“Thôi bỏ đi, không nên làm phiền các chú cảnh sát nữa."
Mấy đứa kia ngơ ngác nhìn nhau, thấy Thẩm Trạc vào thì đồng t.ử chấn động.
Nghe tôi nói tha cho họ thì đều thở phào nhẹ nhõm.”
“Nhưng mà," tôi nheo mắt cười, “Anh phải đòi lại công bằng cho em trên thương trường đấy nhé, đặc biệt là cái gã béo kia này, cái gã mặt chuột tai dơi này, còn cả cái gã tóc dựng đứng như pháo thăng thiên kia nữa..."
Thẩm Trạc thần sắc dịu dàng:
“Được, anh sẽ thay bạn gái quan tâm họ thật tốt."
Mọi người:
“..."
Choảng —— Tiếng ly vỡ và tiếng thét ch.ói tai của người phụ nữ vang lên rõ mồn một trong căn phòng bao đang im lặng này.
Gân xanh trên mu bàn tay Lục Thâm nổi lên đáng sợ, m/áu tươi từ lòng bàn tay hòa cùng rượu mạnh màu vàng óng chảy xuống.
Anh ta ngây dại nhìn tôi, như thể linh hồn bị rút cạn trong nháy mắt.
Sắc mặt đột nhiên trở nên vô cùng nhợt nhạt.
“Anh Anh..."
Thẩm Trạc khóe môi nhếch lên sắc sảo:
“Lục tổng tự trọng, cô ấy là bạn gái tôi."
Cái mặt của Lục Thâm tôi nhìn một cái cũng thấy phiền, vội vàng kéo Thẩm Trạc đi ra ngoài.
“Đi thôi đi thôi, đúng là xui xẻo, ra cửa mà cũng giẫm phải phân ch.ó."
Ôn Chi Nha nhanh ch.óng đuổi theo, mặt phấn khích đến đỏ bừng:
“Anh Anh, lúc cậu c.h.ử.i người ta trông quyến rũ ch/ết đi được, tớ còn chẳng nỡ cắt ngang màn biểu diễn của cậu!"
Cô ấy nhìn tôi và Thẩm Trạc một cách mập mờ, “Vậy hai người đi chơi đi nhé, tớ không làm bóng đèn đâu, tớ đi tán trai đây!"
“..."
Nói xong cô ấy chẳng đợi chúng tôi trả lời đã kéo anh chàng đẹp trai đang thản nhiên xem kịch kia đi mất.
12
Tôi nhìn Thẩm Trạc:
“Sao anh biết em ở đây?"
“Thấy Ôn Chi Nha đăng tin lên vòng bạn bè, anh cũng đang bàn việc ở gần đây, hỏi cô ấy địa chỉ cụ thể rồi qua luôn.
Sao, định lát nữa xuống bar tìm trai đẹp à?"
Giọng anh ta không nóng không lạnh, nhưng tôi lại thấy có cảm giác chột dạ như bị bắt quả tang.
Vội vàng chuyển chủ đề:
“Hôm nay, cảm ơn anh đã giải vây cho em."
“Ừm, để đáp lại, ở đây chơi với anh hai ngày nhé?"
Mí mắt tôi giật một cái:
“...
Chơi gì?"
Thẩm Trạc ánh mắt thâm trầm, nhướng mày:
“Ở đây phong cảnh đẹp, thiết bị đầy đủ, cách chơi đa dạng, em muốn chơi gì cũng được."
Hơi nóng trên mặt dần tăng lên, tôi không chịu thua:
“Thế thì chơi hết một lượt đi."
Thế là chúng tôi bắt đầu phát triển cách chơi đầu tiên:
“Tự tay nướng thịt.
Lục Thâm ám hồn bất tán, lại kê một chiếc lò nướng ngay cạnh chúng tôi.
Như thể đang đấu đài, lòng bàn tay đã quấn băng gạc rồi mà vẫn muốn gây hấn.
Thẩm Trạc nướng cho tôi cái gì, anh ta cũng nướng cho Chu Mạn Ni cái đó, còn phải chịu đựng tiếng “ma âm" rót vào tai.”
“Sếp ơi sao anh biết em thích ăn xiên thịt bò thế!"
Lục Thâm cưng chiều nhìn cô ta:
“Em đoán xem?"
“Ghét ghê~"...
Thức ăn ngon đến mấy trước mặt hai đống phân ch.ó cũng trở nên vô vị.
Hơi thở của Thẩm Trạc áp sát từ phía sau, một đoạn cổ tay trắng trẻo hiện ra trước mặt tôi.
Tư thế này giống như đang ôm tôi vào lòng vậy.
Anh ta ghé sát vành tai, giọng rất khẽ nhưng lại mang theo ý vị mê hoặc:
“Có muốn anh đuổi họ đi giúp em không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Đuổi thế nào?"
Tôi quay đầu lại, trong tích tắc ch.óp mũi chạm nhau, hơi thở giao hòa, một bầu không khí khó nói được xúc tác tối đa trong cái nóng của mùa hè.
Cái góc độ này nhìn từ phía bên cạnh cứ như là đang hôn nhau vậy.