Sát Lục Chứng Đạo

Chương 1525: Sát Lục Chứng Đạo



Trong làn độn quang, Chu Ất khoanh tay sau lưng, thần sắc nghiêm nghị.

"Oanh!"

Đột nhiên, một luồng sáng chói lòa bùng lên chặn đầu, va chạm trực diện với tia hỏa quang khiến Chu Ất chao đảo, thân hình khựng lại giữa không trung.

Ngay khoảnh khắc đó, vô số độn quang từ bốn phương tám hướng ập tới, chút lấy mưa bom bão đạn vào vị trí Chu Ất vừa đứng.

Thiên lôi cuồn cuộn, phong nhận sắc lẹm, kim đao loang loáng, liệt diễm hừng hực, thổ thứ nhọn hoắt... Cuồng phong gào thét, thiên địa biến sắc.

Linh phù nhị giai, thậm chí tam giai, linh khí Cực phẩm, pháp bảo, rồi cả dị bảo... tất cả điên cuồng trút xuống, như muốn xé nát thân xác Chu Ất thành trăm mảnh ngay tại chỗ.

Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên liên hồi, linh quang hỗn loạn che khuất cả bầu trời.

"Chết rồi chứ?"

Một giọng nói vang lên trong hư không.

"Chắc chắn đã chết không toàn thây." Không gian dao động, một kẻ mặc áo đen hiện ra, nhìn vào vùng linh quang đang bùng nổ, cười khẩy: "Hứng chịu nhiều sát chiêu như vậy, cho dù là Đạo Cơ đại viên mãn cũng chưa chắc chịu nổi, huống hồ hắn chỉ là Đạo Cơ trung kỳ. Cầm chắc cái chết."

"Dù trên người Chu Ất có bảo vật hộ thân cũng vô dụng!"

"Đúng vậy!"

Một bóng hồng y yêu kiều xuất hiện phía xa, cười khúc khích: "Đáng tiếc cho một nhân tài tinh thông trận pháp, vậy mà lại chết lãng xẹt như thế. Không biết thê tử của hắn có thoát kiếp nạn này không?"

"Nếu bên kia thất bại, e rằng chúng ta phải tốn công đi thêm chuyến nữa!"

"Phải..."

"Hả?"

Tên áo đen bỗng nhíu mày, ánh mắt nhìn chằm chằm vào trung tâm vụ nổ, vẻ mặt chuyển từ đắc ý sang kinh hoàng: "Sao có thể như vậy?"

"Chuyện quái gì thế này?"

Ngoài tên áo đen, còn có hai kẻ khác cùng hiện thân: một nữ tu ăn mặc hở hang táo bạo và một lão đạo sĩ tóc bạc phơ. Lúc này, cả ba đều trợn mắt há hốc mồm.

Chỉ thấy từ trong đám khói bụi mịt mù, Chu Ất chậm rãi bước ra từng bước. Tuy y phục trên người đã rách nát tả tơi, nhưng da thịt hắn dường như chẳng hề hấn gì.

"Vút!"

Nữ tu búng tay, một tia sáng xanh lét bắn thẳng vào người Chu Ất. Độc tính kinh khủng ăn mòn vạn vật tức thì làm tan chảy cả xương bả vai hắn thành vũng máu loãng.

Lão đạo sĩ mặt trầm như sắt, há miệng phun ra một luồng cuồng phong vô hình vô tướng. Gió độc ăn mòn xương cốt thổi qua, trên người Chu Ất lập tức nứt toác, máu thịt be bét như bị ngàn lưỡi dao cứa.

Thế nhưng, cảnh tượng kinh dị xảy ra ngay sau đó.

Máu thịt bị ăn mòn lại sinh sôi nảy nở với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Xương cốt gãy nát tự động nối liền, ngay cả đôi mắt vừa bị đâm thủng cũng nhanh chóng khôi phục, sáng quắc như xưa.

Chỉ trong vài nhịp thở, những vết thương chí mạng kia đã biến mất không để lại chút dấu vết.

"Sao có thể!"

"Đây là tà thuật gì?"

Hai kẻ kia mặt cắt không còn giọt máu.

