Rêu Xanh

Chương 100



 

Tại sao, tại sao chứ, lần nào hắn cũng có thể đến bên cạnh cô kịp thời như vậy. Vào mỗi ngày mưa ướt sũng khi cô cảm thấy tủi thân thì hắn luôn là người che ô cho cô?

“Chào Tôn phu nhân, lần đầu gặp mặt.”

Phương Ẩn Niên cười rất nhạt gật đầu với bà Tôn.

Hắn sở hữu một gương mặt có sức mê hoặc lạ thường. Phụ nữ bất kể tuổi tác đều vô thức có cảm tình với những gì đẹp đẽ. Vì thế bà Tôn liền dẫn mấy người đi vào trong, đến cuối cùng ngay cả Nghiêm Mai cũng không nói gì chỉ mải mê trò chuyện với Phương Ẩn Niên.

Hai người họ đã có một khoảng thời gian dài ở bên nhau không có khoảng cách an toàn, sự dựa dẫm về mặt thể xác vẫn còn đó. Khấu Thanh vô thức nép lại gần Phương Ẩn Niên, cánh tay khẽ dựa vào vô thức dồn trọng lượng cơ thể mình vào người hắn.

Ngay giây tiếp theo Khấu Thanh nhìn bàn tay đang cầm cán ô của Phương Ẩn Niên ở ngay trước mắt. Gân nổi rõ chỉ còn một lớp da mỏng manh bao bọc lấy xương cốt trắng xanh. Cô nhíu mày, sao hắn lại gầy đến thế này?

Cô vừa định vươn tay ra thì Phương Ẩn Niên đột nhiên lùi sang trái một bước nhỏ khiến cô suýt nữa ngã nhào.

Phương Ẩn Niên đưa ô đỡ lấy cổ tay mảnh khảnh của cô rồi nhanh ch.óng buông ra.

Khấu Thanh muốn nói gì đó nhưng lại không thể xen vào câu chuyện của họ. Cô đành phải nhìn đám đông ngày một vây quanh, Phương Ẩn Niên che ô cho cô và cô bị buộc phải nghe họ trò chuyện vui vẻ về những điều cô không hiểu.

Cô mím môi cảm thấy lần này Phương Ẩn Niên đã hoàn toàn giận cô rồi.

Đã đến giờ, mọi người gần như đã có mặt đông đủ, tất cả đều tập trung trước bia mộ.

Một tấm bia mộ nhỏ bé như vậy, kết cục của một đời người cũng chỉ là một phiến đá lạnh lẽo, cứng nhắc vô tri.

Bà Tôn được Tôn Chí Minh dìu đến đặt một bó hoa bách hợp lên bia mộ, tiếng nức nở khe khẽ vang lên.

Xung quanh trang nghiêm, Khấu Thanh và những người đi cùng không phải thân thích nên đứng ở xa. Không ai nói gì, Nghiêm Mai cũng không đến vì thế Phương Ẩn Niên cứ thế che ô cho cô suốt.

Cô nghiêng đầu nhìn khuôn mặt nghiêng của Phương Ẩn Niên. Hắn gầy đi thật rồi, Khấu Thanh chắc chắn như vậy khi nhìn đường xương hàm sắc nét hơn và yết hầu nhô cao của hắn. Gió thổi bay lọn tóc trên trán hắn nhẹ nhàng lướt qua hàng mi.

“Anh có mỏi không, để em cầm cho.”

Khấu Thanh ngừng một chút vươn tay ra nói.

Phương Ẩn Niên không nói gì, lại né tránh tay của Khấu Thanh.

“…” Bàn tay Khấu Thanh lơ lửng giữa không trung.

Trong hoàn cảnh này, cô không tiện nói chuyện riêng tư nên cứ im lặng suốt.

Cho đến khi kết thúc Phương Ẩn Niên cũng không nói với cô một lời nào nhưng chiếc ô trên đầu vẫn che chắn vững vàng về phía cô.

Đi đến dưới mái hiên, Phương Ẩn Niên nhanh nhẹn gập ô lại. Tôn Chí Minh từ xa đi tới tìm Khấu Thanh sắc mặt không tốt lắm nói:

“Tôi có chuyện muốn nói với em.”

