Rêu Xanh

Chương 81



 

“Đúng là một cái hố. Tôi thấy nếu không có cái cửa sổ kia thì phòng này chỉ đáng giá năm mươi đồng.”

Dương Kiên vừa hút t.h.u.ố.c vừa nói dọc theo ven đường.

Phương Ẩn Niên không nói gì cũng lấy một điếu t.h.u.ố.c trong túi ra, nghiêng đầu châm lửa.

Người trên đường dần đông hơn. Ba người ngồi trong phòng đ.á.n.h bài một lúc. Khấu Thanh đã mệt nên Phương Ẩn Niên bảo cô ngủ trước một lát còn mình và Dương Kiên thì ra ngoài.

Đã hơn bốn giờ sáng, các hàng quán ăn sáng đã lần lượt mở cửa. Hai người tìm một quán b.ún qua cầu rồi đi vào gọi hai xửng bánh bao. Dương Kiên ngồi quay lưng ra cửa nhìn Phương Ẩn Niên đang cau mày hút t.h.u.ố.c, gương mặt chìm trong khói t.h.u.ố.c không rõ nét rồi hỏi:

“Cô gái mà cậu thích đâu rồi? Người có thể khiến cậu phải gọi điện cho tôi vò đầu bứt tai ấy.”

Phương Ẩn Niên ngậm điếu t.h.u.ố.c, mỉm cười mờ ảo:

“Cậu muốn gặp đến vậy à?”

“Đương nhiên rồi. Tôi thật sự không thể tưởng tượng ra được bộ dạng của một đứa như cậu khi thích một người sẽ như thế nào, trừ em gái ra. À đúng rồi, em gái đã gặp cô gái đó chưa? Nói thế nào nhỉ, có ghen không?”

Dương Kiên cười rất đểu.

“Tất nhiên là gặp rồi, cũng rất thích.”

Phương Ẩn Niên cười.

“Thôi được rồi, lần này cậu không đưa cô ấy theo, người ta không ghen à?”

“Cậu lo hão cái gì.”

Phương Ẩn Niên cầm bình giấm đổ vào đĩa, chấm bánh bao ăn giọng không mặn không nhạt.

“Tôi không lo hão, tôi không lo hão chuyện này. Tôi chỉ hỏi cậu một chút, chuyện của Khấu Thanh cậu định làm thế nào? Sắp đến hạn rồi đấy.”

Dương Kiên buông đũa có chút nghiêm túc nhìn hắn.

Trong quán, những người mang theo túi lớn túi nhỏ vừa từ ga tàu ra ùa vào. Ngón tay của Phương Ẩn Niên khựng lại.

“Tôi không tin cậu thật sự nỡ buông tay.”

Dương Kiên lại nói.

“Cậu nói ra xem rốt cuộc cậu nghĩ thế nào đi, chúng ta còn cùng nhau nghĩ cách, phải không? Rốt cuộc tôi cũng không muốn để em gái đi. Nói ra thì thời gian trôi nhanh thật, mẹ nó. Lúc trước Khấu Thanh còn chưa cao đến vai tôi cả ngày dính lấy cậu gọi anh ơi, đến liếc tôi một cái cũng không thèm.”

Dương Kiên châm một điếu t.h.u.ố.c.

Phương Ẩn Niên không bao giờ bàn bạc chuyện của mình với người khác.

Bởi vì từ nhỏ đến lớn hắn đều đã quen vượt qua mọi chuyện một mình như vậy.

Hắn không than khổ cũng không tìm kiếm sự giúp đỡ.

Bởi vì không ai lắng nghe hắn, không ai bày mưu tính kế cho hắn.

“Nếu tôi nói, thì mấy lời của thằng ch.ó Khấu Thiệu Tần đó không cần phải nghe. Cứ mặc kệ đến lúc đó hắn làm loạn thế nào, Khấu Thanh không muốn đi cùng hắn thì hắn có thể làm được gì?”

Dương Kiên nói.

