Sát Lục Chứng Đạo

Chương 1258: Sát Lục Chứng Đạo



Mạnh phủ.

"Mạnh Tu."

Liễu Hân Nhiên nghiến răng nghiến lợi, nhìn chằm chằm vào Mạnh Tu:

"Không ngờ tới có ngày hôm nay sao?"

"Dư nghiệt Liễu gia." Khuôn mặt Mạnh Tu co giật, hai mắt nhìn chằm chằm vào hai tỷ đệ Liễu Hân Nhiên:

"Năm đó, ta không nên để các ngươi chạy thoát, nên trảm thảo trừ căn!"

"Muộn rồi!"

Liễu Hân Nhiên vung tay lên:

"Lên!"

"Giết lão ta, ta ra một ngàn lượng bạc làm thù lao."

"Hắc hắc..."

Hai bóng đen từ bên cạnh lao ra, bọn họ thi triển sát chiêu, tấn công Mạnh Tu, khi ra tay, kình khí cuồn cuộn, rõ ràng là cao thủ đã tu luyện ra chân khí.

Tuy rằng chân khí không mạnh, nhưng dù sao Mạnh Tu cũng đã hơn sáu mươi tuổi.

"Ầm!"

"Choang..."

Theo một loạt tiếng chém giết, mấy tia sáng lạnh lẽo từ trong tay Liễu Hân Nhiên bắn ra, ghim vào cơ thể Mạnh Tu, xuyên qua người.

"Phụt phụt..."

Cơ thể Mạnh Tu cứng đờ, mấy người kia nhân cơ hội ra tay, dưới đao quang kiếm ảnh, thi thể Mạnh Tu đã bị chém thành nhiều mảnh.

"Ha ha..."

Nhìn thấy kẻ thù bị giết chết, Liễu Hân Nhiên không nhịn được ngửa mặt lên trời cười lớn, trường kiếm trong tay run lên vì kích động, đợi đến khi hoàn hồn, trên mặt nàng ta lộ ra vẻ dữ tợn:

"Giết!"

"Giết sạch tất cả mọi người trong Mạnh gia, ngay cả đứa bé mới sinh cũng không tha!"

Liễu Tiêu đứng bên cạnh cứng đờ, đột nhiên quay đầu lại, nhìn tỷ tỷ của mình với ánh mắt đầy kinh hãi. ...

"Cần gì phải làm đến mức này?"

Chu Ất đã sớm nhận ra hai tỷ đệ Liễu Hân Nhiên, cũng nghe thấy bọn họ muốn báo thù diệt môn, vốn dĩ Chu Ất không định xen vào, cũng không muốn nhận họ.

Nhưng nhìn thấy bọn họ giơ đao chém về phía đứa trẻ chưa đầy một tuổi đang khóc oa oa, Chu Ất vẫn không nhẫn tâm, búng tay đánh bay lưỡi đao.

Hắn nhẹ nhàng đáp xuống đất, vung tay áo đánh bay mấy người.

"Ai?"

"Tìm chết!"

Liễu Hân Nhiên cau mày, trường kiếm đâm thẳng về phía Chu Ất, kiếm pháp sắc bén, độc ác, không chỉ không cho đối thủ đường sống, mà còn không hề nương tay với bản thân.

"Nha đầu thật độc ác."

Chu Ất dùng áo choàng che mặt, giọng nói khàn khàn, duỗi năm ngón tay ra, nắm chặt lấy lưỡi kiếm, thanh kiếm được rèn từ sắt tinh luyện vậy mà lại bị Chu Ất bóp nát.

Nếu như nói thân thể của võ giả Luyện Thể có thể so sánh với mãnh thú, vậy thì thân thể của cao thủ nhất lưu sau khi được chân khí tôi luyện đã siêu phàm thoát tục.

Đặc biệt là những người luyện ngạnh công, da thịt cứng như sắt thép.

"Soạt soạt..."

Mảnh vỡ của thanh kiếm rơi xuống đất, cũng khiến những người khác đang định ra tay cứng đờ, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hãi.

Cao thủ!

Hơn nữa còn là cao thủ hàng đầu!

Thủ đoạn của người tới có thể so sánh với "bóp sắt thành bùn" trong truyền thuyết, chắc chắn đã là chân khí đại thành, tất cả mọi người ở đây cộng lại cũng không phải là đối thủ của người này.

