Tống Chi Đường của kiếp trước, chưa từng thật lòng tìm hiểu Đoàn Tích Niên.
Luôn cho rằng hắn chẳng qua chỉ là rể ở rể của Tống gia, chỉ đang làm tròn bổn phận mà thôi.
Cho đến khi hắn gánh hết mọi tội lỗi, viết hưu thư đẩy đến trước mặt ta, ta mới biết mình đã bỏ lỡ điều gì.
Người đàn ông trầm lặng, vụng về ấy, đến lúc c.h.ế.t vẫn muốn chống đỡ một khoảng trời cho ta và con…
“Cảm tạ ông trời…… để ta hiểu ra vẫn chưa quá muộn.” ta nhìn vào mắt hắn: “Tích Niên, kiếp này ta cùng chàng đầu bạc đến già, không oán không hối.”
Đoàn Tích Niên đứng sững tại chỗ, vành mắt dần đỏ lên.
Hắn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng kéo ta vào lòng.
Trong gương đồng phản chiếu hình bóng của chúng ta.
Doanh Doanh trong nôi khẽ lầm bầm một tiếng, rồi lại chìm vào giấc ngủ say.
Phong ba của kiếp này, đều đã qua rồi.
Quãng đời còn lại, bình lặng như nước chảy dài lâu.
Ngoại truyện Tống Chi Cẩm
1
Sau khi dọn đến Dẫn Châu, ta đã rất lâu không gặp tỷ tỷ.
Những bức thư gửi đi cũng như đá ném xuống biển.
Ta nghĩ, có lẽ tỷ tỷ đã thất vọng về ta đến tột cùng.
Hai năm nay, Trương Hiển không còn tâm trí đọc sách, suốt ngày giao du với người trong giới buôn bán, không biết bằng cách nào lại leo lên được chức chủ bạ.
Nhìn vẻ mặt đắc ý của hắn, ta chỉ thấy ghê tởm.
Năm mười bảy tuổi mù quáng, tưởng rằng nơi đèn hoa thưa thớt kia là người lương duyên.
Không ngờ lại là một vực sâu không đáy, giăng đầy mạng nhện.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Những dịu dàng triền miên khi xưa, sau khi thành thân một năm đã tan nát không còn hình dạng.
Mỗi lần hắn ép ta đi tìm tỷ tỷ xin tiền, ta đều cảm thấy nhục nhã đến không ngẩng đầu lên nổi.
Nhưng hắn lại đe dọa, nói chuyện làm ăn vốn không sạch sẽ, trong tay hắn nắm giữ nhược điểm của tỷ phu, nếu ta không nghe lời, hắn sẽ phanh phui ra ngoài……
Ta từng đề nghị hòa ly, hắn nói được thôi, nhưng sẽ kéo cả nhà họ Tống cùng chôn theo.
Ta liền sợ hãi.
Ta hối hận vì sự bồng bột của tuổi trẻ.
Càng hận bản thân mềm yếu vô năng.
Sau đó, hắn không còn thúc ép ta đi xin tiền nữa, thậm chí còn trở nên hòa nhã.
Ta tưởng rằng hắn đã thay đổi.
Không ngờ hắn chỉ đang chờ đợi.
Giống như một con sói đang rình mồi.
Chờ một thời cơ thích hợp, để nhổ tận gốc cả nhà họ Tống.
2
Tháng chạp, Trương Hiển say rượu trở về, tâm trạng rất tốt.
“Xong rồi,” hắn đập bàn cười lớn: “Lần này nhà họ Tống coi như không thể trở mình nữa.”
“Ngươi nói gì?” ta bật dậy.
“Vị tỷ phu tốt của ngươi phạm tội thông đồng với địch, phản quốc, sau thu sẽ bị xử trảm.” hắn liếc xéo ta: “Còn Tống Chi Đường bây giờ chẳng khác nào con ch.ó hoang không nhà……”
“Đồ súc sinh! Nhà họ Tống chúng ta có chỗ nào có lỗi với ngươi……”
Ta vừa kinh vừa giận, ném chén trà trong tay về phía hắn.
Hắn túm lấy tóc ta, quật mạnh ta xuống đất.
“Tống Chi Đường chẳng phải dựa vào mấy đồng tiền dơ bẩn mà luôn lên mặt với ta sao?” hắn ngồi xổm xuống, bóp cằm ta: “Chẳng phải nói ngươi là bùn nhão không trát nổi tường, từ nay không thèm quản ngươi nữa sao?”
“Tống Chi Cẩm, ngươi chỉ là thứ vô dụng khiến người ta chán ghét, trước mặt ta còn giả vờ tình chị em sâu nặng làm gì?”
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t t.a.y hắn, vị tanh ngọt của m.á.u tràn vào cổ họng.