“Cậu thật sự cho rằng hắn vô dụng đến vậy sao? Vậy cậu nghĩ tại sao tôi lại ở lại Nham Sơn, tại sao lại chọn chuyên ngành Nông học?”

Trong làn khói, Phương Ẩn Niên từ từ nheo mắt lại.

“Vãi, đúng là súc sinh. Hắn chính là sợ cậu có bản lĩnh phải không?”

Dương Kiên “rầm” một tiếng đặt đũa xuống, khiến những người trong quán phải ngoái lại nhìn.

“Vậy cậu đã nói cho Khấu Thanh chưa? Chắc là chưa rồi.”

Dương Kiên hỏi.

Phương Ẩn Niên im lặng một lát.

“Chưa. Sau này cũng sẽ không để con bé biết.”

Phương Ẩn Niên đã từng gặp Khấu Thiệu Tần. Vào đêm trước ngày thi đại học tại công trường, gã đàn ông đó đã chỉ đích danh muốn gặp hắn.

Ông ta mặc một bộ vest chỉn chu ngồi trên chiếc ghế bành mềm mại trong văn phòng của gã cai thầu luôn hống hách ra lệnh. Hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, mỉm cười nói:

“Tháo mũ bảo hộ xuống trước đi, chàng trai.”

Không cần hỏi han, ông ta đã chắc chắn hắn chính là người mình muốn tìm, cũng không mời hắn ngồi xuống.

Phương Ẩn Niên từ từ tháo đôi găng tay dính đầy vết bẩn ra lưng đứng thẳng tắp trước mặt ông ta không nói một lời.

“Nghe nói cậu có thêm một cô em gái nhưng sao tôi lại không biết mình còn có một đứa con trai tài giỏi bị bỏ rơi nhiều năm như vậy nhỉ?”

Khấu Thiệu Tần từ đầu đến cuối đều giữ một nụ cười ung dung.

Phương Ẩn Niên mặt không cảm xúc, lưng thẳng như thép nhìn chằm chằm gương mặt của Khấu Thiệu Tần suốt mười phút.

Hắn không tìm thấy nửa phần tương đồng nào với Khấu Thanh trên gương mặt được cho là anh tuấn của người đàn ông trung niên ấy.

Hắn nhìn rất rõ, rõ hơn bất kỳ ai.

Hiện tại hắn không có vốn liếng cũng không có năng lực, ngay cả bằng cấp cũng chỉ là cấp ba nên không có bất kỳ phần thắng nào khi đối đầu với Khấu Thiệu Tần. Thế là hắn nhìn thẳng vào mắt ông ta, đáp lại bằng một nụ cười tương tự lười biếng hỏi:

“Ông định cho tôi bao nhiêu tiền để tôi rời khỏi cái gánh nặng đó?”

Khấu Thiệu Tần nghe hắn nói liền bật cười thành tiếng:

“Phương Ẩn Niên, tuổi trẻ tài cao, câu này tôi nói thật lòng. Thủ khoa đúng không? Chúng ta đều là đàn ông, tôi cũng từng nghèo khó thất vọng như cậu nên tôi hiểu dã tâm của cậu. Dựa vào phụ nữ cũng không có gì đáng xấu hổ, chỉ là cậu phải xem cho rõ người phụ nữ này có thể giúp cậu đến mức nào.”

Phương Ẩn Niên nghe xong những lời này thì đôi con ngươi đen láy cười càng thêm thoải mái:

“Ông hiểu dã tâm của tôi.”

Khấu Thiệu Tần vẫn giữ vẻ kẻ cả:

“Tôi hiểu dã tâm của cậu.”

Lồng n.g.ự.c Phương Ẩn Niên rung lên hắn cười đến mức khóe mắt gần như ứa lệ.

Hắn quả thực có dã tâm, nhưng không phải là dã tâm với danh lợi. Mà là dã tâm muốn chiếm hữu hoàn toàn Khấu Thanh.

