnh lùng nhìn mọi người:
"Để ta xem còn ai dám lùi bước?"
Đám người khựng lại, liếc mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy sự tuyệt vọng trong mắt đối phương, sau đó, một người lặng lẽ lao về phía lũ quái vật.
Có người mở đầu, những người khác lần lượt làm theo.
Hai mắt Chu Giáp đỏ ngầu, hắn cảm thấy lửa giận trong lòng không có chỗ phát tiết, chỉ có thể gầm lên một tiếng, hai tay nắm chặt rìu và khiên lao vào đám quái vật.
Dường như chỉ có như vậy mới có thể giải tỏa sự uất ức, phẫn nộ trong lòng.
Khiên Phản, chém rìu, luân phiên sử dụng, nhưng Chu Giáp chỉ có thể chống đỡ được một lúc, rồi bị lũ quái vật áp chế.
Đối mặt với Ngô Anh, Chu GIáp không có sức phản kháng, trước mặt lũ quái vật, cũng chẳng khá hơn là bao.
Lúc này, mới thấy được lợi ích của việc có khiên.
Cho dù bị lũ quái vật vây công, có khiên chắn đỡ phần lớn đòn tấn công, Chu Giáp vẫn có cơ hội thoát khỏi vòng vây.
So với những người khác...
"A!"
"Phụt..."
Trước mặt đám quái vật khát máu, điên cuồng, đội ngũ hơn bốn mươi người ban đầu bị đánh tan tác, sau đó từng người một bỏ mạng.
Chu Giáp tận mắt nhìn thấy cơ thể Vương Sĩ Trung bị một cây trường thương xuyên qua, bị nhấc bổng lên, sau đó bị một thanh đại đao chém làm đôi.
Máu tươi, ruột gan, nội tạng, từ khoang ngực chảy ra ngoài.
Những người do Hàn Vĩnh Quý tập hợp ban đầu còn có thể chống đỡ, nhưng theo số lượng người thương vong ngày càng nhiều, cuối cùng cũng tan rã.
Từng bộ thi thể nằm la liệt giữa rừng cây.
Từng tiếng kêu gào thảm thiết tràn đầy tuyệt vọng.
Ngay cả Chu Giáp, dưới sự vây công của lũ quái vật, cũng nhiều lần gặp nguy hiểm, việc giơ khiên, vung rìu trong thời gian dài khiến tay hắn tê cứng, thở dốc."