Quý Cô Trong Gương Cũng Phải Chạy KPI

Chương 13



Editor: Trang Thảo.

 

Tôi thực sự không nhớ những chuyện như vậy. Hay nói đúng hơn, khi đó tâm trí tôi hoàn toàn không để ý đến. Trong lòng đang ngổn ngang những chuyện khác, tôi chỉ mỉm cười cho có lệ rồi nâng ly kính lớp trưởng.

 

“Chúng ta tốt nghiệp được cũng chẳng dễ dàng gì.” Có người cảm thán: “Nhớ mấy năm đó trường mình cứ hay có học sinh nhảy lầu. Ai cũng nói là do áp lực học hành, do trầm cảm. Có một vụ tôi nhớ rất rõ, xảy ra sau khi lớp mình tốt nghiệp. Là một nữ sinh, cũng vẫn mấy lý do đó. Nhưng bố tôi làm ở bệnh viện kể lại rằng lúc cô bé được đưa đến, khắp người đều là vết thương, quần áo thì rách rưới tả tơi...”

 

“Trường mình mấy chuyện đó còn thiếu sao.” Lớp trưởng thở dài: “Cũng may sau này không biết vì sao mà dàn lãnh đạo thay đổi hết một lượt. Chứ lũ trước đó đúng là quân cầm thú.”

 

“Nào.” Những người khác nâng ly: “Kính lớp trưởng đầy lòng chính nghĩa của chúng ta, Mã Thừa Bác.”

 

Trong tiếng cười đùa, mọi người bắt đầu chia sẻ những chuyện xấu hổ năm xưa. Có ai đó không hiểu vì sao lại cứ nằng nặc đòi nghe lại bản nhạc tôi đàn hát năm ấy.

 

Đã rất lâu rồi tôi không đăng nhập vào tài khoản đó. Thấy mọi người đang hào hứng, tôi thử nhập mật khẩu hai lần nhưng đều sai. Ngược lại là lớp trưởng, cậu ấy rất sảng khoái mở danh sách yêu thích của mình ra, nhấn vào bài hát tôi tự sáng tác thời cấp ba, Duyệt Lai.

 

Ca khúc được làm còn rất ngây ngô, nhưng cũng không đến mức khiến người ta ngượng ngùng. Ít nhất nghe nó ấm áp và tràn đầy ánh nắng hơn tôi bây giờ rất nhiều. Có lẽ khi đó tôi vẫn chưa phải nếm trải những đòn roi của xã hội. Mọi người bắt đầu khẽ ngân nga theo. Không khí dường như thật sự quay ngược trở lại những năm tháng thiếu niên.

 

Tôi cũng thấy tò mò, liền tìm kiếm tài khoản năm xưa của mình rồi nhấn vào xem.

 

Chỉ có mười mấy lượt theo dõi. Một vài cái là tài khoản chính thức, một vài cái là bạn học cũ, phần lớn đều quen mặt. Chỉ có tài khoản cuối cùng ở dưới cùng là tôi không quen. Tên là Niên Niên Hữu Dư, ảnh đại diện là một quả quýt, đã nhiều năm không trực tuyến.

 

Tôi nhấn vào trang cá nhân của cô ấy. Trang cá nhân sạch trơn, chẳng có gì cả, chỉ toàn là chia sẻ lại những trạng thái của tôi.

 

Hồi đó tôi còn khá bồng bột. Không biết có phải do tâm lý tuổi dậy thì hay không mà khi đăng bài hát đầu tiên Duyệt Lai, tôi đã viết kèm một dòng: [Duyệt trong Duyệt Lai là chữ có ý nghĩa tốt đẹp nhất trong lòng tôi. Xin gửi tặng đến mỗi người nghe thấy bài hát này.]

 

Bài hát vừa dứt, lớp trưởng vỗ tay một cái, nói với tôi: “Tôi nhớ ra rồi. Cái em gái Niên Niên Hữu Dư đó, lúc đầu đặt tên là Giang Dư thì phải. Hồi đó tôi còn thấy lạ, cái tên này sao giống tên thật thế. Ai đời đăng ký tài khoản lại dùng tên thật bao giờ.”

 

“Lớp mình có ai tên Giang Dư sao?” Một người bạn khác suy nghĩ: “Tôi chẳng có ấn tượng gì cả.”

 

“Giang Dư. Cái tên này nghe quen quá.” Có người trong tiếng ồn ào nhíu mày suy nghĩ. Hồi lâu sau cậu ta mới thốt lên: “Vụ nữ sinh nhảy lầu ở trường mình năm đó, khối lớp mười một, chẳng phải cũng tên Giang Dư sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Giữa tiếng chén tạc chén thù ồn ào, câu nói ấy lại dễ dàng lọt vào tai tôi, rõ ràng và sắc bén.

 

Dường như có một lớp sương mù nào đó bị x.é to.ạc trong khoảnh khắc, xuyên qua bảy năm thời gian, đ.á.n.h thức những mảnh ký ức còn sót lại.

 

Điện thoại bỗng rung lên.

 

Tôi cúi đầu nhìn xuống. Là tin nhắn của người bạn làm ở bệnh viện.

 

“Lão Lục, người mà ông nhờ tôi tra, cô gái tên Giang Duyệt thực sự không tìm thấy. Nhưng trong phòng bệnh của bệnh viện tôi có một người tên Giang Dư. Tôi mới nhớ ra cô ấy bị ngã lầu thành người thực vật từ khoảng bảy tám năm trước. Người nhà hình như đã di dân hết rồi, chẳng ai đến thăm cả.

 

Ông cũng biết chi phí ở ICU khổng lồ thế nào mà. Thực ra mấy năm trước khi không liên lạc được với người nhà, bệnh viện đã định đưa cô ấy đi rồi. Nhưng sau đó vụ nhảy lầu đó hình như tra ra có người hãm hại, hình như là giáo viên nào đó trong trường. Tóm lại là bác sĩ Thôi phụ trách điều trị khi đó đã giúp cô ấy đòi được một khoản bồi thường làm viện phí, nên cô ấy vẫn luôn ở lại đây.

 

Nhưng cũng đã nhiều năm quá rồi. Sức khỏe cô bé vốn đã kém. Mấy ngày trước bệnh viện vừa ra giấy báo tình trạng nguy kịch, chắc không trụ được bao lâu nữa đâu. Không biết có phải người ông muốn tìm không.”

 

...

 

Xoảng.

 

Chiếc ly trong tay tôi rơi xuống đất, vỡ tan.

 

Một cơn đau nhói xuyên qua tim, muộn màng ập đến. Tôi ôm đầu, hổn hển từng hơi thở. Trước mắt là những thước phim quay chậm của nhiều năm trước. Từ một khuôn mặt ẩn trong bóng tối dần dần hiện ra, rồi lại mờ đi, cuối cùng dừng lại ở ánh mắt cô ấy nhìn tôi vào buổi sáng hôm nay.

 

Giang Dư, Giang Dư, Giang Dư... Tên em là Dư, ý là dư thừa.

Trang Thảo

 

Tại sao không phải là ý nghĩa Niên Niên Hữu Dư (năm nào cũng có dư)?

 

Tặng anh quả quýt này, vui vẻ lên nhé.

 

Chữ Duyệt có ý nghĩa tốt đẹp nhất trong lòng tôi, tặng cho tất cả những ai nghe thấy bài hát này.