Khấu Thanh vô thức liếc nhìn Phương Ẩn Niên như đang trưng cầu ý kiến của hắn. Phương Ẩn Niên lại nở nụ cười:

“Nhìn anh làm gì? Đi thì có sao đâu?”

Khấu Thanh bán tín bán nghi trước phản ứng của hắn, nhưng vẻ mặt của Tôn Chí Minh không tốt lại có vẻ vội vàng nên cô liền gật đầu đi theo anh ta ra ngoài. Khi lướt qua người Phương Ẩn Niên, cô thấy rõ phần vai áo bên xa cô của hắn sẫm màu như bị nước mưa thấm ướt.

Tôn Chí Minh đưa cô vào phòng nghỉ của nghĩa trang, bên trong không có ai. Vẻ mặt anh ta vội vã khiến Khấu Thanh cảm thấy có chút kỳ quặc.

Nhưng thực ra cô cũng có ý đồ riêng. Nếu anh trai còn quan tâm đến cô, hắn sẽ không trơ mắt nhìn cô đi cùng Tôn Chí Minh mà không làm gì cả.

Vì vậy cô cũng muốn xem phản ứng của Phương Ẩn Niên.

“Có chuyện gì?”

Khấu Thanh hỏi.

Tôn Chí Minh quay người nhìn cô, giơ một tấm ảnh trên điện thoại lên hỏi:

“Em đã xem qua tấm ảnh này chưa?”

Khấu Thanh nhìn tấm ảnh trên điện thoại, ký ức thoáng hiện, cô cau mày:

“Ảnh của tôi ở trường Trung học Vãn Sơn, sao anh lại có?”

Trong ảnh cô đang ngồi ngay ngắn trước bàn học, mặc bộ đồng phục xanh trắng, buộc tóc đuôi ngựa thấp c.ắ.n đầu b.út nhìn vào cuốn sách trước mặt.

“Nói ra có lẽ em sẽ không tin. Thật ra lần trước tôi đã muốn nói với em rồi, chỉ là lúc đó cảm xúc hơi kích động. Bây giờ tôi xin lỗi em một tiếng.”

Tôn Chí Minh nói.

“Thật ra chú Khấu đã tìm tôi. Hai nhà chúng ta đã bàn bạc về hôn ước của chúng ta rồi. Cho nên nếu đã không thể thay đổi vậy thì tôi cứ thành thật nói cho em biết, thật ra tôi đã thích em từ rất lâu rồi.”

Khấu Thanh cau mày hỏi lại:

“Hôn ước?”

“Đúng vậy, họ không nói cho em biết sao?”

Tôn Chí Minh nói.

“Phương Ẩn Niên cũng biết.”

Anh ta nói thêm.

--

Khấu Thanh ra khỏi cửa men theo mái hiên đi xuyên qua đám đông tìm thấy Phương Ẩn Niên. Hắn đang cười rất dịu dàng, trò chuyện vui vẻ với một người khác. Khấu Thanh đi đến trước mặt, mới thấy đó là một cô gái tóc dài trông rất hiền dịu và xinh đẹp.

Cô nén lại cảm giác chua xót và những cảm xúc đang dâng trào trong lòng, thấp giọng ngẩng đầu hỏi Phương Ẩn Niên:

“Chuyện của em và Tôn Chí Minh, anh biết không?”

Nụ cười của Phương Ẩn Niên không hề tắt. Hắn nhìn Khấu Thanh như đang nhìn một đứa trẻ cáu kỉnh rồi quay sang người phụ nữ đối diện nói:

“Cô xem, em gái tôi cũng như vậy đấy, trẻ con lúc nào cũng thế.”

Người phụ nữ đối diện cười dịu dàng, bàn tay với bộ móng màu nude nhẹ nhàng che đi nụ cười bên môi cùng Phương Ẩn Niên nhìn nhau cười.

Tiếng mưa rơi trên mái hiên giòn giã, như thể có thứ gì đó đang vỡ vụn. Sương mù dâng lên trong đôi mắt Khấu Thanh. Cô nhìn nụ cười của Phương Ẩn Niên và người phụ nữ kia và cả bản thân mình đang đứng ở giữa.

Họ thậm chí còn coi lời nói của cô như một trò đùa, như sự gây rối vô cớ của một đứa trẻ.