“Cậu nên biết, Khấu Thủy có một đứa em trai, con bé không giúp được cậu bao nhiêu đâu. Hơn nữa con bé thiên tư không tốt, ngu dốt lỗ mãng, không phải người có thể gánh vác việc lớn. Bị gia đình ở quê chiều hư mới chạy đến nơi này. Tôi cho cậu ba năm, cậu làm cho con bé thi được một thành tích coi được, mỗi năm tôi cho cậu ba mươi vạn. Ba năm sau tôi sẽ đón con bé đi.”

Nụ cười của Phương Ẩn Niên tắt dần.

Ba năm, chín mươi vạn.

Đây là giá trị của Khấu Thanh trong lòng ông ta sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Con gái ruột lại nhận được đãi ngộ của một đứa con riêng. Chẳng qua chỉ là ngại Khấu Thanh trở về sẽ làm chướng mắt gia đình ba người của họ.

Hắn cúi đầu xuống. Hơi lạnh trong văn phòng thổi qua khiến chiếc áo phông đen ướt đẫm mồ hôi dính c.h.ặ.t vào lưng hắn.

Mái tóc đen rũ xuống trán, hắn nhìn thấy bóng mình trên sàn gạch men bóng loáng bị đè bẹp thành một hình thù dị dạng.

Hắn nói: “Được.”

--

Tuyết ở Lạc Xuyên dày và lạnh buốt, gần như đ.â.m vào từng kẽ xương như những mũi kim lạnh. Tuyết rơi lớn đến mức khiến người ta không mở nổi mắt. Khấu Thanh đút hai tay vào túi, lớp lông nhung trên khăn quàng cổ bị tuyết làm cho ướt sũng có chút lạnh. Cô đi theo bóng lưng của Phương Ẩn Niên, bước chân đặt vào những dấu chân mà hắn đã để lại trên tuyết.

“Tôi nói cho chúng cậu biết, mấy quán ven đường ở mấy góc xó xỉnh này mới đúng là vị của Lạc Xuyên nhất. Phòng ký túc xá tôi có một tên người Lạc Xuyên, nó từng dẫn bọn tôi đi ăn rồi. Thật sự là, ngon đến mức chấn động luôn.”

Dương Kiên đi phía trước, chiếc mũ len màu xanh da trời trên đầu đã phủ đầy tuyết, nheo mắt quay lại nói với hai người.

Một gian hàng được dựng lên bằng tấm bạt nhựa màu đỏ, người đông hơi nóng bốc lên cuồn cuộn. Một bóng đèn treo trên giá sắt, đỉnh và đế đều màu đỏ, phần giữa trong suốt. Đứng bên ngoài có thể thấy đám đông và những bóng người đổ lên tấm bạt nhựa đỏ.

Ba người đứng trước quán xiên que, phủi sạch tuyết trên người, dậm chân thật mạnh rồi mới đi vào. Ập vào mặt là mùi cay nồng của lẩu và tiếng người ồn ào. Người phục vụ là một người phụ nữ trung niên, đeo tạp dề đi về phía họ hỏi:

“Ba người phải không, xem ngồi đâu đi?”

“Em nói đi, em thích ngồi đâu?”

Dương Kiên rụt cổ hỏi Khấu Thanh.

Khấu Thanh chỉ vào vị trí gần góc nói:

“Chỗ đó đi ạ.”

“Được được, ở đó có thể ngắm cảnh tuyết.”

Nói rồi bà chủ dẫn ba người qua đó.

Khấu Thanh ngồi trên chiếc ghế nhựa tháo khăn quàng cổ ra, xoa xoa đôi tay đã có chút cứng đờ, liếc nhìn ra ngoài trời vẫn đang có bão tuyết, nói:

“May mà vòng bán kết đã qua rồi, không thì trời tuyết thế này đi lại sẽ khó khăn lắm.”

“Đúng vậy, đây là trời cũng giúp em. Vừa hay để em qua bán kết rồi mới có tuyết.”

Dương Kiên hùa theo, lấy giấy lau tuyết trên mũ len.

