Chương trình bắt đầu, tổ đạo diễn yêu cầu các khách mời tự tay bẻ ngô.
Từ Oánh lập tức cười nói:
“Tôi từ nhỏ cũng lớn lên ở quê, chuyện này tôi quen lắm.”
Nói rồi cô ta xắn tay áo bước vào ruộng.
Nhưng chưa được bao lâu, cô ta đã bị lá ngô cứa tay, mặt mày nhăn nhó.
Hàn Vi vội vàng chạy tới đỡ:
“Oánh Oánh, em không sao chứ?”
Tôi đứng bên cạnh, nhìn máy gặt đang chờ ở đầu ruộng, rơi vào trầm tư.
Lục Thừa Tiêu liếc đạo diễn:
“Các anh định để khách mời bẻ tay toàn bộ ruộng này?”
Cam Không Chua
Đạo diễn hơi ngượng:
“Như vậy mới có hiệu quả chương trình…”
Lục Thừa Tiêu bình tĩnh nói:
“Hiệu quả chương trình không đồng nghĩa với làm nông sai cách.”
Anh quay người lên máy gặt, khởi động.
Chiếc máy lớn chạy qua ruộng ngô, nhanh ch.óng thu hoạch gọn gàng, hạt ngô vàng óng đổ đầy thùng.
Tôi đứng cạnh ống kính, hào hứng giới thiệu:
“Đây mới là làm nông hiện đại nha mọi người.”
Bình luận:
【Tự nhiên thấy chương trình này có kiến thức thật.】
【Lần đầu tiên xem máy gặt thu ngô, đã mắt ghê!】
【Ủa vậy ban nãy Từ Oánh bẻ tay là đang diễn à?】
Từ Oánh đứng ở góc ruộng, sắc mặt khó coi.
26
Sau khi thu hoạch xong ngô, Lục Thừa Tiêu lái máy cày đất, lật tung mặt ruộng.
Rồi anh tiếp tục lái máy gieo hạt, trồng lúa mì.
Tôi chưa từng thấy, tò mò hỏi:
“Lục Thừa Tiêu, chẳng phải mùa xuân mới gieo trồng sao? Bây giờ gieo, mùa đông tuyết rơi không c.h.ế.t hết à?”
Anh cười, giải thích:
“Đây là lúa mì đông. Tuyết càng dày, cây càng khỏe. Tuyết giữ ẩm, diệt sâu bệnh. Câu ‘tuyết nhiều mùa bội thu’ chính là vậy.”
“Anh biết nhiều ghê…”
Livestream lại bùng nổ:
【Lần đầu thấy đàn ông biết làm nông mà cuốn thế này!】
【Trong mắt Hứa Chi lúc này toàn là sao trời, thấy rõ luôn!】
【Dẹp làm đi, tôi muốn về quê trồng trọt!】
【Bỏ học luôn, tôi theo anh chị về quê cày ruộng!】
【Ủa trời, làm nông thì ai chẳng biết trồng trọt, có gì ghê?】
【Một tên nông dân không học thức thôi, có gì mà thần thánh hóa vậy? Các người tỉnh lại đi!】
Sau khi chúng tôi gieo xong lúa mì, Từ Oánh mới hớt hải chạy tới.
“Anh Lục, anh thật sự rất giỏi làm nông đấy.”
Cô ta tỏ vẻ thân thiện khen Lục Thừa Tiêu, nhưng anh chẳng có phản ứng gì.
Không cam lòng, cô ta lại nói với giọng móc méo:
“Chi Chi trước đây là tiểu thư nhà giàu quen sống sung sướng, chắc bây giờ không thể chịu khổ cùng anh đâu nhỉ?”
Lục Thừa Tiêu nhíu mày, lạnh lùng đáp:
“Nước Trung Hoa mới lập ra là để nhân dân có cuộc sống tốt đẹp hơn. Ai bắt người khác phải chịu khổ là đang đi ngược lại ý chí của Đảng và nhân dân. Cô muốn quay về thời phong kiến à?”