Cô lắc đầu nhìn Phương Ẩn Niên gần trong gang tấc mà lại xa lạ đến thế.

Rõ ràng hôm qua còn đang hôn cô muốn cô gọi hắn là anh, bây giờ lại lạnh lùng như thể họ chưa từng có năm năm ở Vãn Sơn, như thể họ thực sự chỉ là anh em chưa từng vượt qua giới hạn tội lỗi.

Cô mím môi rồi đột nhiên lao ra ngoài màn mưa.

--

Nghiêm Mai đã ngồi ở ghế sau xe nhìn Khấu Thanh đột ngột chạy xuyên qua mưa ngồi vào ghế phụ. Khấu Thanh quay người, nước mưa trên lông mày vẫn còn nhỏ giọt hỏi Nghiêm Mai:

“Hôn ước của tôi và Tôn Chí Minh là thật phải không?”

“Hôn ước gì?”

Nghiêm Mai nhíu mày, ghê tởm nhìn bộ dạng ướt sũng của Khấu Thanh.

“Tôn Chí Minh nói, hôn ước giữa tôi và anh ta.”

Khấu Thanh nói từng chữ, giọng ẩn chứa sự tức giận.

“Chẳng qua chỉ là đính hôn thôi.”

Nghiêm Mai xoay xoay chiếc vòng tay nói.

“Lái xe đi.”

“Đính hôn và kết hôn có gì khác nhau sao?”

Khấu Thanh hỏi.

“Các con còn quá nhỏ, chỉ có thể đính hôn thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghiêm Mai nói.

“Tại sao không hỏi ý kiến của tôi, tại sao?”

Khấu Thanh nhíu mày, giọng không tự chủ mà cao lên.

“Hôn nhân từ xưa đến nay đều do cha mẹ định đoạt. Huống chi chẳng phải con rất thích thằng nhóc nghèo kia sao, nó tự xưng là anh ruột của con, nó còn đồng ý rồi thì ai còn phản đối nữa?”

Nghiêm Mai nói.

“Hôn lễ của tôi mà tôi không thể tự quyết định sao? Bà thấy chuyện này bình thường à?”

“Bình thường. Khấu Thủy, con phải biết con đang ở nhà họ Khấu.”

--

Khi Khấu Thanh về đến nhà, Khấu Thiếu Tần đã ngồi trên sofa ở tầng một. Nhìn bộ dạng ướt sũng của cô, ông ta nhíu mày:

“Lại gây ra chuyện gì rồi?”

Khấu Thanh không thèm để ý đến ông ta mà nhanh ch.óng đi lên lầu.

Nghiêm Mai đưa áo choàng và túi xách cho dì Lâm, bước đi uyển chuyển ngồi xuống bên cạnh Khấu Thiếu Tần nói:

“Hôm nay thằng nhóc nghèo kia cũng đến, còn che ô cho nó nữa đấy.”

Khấu Thiếu Tần hôm nay có vẻ tâm trạng không tệ, cười cười vuốt tóc Nghiêm Mai nói:

“Thằng nhóc nghèo đó, tôi còn tưởng nó thật sự có chút tình nghĩa với con bé hoang dã này, hóa ra cũng chỉ vì tiền cũng biết điều đấy.”

“Hắn thật sự chủ động tìm anh nói chuyện này à?”

Nghiêm Mai vẫn cảm thấy có chút không thể tin nổi.

“Ừ. Âu Dương Tố gọi điện thoại đến nói.”

Khấu Thiếu Tần đáp.

“Coi như là lễ ra mắt à? Nhưng em thấy cái thằng họ Phương này có lẽ thực sự có bản lĩnh đấy. Anh biết không, hôm nay ở chỗ nhà họ Tôn, mấy kẻ hợm hĩnh đó đều có thể nói chuyện với nó rất hợp.”

Nghiêm Mai nhớ lại toàn bộ sự việc lúc nãy.

“Có thể trèo cao được lên lão già họ Lý, cô nghĩ có thể đơn giản đến thế sao?”

Khấu Thiếu Tần nói.

“Cho nên bây giờ anh tính sao?”

Nghiêm Mai có chút hiểu ra ý của Khấu Thiếu Tần, nhưng không nói thẳng.