"Là Trường Sinh Bất Diệt Thể!" Tên áo đen nghiến răng nghiến lợi, giọng nói run rẩy đầy vẻ khó tin vọng ra từ sau lớp mặt nạ: "Nghe đồn, kẻ nào tu luyện Ất Mộc Trường Sinh Công đến cảnh giới viên mãn sẽ tự nhiên lĩnh ngộ được một loại thần thông nghịch thiên, gọi là Trường Sinh Bất Diệt Thể!"

"Có thần thông này, thân thể sẽ như tiên thiên linh mộc, sinh sôi bất diệt. Dù thương tích nặng đến đâu cũng có thể hồi phục trong chớp mắt."

"Nhưng..." Hắn gầm lên: "Thần thông này chỉ có Kim Đan tông sư mới luyện thành được kia mà!"

"Bốp! Bốp!"

Chu Ất đạp không đứng đó, vỗ tay tán thưởng: "Kiến thức uyên bác thật!"

"Nhưng ai bảo chỉ có Kim Đan mới luyện được? Chỉ cần tu luyện Ất Mộc Trường Sinh Công đến viên mãn, Đạo Cơ cũng có thể làm được."

Chu Ất quét mắt nhìn ba người, nở nụ cười nhạt nhưng lạnh thấu xương: "May mắn thay, Chu mỗ đã luyện thành thần thông này từ mấy năm trước, miễn cưỡng có chút vốn liếng giữ mình. Nếu không, vừa rồi e đã thành ma không đầu."

"Ba vị đây xưng hô thế nào?"

Ngay khi nhận tin Tử Chân vào di tích, Chu Ất đã cảm thấy có điều bất thường, đoán chắc có kẻ giăng bẫy nhắm vào mình nên mới tương kế tựu kế đi ra.

Đối phương không dám động thủ trong địa bàn Bách Thánh Minh, chứng tỏ không phải là Kim Đan tông sư.

Đã không phải Kim Đan... thì có gì phải sợ?

Kẻ địch đã muốn dụ hắn ra, thì hắn cũng nhân cơ hội này ra ngoài giãn gân cốt. Mấy chục năm ru rú trong nhà, cũng đến lúc đại khai sát giới một phen.

"Chu Ất, ngươi giỏi lắm!"

Tên áo đen không có ý định xưng danh, lạnh lùng nói: "Tuy thần thông mạnh mẽ, nhưng tiêu hao cực lớn. Với tu vi của ngươi thì cầm cự được bao lâu? Một khi pháp lực cạn kiệt, ngươi cũng chỉ có con đường chết."

Dứt lời, hắn vung tay ném ra hai luồng sáng hình móc câu, một xanh một lam, xé gió lao về phía Chu Ất.

Pháp bảo!

"Ong..."

Hai chiếc móc câu tỏa hào quang rực rỡ, tu vi của tên áo đen cũng theo đó mà bộc lộ: Đạo Cơ hậu kỳ!

Tuy nhiên, khác với Tử Chân hay Mộc đạo nhân, khí tức của kẻ này dao động kịch liệt, rõ ràng là do cưỡng ép dùng ngoại lực để tăng cấp. Loại tu sĩ này thực lực kém xa Đạo Cơ hậu kỳ chân chính, cả đời cũng vô vọng tiến thêm bước nữa.

"Hừ!"

Chu Ất quát khẽ, tay áo phất mạnh. Xích Kim Côn bay ra, kim quang chói lòa va chạm kịch liệt với hai chiếc móc câu.

"Keng!"

Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên. Xích Kim Côn sừng sững bất động, trong khi hai chiếc móc câu lại rung lên bần bật, phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Cùng lúc đó, y phục rách nát trên người Chu Ất bay phần phật. Một luồng khí thế mênh mông cuồn cuộn dâng trào, trong nháy mắt như muốn bao trùm cả thiên địa.

Đạo Cơ hậu kỳ!

"Hắn vậy mà lại là Đạo Cơ hậu kỳ!"

Lão đạo sĩ ánh mắt co rút, trầm giọng: "Ta nhớ không lầm thì kẻ này còn trẻ hơn cả Tử Chân. Tuổi trẻ như vậy mà đã đạt Đạo Cơ hậu kỳ, tương lai chưa chắc không thể kết đan."