“Không lấy lẩu cay.”

Giọng nói lạnh lùng của Phương Ẩn Niên ra lệnh.

“Được rồi, lẩu canh suông.”

Người phục vụ vừa nói vừa đưa thực đơn cho Khấu Thanh.

“Tôi chịu cậu thật đấy, khó khăn lắm mới đến đây một lần, cậu lại muốn ăn lẩu canh suông. Cậu đùa tôi à?”

Dương Kiên nói.

“Con bé không ăn cay được.”

“Em phải giữ giọng.”

Phương Ẩn Niên và Khấu Thanh gần như đồng thhắn lên tiếng.

“Cũng phải. Thôi được rồi, đợi em qua chung kết chúng ta lại đến ăn đồ cay.”

Dương Kiên nói.

“Nói chứ vòng chung kết này có phải là sẽ được lên TV không?”

Dương Kiên vừa bỏ xiên que vào nồi vừa nói.

“Vâng, còn phải tổng duyệt nữa.”

Khấu Thanh gật đầu.

“Mai đi tổng duyệt, em đã nghĩ ra bài hát gì chưa?”

Phương Ẩn Niên nhận lấy chiếc khăn quàng cổ trong tay Khấu Thanh hỏi.

“Em vẫn chưa nghĩ ra.”

Khấu Thanh nói. Thực ra không phải là cô không có lựa chọn mà là có quá nhiều lựa chọn. Không ít người đã cho cô ý kiến về việc chọn bài, bao gồm cả Hứa Nặc và Lý Vân Tán. Danh sách các bài hát họ đề xuất gần như có thể xếp thành một hàng dài.

Nhưng cô luôn cảm thấy thiếu một chút gì đó. Đến vòng chung kết, cô lại không muốn cân nhắc đến những yếu tố như kỹ thuật hay sự phù hợp nữa, chỉ cảm thấy những bài hát đó đều thiếu một điều gì đó.

“Đến rồi.”

Dương Kiên đứng dậy, chào đón hai người vừa bước vào từ cửa trước.

Khấu Thanh quay đầu lại thấy một nam một nữ. Cô gái vóc người rất cao gầy tóc đen dài thẳng, mặc một chiếc áo phao ngắn màu xanh đậm, đôi chân rất dài đi về phía này.

“Em là Khấu Thanh phải không, đúng là đáng yêu như lời cậu ấy nói, giống như b.úp bê Barbie chị chơi lúc nhỏ vậy.”

Người con gái cười, ngồi xuống bên cạnh Dương Kiên.

“Chị cũng rất xinh đẹp ạ.”

Khấu Thanh cười.

Đến gần cô mới thấy rõ cô gái trang điểm rất nhẹ, đôi mắt thon dài kẻ một đường eyeliner hướng lên trên giống như mắt mèo.

Dáng mắt rất giống Bạc Trầm.

Cô lại quay sang nhìn biểu cảm của Dương Kiên. Nụ cười của anh ta không giảm, nắm c.h.ặ.t t.a.y người con gái, không nhìn ra điều gì khác thường.

“Chào em, anh là anh họ của Dương Dung, Dương Thuần.”

Sau khi Dương Dung ngồi xuống, Khấu Thanh mới nhìn thấy người đàn ông bên cạnh cô ấy. Anh ta mặc một chiếc áo khoác trên vai vương tuyết, đưa tay về phía Phương Ẩn Niên.

Phương Ẩn Niên không ngẩng mắt, đang dùng khăn ướt lau đũa cho Khấu Thanh.

Khấu Thanh nhẹ nhàng huých vào cánh tay Phương Ẩn Niên nhắc nhở. Lúc này hắn mới từ từ ngẩng mắt lên khóe miệng nhếch lên một cách qua loa:

“Tay ướt.”

Dương Thuần không nói gì, chỉ đưa tay về phía em trai của Khấu Thanh đôi mắt một mí thon dài:

“Rất vui được gặp em.”

“Em cũng vậy ạ.”

--

Hết chương 81.