Khấu Thiếu Tần gật đầu:

“Loại người này không c.h.ế.t thì chính là một mầm họa. Nó muốn con bé hoang dã Khấu Thủy vậy thì cho nó. Trước hết lôi kéo về phía mình, sau này từ từ thuần phục.”

Khấu Thiếu Tần nheo mắt mân mê chuỗi trầm hương trên tay.

--

Buổi tối, Khấu Thanh không xuống lầu ăn cơm. Cô ra cửa hông ở sân sau dắt con ch.ó golden retriever nhỏ đi dạo.

Phía bên hông nhà cũ ngày thường chỉ có người hầu ra vào hoặc lấy đồ ăn mang đi nên Khấu Thiếu Tần và Nghiêm Mai thường sẽ không đến đây.

Con ch.ó golden nhỏ đó có lẽ là do con gái của dì Lâm mang đến. Vừa chơi đùa một chút nó đã nhảy cẫng lên, lè lưỡi trông rất hoạt bát. Tâm trạng vốn không tốt của Khấu Thanh cũng bị nó làm cho bật cười.

Cô vừa định đứng dậy lấy chút đồ ăn cho nó thì thấy sau cái bóng của mình trên bãi cỏ có một cái bóng dài khác bao phủ lấy bóng của cô.

Sau gáy cô lập tức lạnh toát, cảm giác lông tơ toàn thân đều dựng đứng. Trong tình thế cấp bách, cô không dám hành động thiếu suy nghĩ. Con golden nhỏ cũng đã nhảy vọt chạy đến dưới gốc cây bên kia.

Cô nhìn cái bóng đó từ từ ngắn lại, rồi một cảm giác lạnh lẽo ngày càng đến gần cổ cô. Cô từ từ quay người lại.

Cô thấy Phương Ẩn Niên ban ngày còn lạnh lùng xa cách tỏ ra không liên quan gì đến cô, giờ lại đang đứng ngay sau lưng cô. Hắn mặc một chiếc áo hoodie và đội mũ lưỡi trai đều là màu đen, cả người gần như ẩn vào trong bóng tối, gương mặt đẹp đẽ quỷ mị vô hạn tiến lại gần cô.

Khấu Thanh kinh hãi đến mức muốn hét lên nhưng đã bị bịt miệng lại. Sau đó cô cảm nhận được cảm giác mềm mại của một nụ hôn trên cổ mình.

Khấu Thanh muốn đẩy tay hắn ra nhưng bị sức lực của Phương Ẩn Niên ghì c.h.ặ.t không thể động đậy. Sự bất bình đẳng và thân mật khó hiểu này khiến cô cảm thấy như phẩm giá của mình đang bị chà đạp.

Cô c.ắ.n mạnh vào lòng bàn tay Phương Ẩn Niên, cảm giác da thịt khiến răng cô ê buốt.

Phương Ẩn Niên cảm nhận được vết c.ắ.n của cô nhưng lại như một phần thưởng mà hôn lên vành tai cô.

Hắn bất động như núi gần như ôm trọn lấy Khấu Thanh, ép cô vào gốc cây ngọc lan trắng. Động tác mạnh khiến những bông hoa ngọc lan trắng rơi xuống bãi cỏ. Hắn vẫn tiếp tục khắc từng nụ hôn lên sau gáy cô, thậm chí còn kéo xuống mép chiếc áo thun rộng của cô, hôn và gặm mút bờ vai rồi vươn tay luồn vào dây áo lót màu trắng tinh của cô.

Giọng hắn khàn khàn, không còn vẻ thản nhiên như ban ngày mà mang theo tiếng thở dốc bị kìm nén:

“Còn nhớ không em gái, trước đây tất cả nội y của em đều là do anh giặt, lúc đó anh đã muốn làm như vậy rồi.”

Khấu Thanh cố gắng giãy giụa, đạp mạnh vào chân Phương Ẩn Niên. Hắn rên lên một tiếng nhưng vẫn không buông tay đang giữ c.h.ặ.t t.a.y cô ra mà chỉ buông tay đang bịt miệng cô.

“Rốt cuộc anh muốn làm cái gì?”

Hốc mắt Khấu Thanh rưng rưng, cô nghiêng người nhìn về phía Phương Ẩn Niên.

