Quý Cô Trong Gương Cũng Phải Chạy KPI

Chương 17



Editor: Trang Thảo.

 

“Ừm, coi như là vậy đi. Sau đó có học sinh tố cáo, chúng tôi đã hỗ trợ để thay m.á.u cả một dàn lãnh đạo.” Phạm Vô Cứu ngữ khí lãnh đạm: “Nếu không phải vì không thể can thiệp quá sâu, tôi đã có thể khiến bọn chúng bốc hơi khỏi nhân gian ngay lập tức.”

 

“Lão Phạm, đừng nóng nảy thế.” Tạ Tất An vỗ vai anh ta: “Giải quyết theo trình tự pháp luật cũng tốt mà.”

 

“Vậy tôi có thể đòi lại một phách kia cho cô ấy không?” Tôi lặng lẽ nhìn Tạ Tất An: “Bất kể là dùng thủ đoạn gì.”

 

“Không vấn đề gì.” Tạ Tất An đáp rất sảng khoái: “Việc này rất dễ giải quyết. Suy cho cùng, việc đoạt phách là trái thiên lý, địa phủ có quyền truy cứu. Trước đây chúng tôi không làm được là vì Giang Duyệt một lòng muốn c.h.ế.t, nhưng chỉ cần cô ấy nguyện ý hồi hồn, chúng tôi lập tức có thể giúp cô ấy lấy lại.”

 

“Hơn nữa, chuyện về đôi vợ chồng kia cậu không cần lo lắng.” Ngưu Đầu như đọc được suy nghĩ trong lòng tôi: “Làm ra những chuyện như vậy, mấy năm gần đây khí vận của họ đã dần suy kiệt. Ngay cả đứa con trai chủ động tiếp nhận hồn phách của người khác kia, sau khi bị rút ra thứ vốn không thuộc về mình cũng sẽ chịu sự phản phệ khủng khiếp hơn. Đây là quy tắc thẩm phán của địa phủ, Phán quan sẽ không để họ yên thân đâu.”

 

“Bác sĩ Thôi...” Tôi bỗng nhớ tới tin nhắn lúc trước: “Thôi Giác, Thôi Phán quan sao?”

 

“Ừm, Phán quan khi tới nhân gian nói muốn làm việc ở bệnh viện, nơi đó là nơi cảm nhận rõ rệt nhất ranh giới giữa sinh và t.ử. Sau khi chúng tôi phát hiện ra Giang Duyệt, Phán quan đã dùng chút thủ đoạn để chuyển cô ấy thành bệnh nhân của mình. Giang Duyệt có thể sống đến tận bây giờ, hơn nửa phần là công lao của ngài ấy.” Tạ Tất An nói: “Nhưng xét cho cùng, Giang Duyệt có thể sống tiếp hay không, chủ yếu vẫn là ở cậu. Cậu là chấp niệm của cô ấy, cũng là hy vọng sống sót duy nhất của cô ấy.”

 

Tôi trầm mặc hồi lâu: “... Tôi sao?”

 

“Cô ấy không chịu tiếp nhận chỉ dẫn, không tới gần chúng tôi, cũng không chịu trở lại thân thể của mình. Mấy năm nay cô ấy vẫn luôn quên đi mọi chuyện, chẳng nhớ gì cả, chỉ nhớ mỗi tên của cậu. Chúng tôi không thể cưỡng ép cô ấy.” Mã Thừa Bác thở dài: “Mãi đến năm thứ bảy, cô ấy chủ động làm một việc, chính là tìm đến căn nhà này. Cậu từ nhỏ đến lớn vốn dĩ nhẹ vía, dễ đ.â.m phải quỷ, đặc biệt khu vực này là địa bàn của chúng tôi, quỷ hồn rất nhiều. Khi cậu chuyển đến đây công tác, cô ấy tuy không nhớ gì nhưng lại biết phải bảo vệ cậu, vì thế đã canh giữ ở nơi gần công ty cậu, mỗi tối đều hộ tống cậu về nhà.”

 

“Khi cậu bị chủ nhà đuổi đi, lúc đó cô ấy đã sắp tiêu tan rồi.” Ngưu Đầu nhìn không nổi: “Mặc kệ hình phạt của địa phủ, tôi cưỡng ép dùng pháp lực liên lạc với cậu, đưa cậu đến căn nhà cô ấy đang ở.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tạ Tất An bình tĩnh nói: “Nhưng lúc đó chúng tôi nghĩ rằng, cách làm này rốt cuộc không công bằng với cậu. Dù Giang Duyệt sẽ không làm hại cậu, nhưng chỉ cần cậu thể hiện ra một chút kháng cự nhỏ nhất, chúng tôi sẽ đưa cậu ra khỏi căn phòng đó. Còn chuyện của Giang Duyệt, chúng tôi thực sự lực bất tòng tâm.”

 

“Nhưng cậu đã không làm vậy.” Phạm Vô Cứu bổ sung: “Lúc đó cô ấy đang mơ màng, chỉ còn lại chút bản năng của quỷ hồn. Nhưng vào khoảnh khắc nhìn thấy cậu, cô ấy đã tỉnh táo lại.”

 

“Cô ấy nói mình tên là Giang Duyệt, vì cậu thích chữ Duyệt nên cô ấy cũng thích. Đó là ký ức tươi sáng duy nhất trong cuộc đời cô ấy.” Tạ Tất An nhẹ giọng nói: “Hơn nữa, dù thấy cuộc sống của cậu lúc đó lộn xộn nên cô ấy mới nguyện ý ở lại giúp đỡ, nhưng cô ấy lại không muốn ảnh hưởng đến cuộc sống của cậu, cũng không muốn cậu nhận ra mình. Sau đó, tình cảm cậu dành cho cô ấy là thứ duy nhất cô ấy nhận được trong bảy năm qua, những phản hồi tích cực từ nhân gian. Những điều này đã cho cô ấy sức mạnh, cho cô ấy dũng khí để không còn kháng cự nữa. Thậm chí khi cậu đề nghị giúp đỡ, cô ấy rõ ràng rất sợ tới gần chúng tôi, nhưng vì không muốn cậu thất vọng nên vẫn đồng ý đến đây làm việc.”

 

“Đây là một hành động rất tự ý của chúng tôi. Mọi người đều đã chịu những hình phạt lớn nhỏ khác nhau vì cưỡng ép can thiệp vào chuyện nhân gian. Ngưu Đầu sau khi đưa cậu vào căn phòng đó đã bị phạt nặng nhất, mấy ngày trước mới tĩnh dưỡng xong để quay lại.” Mã Thừa Bác vỗ vai tôi: “T.ử Minh, tuy ban đầu là chúng tôi đưa cậu vào cuộc, nhưng lúc đó chúng tôi cũng chỉ nghĩ là phó mặc cho số phận thôi. Giang Duyệt có thể sống sót dưới sự giúp đỡ của cậu hay không, chẳng ai trong chúng tôi biết chắc được.”

 

Buổi trò chuyện ngày hôm đó kéo dài rất lâu. Đến cuối cùng, tôi nhớ mình đã cúi người thật sâu trước họ: “Cảm ơn các anh.”

 

Dù ban đầu mọi chuyện không nằm trong ý muốn của tôi, nhưng kết quả này xứng đáng để tôi cảm thấy vạn phần may mắn.

Trang Thảo

 

May mắn vì tôi đã đến đây công tác.

 

May mắn vì chấp niệm của Giang Duyệt là tôi.

 

May mắn vì tôi thích cô ấy.

 

May mắn vì tôi vẫn còn cơ hội để bù đắp.

 

Và may mắn nhất là, em vẫn còn ở đây.