Quý Cô Trong Gương Cũng Phải Chạy KPI

Chương 1



Editor: Trang Thảo.

 

Buổi sáng thức dậy, khi mở vòi nước, tôi phát hiện thứ chảy ra lại là m.á.u.

 

Tôi im lặng một lúc lâu, nhìn vào gương nói: “Người anh em, hôm qua cậu mới hứa sẽ không dọa tôi nữa mà.”

 

Dòng m.á.u đang chảy ào ạt từ vòi nước bỗng khựng lại một cách quỷ dị, rồi chảy nhỏ dần và biến mất. Dù tôi có gõ hay đập vào vòi nước thế nào, nó cũng không có bất kỳ phản ứng nào.

 

Tôi có chút bất lực, nhìn gương mặt vẫn còn dính bọt kem đ.á.n.h răng trong gương: “Tôi còn chưa rửa mặt xong đâu. Dù gì cũng phải chừa lại chút nước chứ, đại ca.”

 

Trong gương thấp thoáng một bóng người mờ ảo, như bị che bởi lớp mosaic, quỷ dị đến mức không thể nhìn rõ diện mạo. Bóng người đó lặng lẽ nhìn tôi một lúc, rồi nghiêm túc giơ tay viết chữ lên mặt gương.

 

“Nhà anh bị cắt nước rồi.”

 

Tôi cạn lời: “Hôm qua tôi vừa đóng tiền điện nước xong mà? Tuần này là lần thứ mấy rồi, sao lại cắt nước nữa.”

 

“Cái đó... hôm qua tôi đã hứa không dọa anh rồi đúng không?”

 

Tôi thở dài: “Cậu lại quên rồi à.”

 

Bóng người trông có vẻ ủ rũ, cúi đầu xuống, một mảng đen kịt khiến người ta thấy tội.

 

“Ừm.”

 

Tôi với lấy chiếc khăn lau miệng: “Thôi được rồi, tôi đi làm đây. Cậu ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, muốn làm gì thì làm, nhưng đừng xóa nhầm dữ liệu trong ổ C của tôi là được.”

 

Bóng người xoay một vòng trong gương, cuối cùng để lại một câu.

 

“Khi nào anh về?”

 

“Nếu tăng ca thì mười hai giờ, không thì chín giờ.” Tôi xách túi máy tính đi ra ngoài: “Hôm qua tôi nói rồi mà, hay cậu tìm cách ghi lại lên gương đi.”

 

Bóng người không viết thêm nữa.

 

Khi đóng cửa rời đi, thấy con quỷ này đang ngoan ngoãn nghiên cứu cách lưu chữ trên gương, tôi vừa buồn cười vừa không quên nhắc: “Đừng lại gần rèm cửa, buổi trưa nắng gắt lắm.”

 

Không biết con quỷ ngốc đó có nghe thấy không.

 

Tôi thở dài, nghĩ bụng mình là một nhân viên văn phòng sắp đột t.ử vì làm việc quá sức, vậy mà còn phải lo cho sự an nguy của một con quỷ. Nghĩ lại đúng là buồn cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Người ta nói trên đời không có bữa trưa nào miễn phí.

 

Ngay từ khi dọn vào căn chung cư có ánh sáng tốt, trang trí tinh xảo, cách công ty chưa đến hai cây số mà giá thuê lại rẻ đến khó tin này, tôi đã nghĩ đến điều đó. Nếu không, một căn phòng đáng lẽ phải rất đắt khách như vậy sao lại không ai hỏi đến.

 

Hơn nữa, chủ nhà còn vội vàng đưa ra điều kiện không tăng giá trong suốt ba năm hợp đồng.

 

Nhưng lúc đó tôi đã thức trắng hai đêm, cả tuần mỗi ngày ngủ không quá bốn tiếng, quầng thâm mắt nặng đến mức có thể đi đóng vai gấu trúc trong sở thú. Chưa kể chủ nhà cũ còn tăng giá thuê ch.óng mặt. Sau khi thương lượng không thành, tôi lang thang ngoài đường như một hồn ma.

 

Sự sụp đổ của một người trưởng thành đôi khi chỉ diễn ra trong tích tắc. Vì thế, trong trạng thái mặc kệ, tôi lạnh lùng ký vào bản hợp đồng ba năm đó.

 

Và rồi tôi gặp một con quỷ.

 

Lần đầu gặp, tôi đang tựa lưng vào sofa chơi game thì bóng đèn trên đầu bỗng kêu rè rè rồi chớp tắt liên tục. Vừa ngẩng đầu lên, tôi đã thấy một bóng đen mờ ảo phản chiếu trên màn hình tivi.

 

Tôi nhìn chằm chằm cái bóng đó một lúc, rồi thản nhiên cúi đầu tiếp tục chơi game. Thứ đáng sợ hơn quỷ là tăng ca, và thứ quan trọng hơn nỗi sợ là đêm thứ Bảy để nghỉ ngơi. Tôi hiểu rõ điều này nên quyết định mặc kệ.

 

Đáng tiếc, con quỷ có vẻ không hài lòng. Nó bắt đầu liên tục thổi hơi lạnh vào người tôi.

 

Đang giữa mùa đông, dù trong phòng có bật điều hòa, tôi vẫn cảm thấy lạnh. Có một khoảnh khắc, khi nhận ra thứ gì đó lạnh lẽo chạm vào vai, tôi đưa tay túm lấy.

 

Cảm giác giống như chạm vào tóc, lành lạnh và hơi mượt.

 

Tôi tiện tay sờ thêm vài cái, “nó” dường như sững lại. Ngay sau đó, luồng khí lạnh biến mất không dấu vết, bóng đèn trên đầu cũng trở lại bình thường.

 

Tôi thở dài: “Này, thương lượng chút đi. Cậu có yêu cầu gì tôi sẽ cố gắng đáp ứng, tôi chỉ có một nguyện vọng, từ đêm thứ Bảy đến sáng thứ Hai chúng ta sống hòa bình với nhau.”

 

Con quỷ không lên tiếng.

 

Nhưng kể từ lúc bị tôi chạm vào, “nó” không bao giờ hiện nguyên hình nữa, chỉ xuất hiện trong gương hoặc trên màn hình tivi tắt.

 

Chúng tôi cứ thế chung sống hòa bình suốt một tuần, cho đến thứ Bảy, tôi bị sốt.

 

Xin nghỉ bệnh là điều không thể. Một là sếp chưa chắc đồng ý, hai là chỉ cần còn thở thì không ai có thể lấy đi tiền thưởng chuyên cần của tôi. Vì vậy, dù cả tuần ho khản cổ, tôi vẫn cố đi làm, để rồi cuối cùng đổ bệnh đúng ngày nghỉ.

 

Lúc ngã xuống sofa trong cơn mê man, tôi vẫn còn nghĩ: “Mệt thật.”

Trang Thảo

 

Thời gian nghỉ ngơi quý giá thế này lại bị lãng phí vì bệnh.

 

Nhưng khi tỉnh lại, tôi cảm thấy trán mình đã bớt nóng nhờ một thứ lạnh đang đặt lên. Tôi kéo xuống xem, đó là chiếc khăn của tôi, không hề ướt nhưng lại lạnh đến lạ. Trên bàn trà cạnh sofa có vài viên t.h.u.ố.c và một ly nước lẫn tóc... và m.á.u.