“Rốt cuộc tại sao anh lại làm như vậy? Anh thật sự muốn em cùng Tôn Chí Minh ở bên nhau sao? Anh thừa biết hắn ta là người thế nào! Hắn thích Lý vân! Vậy tại sao ban ngày anh lại giả vờ không quen biết em, ban đêm lại tới như vậy nhục nhã em!”

Khấu Thanh c.ắ.n khẩn môi, nhịn xuống không cho chính mình rớt nước mắt.

“Anh, anh không phải như thế.”

“Anh chính là như vậy. Từ lúc bắt đầu anh chính là đê tiện vô sỉ như vậy, hiện tại em nên thấy rõ anh, thấy rõ anh, sau đó hận anh.”

Phương Ẩn Niên ánh mắt dần tối, không mang mắt kính bám vào người ở nàng bên tai nhẹ giọng.

“Em biết rõ anh như vậy nhưng vẫn rời tôi mà đi, em không phải đã nói sẽ luôn cùng tôi ở bên nhau sao?”

Phương Ẩn Niên thấp giọng nói, c.ắ.n ở nàng cổ sau đó trằn trọc mút vào.

“Em rời khỏi anh là vì anh đã lừa dối em! Rốt cuộc còn muốn em nói bao nhiêu lần nữa? Tại sao anh lúc nào cũng chỉ thấy cái sai của em mà chưa bao giờ chịu nghĩ lại xem anh đã đối xử với em như thế nào?”

“Anh đã nói sẽ không bao giờ lừa dối em nữa. Nhưng anh vẫn luôn bắt em phải đoán, luôn bắt em phải nghĩ, đoán xem ý của anh là gì, đoán xem có phải anh lại cùng người khác đạt được một thỏa thuận nào đó về em hay không. Trước đây là vậy, bây giờ cũng là vậy. Chuyện của em mà lúc nào cũng giấu em. Em có thể tự mình đưa ra lựa chọn, em cũng cần phải tự mình đưa ra lựa chọn chứ không phải vĩnh viễn bị anh xoay vòng trong sự ngu ngơ không hay biết gì!”

Khấu Thanh giãy giụa xoay người lại. Hốc mắt cô đỏ hoe, tức đến mức toàn thân run rẩy, lưng dựa vào thân cây nhìn Phương Ẩn Niên nói từng chữ, mái tóc cũng bị cọ cho rối tung lên.

Phương Ẩn Niên lạnh lùng nhìn cô không nói một lời nào.

“Em chỉ hỏi anh một câu, có phải anh muốn em gả cho Tôn Chí Minh hay không?”

Khấu Thanh ép mình phải bình tĩnh hỏi ra câu này.

Cô không hề nghi ngờ tình cảm của Phương Ẩn Niên dành cho mình. Sống bên nhau bao nhiêu năm nên cô hơn bất kỳ ai khác có thể cảm nhận được một cách sâu sắc tình cảm rõ ràng giữa hai người. Vì vậy cô có thể chịu đựng được hành vi hiện tại của Phương Ẩn Niên, hành vi xuất phát từ việc cô đã rời bỏ hắn.

Giống như những lần hờn dỗi nhỏ trong quá khứ, phần lớn thời gian mối quan hệ của họ hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài. Bất kể cãi vã thế nào thì người khác cũng không thể xen vào và họ cũng sẽ luôn làm hòa.

Nhưng cô tuyệt đối không thể tin Phương Ẩn Niên lại nỡ lòng đẩy cô cho những người khác, bởi vì điều đó có nghĩa là hắn muốn cắt đứt hoàn toàn với cô.

Phương Ẩn Niên nhìn cô, vừa định nói thì bên cạnh có tiếng người hầu. Hắn bèn im lặng nhìn cô một cách sâu sắc rồi nhanh ch.óng mở cửa hông đi ra ngoài.

Khấu Thanh quay người dùng mu bàn tay lau nước mắt, nghe thấy tiếng dì Lâm hỏi:

“Không sao chứ tiểu thư?”

“Không sao ạ.”

Khấu Thanh nhàn nhạt đáp.

Tình yêu là một sự tồn tại thật kỳ diệu.

--

Hết chương 100.