Liễu Hân Nhiên càng thêm kinh ngạc, theo bản năng lùi lại hai bước.

"Nha đầu."

Chu Ất chậm rãi nói:

"Oan oan tương báo khi nào mới kết thúc, kẻ thù đã chết, cũng nên dừng tay rồi."

"Vớ vẩn!"

Cho dù sợ hãi thực lực của Chu Ất, Liễu Hân Nhiên vẫn không nhịn được gào lên:

"Lão già, ngươi hiểu cái gì?"

"Ngươi có biết mười năm nay ta sống như thế nào không? Mạnh Tu giết cha mẹ ta, diệt cả nhà ta, hôm nay ta phải báo thù!"

"Nha đầu." Chu Ất lắc đầu:

"Có một số việc, cho dù làm cũng không thể thay đổi được gì."

Dừng một chút, Chu Ất lại nói:

"Ta quen biết một người, lúc nhỏ, người này từng tận mắt nhìn thấy mẹ mình bị kẻ gian giết chết, bản thân bị bán đi, từ đó về sau, ngày nào người này cũng nhớ đến chuyện đã xảy ra vào ngày hôm đó, không dám quên mặt mũi kẻ thù, cũng luôn hy vọng có thể gặp lại đệ đệ và phụ thân mình."

"Đợi đến khi trưởng thành, dựa vào ký ức mơ hồ lúc nhỏ, người này vậy mà lại tìm được hài cốt của mẹ mình, giết chết kẻ buôn người, báo thù rửa hận."

"Sau đó..."

"Sau đó thì sao." Liễu Tiêu bước tới.

Y tò mò về kết cục của câu chuyện, cũng nhân cơ hội này ngăn cản Liễu Hân Nhiên, không muốn tỷ tỷ vì nhất thời xúc động mà làm chuyện dại dột.

"Sau đó."

Chu Ất nhìn Liễu Hân Nhiên, nói:

"Phụ thân của người này đã tái hôn, có con; đệ đệ cũng đã thành gia lập nghiệp, tất cả mọi người đều có cuộc sống mới."

"Chỉ có người này, sau khi báo thù, lại phát hiện ra rằng mình mãi mãi không thể quay về tuổi thơ mà mình luôn mong nhớ."

Đây là chuyện có thật.

Người kia chắc chắn là rất đáng thương, nhưng cuối cùng, người đó đã buông bỏ, lựa chọn bắt đầu một cuộc sống mới.

Còn Liễu Hân Nhiên...

Nếu như hôm nay nàng ta ra tay tàn sát, e rằng cả đời này sẽ bị giam cầm trong quá khứ, còn về phần có hạnh phúc hay không, có đúng hay không, thì cũng khó mà nói.

Liễu Tiêu há miệng, y không biết câu chuyện mà Chu Ất kể là thật hay giả, nhưng là đệ đệ, y không dám nhìn Liễu Hân Nhiên.

Ngay từ đầu.

Liễu Tiêu đã lựa chọn trốn tránh chuyện đã xảy ra vào ngày hôm đó, thậm chí còn tự ám thị với bản thân rằng đó chỉ là một giấc mơ, gần như chưa từng nghĩ đến chuyện báo thù rửa hận.

Y trốn tránh việc luyện võ, kết giao với những bằng hữu chỉ biết ăn chơi, đều là vì lý do này.

Liễu Hân Nhiên nghiêng đầu, nhìn Liễu Tiêu, vẻ mặt phức tạp.

"Tự các ngươi suy nghĩ đi."

Chu Ất nhìn ra bên ngoài, nói:

"Người của Thanh Trúc Bang và nha môn chắc chắn đã đến bên ngoài rồi, nếu như không đi, các ngươi sẽ không đi được nữa."

"Tạm biệt!"

Chu Ất chắp tay hành lễ, sau đó xoay người nhảy lên mái nhà, sau mấy lần lên xuống, hắn đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người, phía sau vang lên tiếng ồn ào.

"Đi thôi!"

Liễu Tiêu kéo tay áo Liễu Hân Nhiên, vội vàng nói:

"Tỷ, chúng ta đi mau!"

"..."

Ánh mắt Liễu Hân Nhiên đờ đẫn, bị Liễu Tiêu kéo ra ngoài, rất lâu sau, nàng ta mới thở dài, hất tay Liễu Tiêu ra, nhẹ nhàng nhảy lên mái nhà."